Lưỡng Trọng Thiên-Đệ nhị chương (2)


Sau, Đạm Nguyệt Ngân tuy có Thu Dung ở bên cạnh, nhưng trong đầu đều là bóng dáng của Tần Trọng, thân thể dục hỏa đã khó tiêu. Thu Dung bảo hắn ly khai, hắn lập tức đáp ứng, vốn định đến nơi ở của Tần Trọng, thế nhưng dục hỏa đã nhịn không được, liền tìm đạị một người đệ tử phát tiết.Lúc quay trở lại tìm Tần Trọng thì y không có trong phòng, Đạm Nguyệt Ngân chỉ nhìn thấy Vân Nhược lười biếng nằm trên giường Tần Trọng, trong lòng khó chịu tới cực điểm, chỉ là Tần Trọng không có mặt, hắn liền nhịn xuống.

Buổi tối rốt cục nhịn không được, Đạm Nguyệt Ngân đi tới phòng Tần Trọng, Tần Trọng cư nhiên năm lần bảy lượt ra sức khước từ không chịu cùng hắn làm,cũng không biết giữa Vân Nhược và Tần Trọng đã xảy ra chuyện gì.

Việc này tại Yên Phù Cung cực kỳ bình thường, Đạm Nguyệt Ngân từ trước đến nay đối với tranh giành tình nhân thường không có hứng thú, luôn cho rằng bản thân không bao giờ đặt một người ở trong lòng, nhưng không biết vì sao lần này đột nhiên tức giận phi thường, động tác không hề có chút thương xót, hận không thể đem Tần Trọng làm đến không thể xuống giường.

Tần Trọng cảm thấy hạ thể từ nơi giao hợp có gì đó chảy ra, đau thấu tâm thấu xương, biết là đã chảy máu, nghe thấy Đạm Nguyệt Ngân hỏi, chậm rãi lắc đầu: “Không có gì.” Nếu đã bắt đầu, liền làm cho xong đi, dù sao sau đó cũng không làm được nữa. Tần Trọng ở trong lòng thoải mái tự an ủi mình.

Đạm Nguyệt Ngân nhìn Tần Trọng nhắm mắt lại,  gương mặt nhẫn nại dĩ nhiên có một loại gợi cảm khó diễn tả được. Biểu tình trên mặt hắn dần dần trở nên thập phần ôn nhu, chậm rãi cúi xuống, môi hầu như muốn chạm tới gương mặt Tần Trọng, bỗng nhiên ý thức được mình đang làm gì, sắc mặt thoáng thay đổi.

Lòng hắn chỉ có Thu Dung, hắn thật lâu vẫn thích Thu Dung, hơn nữa khi đã chiếm lại được Yên Phù Cung, Thu Dung cuối cùng cũng đã ở bên cạnh hắn, vì sao hắn còn có thể chạy đến nơi này? Ngày hôm qua còn bởi vì Thu Dung sinh bệnh, ngày hôm nay Thu Dung bệnh đã khỏi, chẳng lẽ vì thói quen đáng sợ, nên mới tiếp tục lưu luyến nam nhân không hề có tư sắc này?

Không, không thẻ nào!

Cố nén cảm giác quái dị trong ngực, Đạm Nguyệt Ngân không hề liếc mặt nhìn qua Tần Trọng, chỉnh lý quần áo xong liền xoay người ly khai.

Đạm Nguyệt Ngân tính dục rất cường liệt, chờ hắn làm xong đã hừng đông.

Nghe được tiếng bước chân đã đi xa, Tần Trọng chậm rãi mở mắt, quay đầu, chỉ nhìn thấy chiếc bóng sau lưng của nam tử đổ dài trên đất. Nếu như không phải trong bóng đêm làm việc ấy, hay làm cho tới khi nào xong mà hắn còn chưa ngất xỉu, Tần Trọng có thể cứ như vậy mà nhìn thấy bóng lưng Đạm Nguyệt Ngân rời đi.

Bởi Đạm Nguyệt Ngân bình thường ở trước mặt cười nhạo y lưu luyến si mê, trước mặt Đạm Nguyệt Ngân, y không dám nhìn si mê như thế, chỉ có thể ở sau lưng mà bộc lộ khi hắn rời xa.

Kỳ thực do bản thân ngốc nghếch không chịu đi, chỉ muốn nhìn một lát bóng lưng vốn không thuộc về mình.

Tần Trọng khóe miệng khẽ động, lộ ra thảm đạm tươi cười.

Mắt thấy đã qua một ngày đêm, Tần Trọng chật vậy đứng dậy, chuẩn bị nước rửa sạch thân thể mình, toàn thân trên dưới đều là dấu vết thô bạo của Đạm Nguyệt Ngân sản sinh xanh tím cùng hồng ngân hòa vết bẩn. Đạm Nguyệt Ngân mỗi lần phát tiết xong liền đi, cho tới bây giờ chưa thấy qua hình dạng bi thảm của y.

Tần Trọng thay đổi xiêm y xong, đã tới lúc y nên đến Hoa Khởi Các. Y lúc này mặc bên trong là bạch sắc trung y,mặc dù cổ áo cực cao, vẫn lộ ra một ít điểm máu bầm xanh tím. Vuốt cổ áo, nhìn mình trong gương đồng, Tần Trọng không khỏi cười khổ.

Tới Hoa Khởi Các, Thu Dung vẫn đang nghĩ cách đem Huyền Long Châu gỡ xuống, thấy Tần Trọng, mày liễu chau lại, nói: “Ngươi đang cười nhạo nhìn ta phải không?”

Tần Trọng hạ thấp người thi lễ: “Không dám, Thu công tử.”

“Xem ra ngươi là muốn nhìn, chỉ là không dám mà thôi, đúng không?”

Đối mặt với Thu Dung cố tình gây sự, Tần Trọng không thể làm gì khác hơn là cười khổ, đang nghĩ ngợi cách đáp trả, thình lình bị Thu Dung tát cho một cái: “Đã từ lâu nhìn ngươi không vừa mắt, còn dám chê cười sau lưng ta? Thấy ta đấu không lại ngươi, ngươi hí hửng lắm hả?”.

Tần Trọng bị cái tát của Thu Dung khiến đầu óc quay cuồng, nguyên lai khi độc tính của Bàn Nhược hoa phát tác, pháp lực cũng dần dần tiêu tán, lúc này dĩ nhiên ngay cả một cái tát của Thu Dung, Tần Trọng cũng không tránh được!

Thu Dung thấy y đứng ngây ra, biết có đánh y y cũng sẽ không đánh trả, chỉ lãng phí khí lực mà thôi, không khỏi nhụt chí, bỗng nghĩ đến tại Hoa Khởi Hồ phi lễ với y, y liền phản ứng, không khỏi thản nhiên cười, thân thủ tiến tới xả khai xiêm y của Tần Trọng.

“Ngươi, ngươi làm gì?”. Nghĩ đến bên trong đều là những dấu vết xanh cùng tím, Tần Trọng mặt đỏ bừng, nắm chặt vạt áo, không cho Thu Dung thực hiện ý đồ.

“Ta muốn nhìn ngươi cũng không được?”. Thu Dung phát hiện Tần Trọng cư nhiên không động võ với cậu, càng đắc ý, Tần Trọng- Nhất Kiếm tại Yên Phu Cung uy phong không ai địch nổi lại bị mình khinh bạc chèn ép hoàn toàn, Thu Dung phát hiện nam nhân này từ trước đến nay luôn thong dong kiên cường, bây giờ lộ ra vẻ chật vật vạn phần cư nhiên khiến người ta cảm thấy vô cùng hưởng thụ.

Độc tính của Bàn Nhược hoa vốn là mỗi ngày chỉ phát tác một canh giờ vào nửa đêm, nhưng tại thời khắc cuối cùng sẽ ngày càng thường xuyên hơn. Cảm thấy trong thân thể giống như phiên giang đào hải, đối với động tác của Thu Dung không có cách nào chống cự, hai người cứ dây dưa qua lại, rồi lăn lộn trên mặt đất.

Thu Dung liều mạng muốn cởi xiêm y của y, Tần Trọng nắm chặt vạt áo không cho cậu động thủ, chật vật vạn phần, mặt đã đỏ nay càng đỏ thêm.

Bỗng nghe thấy một thanh âm lạnh lùng thấu tâm can vang lên: “ Ngươi đang làm gì vậy?”. Hai người cùng quay đầu lại nhìn, ngoài cửa một  nam nhân vận đạm tử y sam, trường thân ngọc lập, vẻ tuấn tú ưu mỹ nói không nên lời, chậm rãi đi vào, đệ tử xung quanh đấy nhất tề đều quỳ xuống, hành lễ: “ Cung chủ!”

Nguyên lai Đạm Nguyệt Ngân đêm qua sau khi phát tiết xong trong phòng Tần Trọng, vẫn không có hứng thú đến gặp Thu Dung, trở lại phòng mình, trong đầu hiện ra hình ảnh Tần Trọng thở dốc lúc cao trào, hắn tin tưởng mình thật sự yêu Thu Dung, chỉ là bởi vì ba năm qua vẫn cùng Tần Trọng cùng một chỗ lâu như vậy, nhất thời bị mê hoặc. Hắn làm sao có thể yêu thương một người không tư sắc, không thần thái như Tần Trọng?

Mặc dù hắn nghĩ như vậy, nhưng trong đầu lật qua lật lại, hiện ra hình ảnh Tần Trọng cố nén dục tính, thanh âm trầm thấp hồn hậu, dĩ nhiên không bao giờ muốn đi gặp Thu Dung nữa, thầm muốn quay trở lại trong phòng Tần Trọng, đè lên thân thể rắn chắc thon dài của y, dùng hạ thể nóng dực hung hăng tiến nhập đảm thẳng vào, để nghe thấy tiếng thở dốc của y khi kìm nén chịu đựng nỗi thống khổ.

Nhất định là điên rồi! Thế nào cứ mỗi lần nghĩ tới người kia liền ngủ cũng không ngủ được? Khi hắn yêu Thu Dung cũng không có như vậy, không thể nào, không thể nào, nhất định là hắn bị mê hoặc mới trở nên như thế.

Đạm Nguyệt Ngân trong lòng ngẫm nghĩ, đến công sự cũng không thèm làm trực tiếp tới gặp Thu Dung tại Hoa Khởi Các, hắn muốn nhìn thấy Thu Dung, xác nhận Thu Dung mới chính là người duy nhất mà hắn yêu. Thế nhưng khi vừa mới bước vào Hoa Khởi Các, đập vào mắt là cảnh tượng khiến hắn huyết mạch băng trương (sôi máu) – Tần Trọng cùng Thu Dung cư nhiên dây dưa cùng một chỗ, trên mặt đất lăn qua lăn lại!

Đạm Nguyệt Ngân hầu như không thể khống chế được lý trí, cố nén tức giận, chậm rãi đi vào, âm thầm nắm chặt bàn tay.

Hai người thấy Đạm Nguyệt Ngân tiến đến, lập tức đều dừng dây dưa, từ trên đất đứng lên. Tần Trọng khiếp sợ nhìn Đạm Nguyệt Ngân đang tức giận, lúng ta lúng túng vội vàng giải thích: “ Cung chủ, không phải như thế, chúng ta chỉ là… Chỉ là…”  Nói đến đây, y lại ngập ngừng, y bỗng nhiên nghĩ, cho dù nói là Thu Dung khinh bạc y, Đạm Nguyệt Ngân cũng sẽ không tin. Làm sao có người có thể có ý tứ muốn khinh bạc y như vậy. Đạm Nguyệt Ngân là do trước đây bên cạnh không có ai, hiện tại đã thành thói quen, mà Thu Dung đại khái cũng chỉ vì muốn trêu cợt y.

Đạm Nguyệt Ngân bình tĩnh, nói: “ Chỉ là thế nào?”

Tần Trọng nhìn thoáng qua Thu Dung, chỉ thấy Thu Dung miệng tươi cười, hướng Đạm Nguyệt Ngân nói: “ Nguyệt Ngân, ngươi tới rồi!” Lập tức mím môi “ Nguyệt Ngân, ngươi không tới sớm, y khi dễ ta a!”

Tần Trọng không nghĩ tới Thu Dung có thể đổi trắng thay đen như vậy, thấy Đạm Nguyệt Ngân sắc mặt nhất thời trở nên càng thêm âm trầm, không khỏi hốt hoảng, nói cũng không nên lời: “ Không, không phải, chúng ta chỉ là … Chỉ là hiểu lầm…”

“Nói bậy, ngươi dám nói ngươi không khi dễ ta?” Thu Dung hừ một tiếng. Nhìn thoáng qua Đạm Nguyệt Ngân, phát hiện Đạm Nguyệt Ngân nhìn Tần Trọng, trong mắt cư nhiên tất cả đều là ghen tị, không khỏi lấy làm kinh ngạc, lại thấy Tần Trọng lo lắng suy nghĩ giải thích, bỗng hiểu ra tất cả, thay đổi vẻ uy khuất trên mặt, nói rằng: “ Muốn ngươi làm cái gì ngươi cũng không làm, cóc mà đ̣i ăn thịt thiên nga…” Hắn nói thầm, ý vị thâm trường nhìn Tần Trọng.

Điều này vốn là điểm yếu trong lòng Tần Trọng, nghe thấy câu nói của Thu Dung, không khỏi cả người chấn động, hướng Thu Dung nhìn lại, chỉ thấy Thu Dung nhìn liếc qua Đạm Nguyệt Ngân, trong đó ý tứ hàm xúc không nói mà minh. Hiển nhiên là chỉ chuyện y khổ luyến một mình Đạm Nguyệt Ngân.

Nghĩ không ra lại bị Thu Dung nhìn thấu, Tần Trọng tâm như tro nguội, cũng không muốn giải thích gì thêm, chỉ nhìn Đạm Nguyệt Ngân, nhìn hắn quen thuộc mà lạnh lùng, trong lòng dấy lên sự chua xót khổ sở. Hận mình sao còn không mau sớm chết đi để khỏi phải chịu đựng nổi thống khổ này.

Đạm Nguyệt Ngân nghe được Thu Dung chỉ trích Tần Trọng cóc mà đ̣i ăn thịt thiên nga, không chú ý tới ánh mắt của Thu Dung, thấy Tần Trọng một câu cũng không nói hiển nhiên là Tần Trọng cam chịu thừa nhận những gì Thu Dung nói đều đúng, Đạm Nguyệt Ngân đột nhiên tức giận điên người, một chưởng đánh ra trúng vào ngực Tần Trọng. Tần Trọng không khỏi thối lui vài bước, đụng phải Huyền Long Huyễn Kính, nội thương cộng với độc thương, khiến thân thể y vô pháp thừa thụ, y cảm thấy trong bụng đau nhức, nhịn không được phun ra một ngụm tiên huyết.

Đạm Nguyệt Ngân thấy y thổ huyết, sắc mặt hơi đổi, bỗng nhiên có cảm giác bất an, nghĩ tới nghĩ lui xem y có sao không, thế nhưng Huyền Long Huyễn Kính trước mặt xảy ra một màn khiến Đạm Nguyệt Ngân phải kinh hãi.

Bởi Tần Trọng đụng vào Huyền Long Huyễn Kính, pháp lực của Đạm Nguyệt Ngân lan đến gần đó, Huyền Kính phảng phất giống như khi người ta ném đá xuống mặt hồ phẳng lặng, kích khởi tầng tầng gợn sóng, khi gợn song tĩnh lại, bên trong xuất hiện một bức kì cảnh, chính là Vân Trung Vũ hấp hối nỗ lực giãy dụa thoát khỏi thiết liên trên người, không để ý nỗi thống khổ xung quanh mình bị liệt hỏa đốt cháy, thấy biểu tình của ba người bên ngoài Huyễn Kính,khuôn mặt tuấn nhã của Vân Trung Vũ lộ ra một tia lãnh khốc.

Đạm Nguyệt Ngân biết một chưởng của hắn đã mở ra phong tỏa huyễn kính – Tỏa Hồn Phù, nhưng với khí lực hiện tại của Vân Trung Vũ , quyết không có khả năng bức đứt xiềng xích để thoát ra, nhất định là có người đã âm thầm trợ giúp gã một tay.

Đạm Nguyệt Ngân nhíu mày, do một chưởng của hắn bồi tiếp làm Vân Trung Vũ có cơ hội phá ra Huyễn Kính. Lúc này thanh âm thiết liên càng ngày càng nhanh, Vân Trung Vũ hét lớn một tiếng,thiết liên  trên người rơi xuống,gã từ trong kính vươn tay, bắt lấy người tựa ở Huyễn Kính: Tần Trọng.

Chỉ cần bị gã phụ thân (bám vào như kí sinh trùng) , gã có thể thi triển pháp lực , hơn nữa người bị phụ thân nếu tinh thần lực suy kiệt, sẽ bị hắn khống chế, đến lúc đó pháp lực của  Tần Trọng cũng sẽ bị gã lợi dụng.

Hoàn toàn không hiểu được cảm giác lo lắng kỳ quái trong lòng, Đạm Nguyệt Ngân tiến lên một bước, khéo tay nắm y phục Tần Trọng, kéo hắn ra khỏi Huyễn Kính, thoát khỏi  Vân Trung Vũ.

Vân Trung Vũ cười lớn một tiếng, hóa thành một đạo thanh quang, bỗng nhiên bay về phía Thu Dung. Hắn ngày hôm trước cùng Tần Trọng giao thủ, đương nhiên biết người này rất khó khống chế, động tác bắt lấy Tần Trọng kỳ thực chỉ là hư chiêu, dụng ý của gã vốn là dời đi sự chú ý của Đạm Nguyệt Ngân, sau đó phụ thân lên trên người Thu Dung, khống chế thân thể Thu Dung.

Phụ thân đối với nguyên thần mà nói vô cùng trắc trở, rất khó tìm được thân thể phù hợp, cho dù tìm được, cũng không nhất định khống chế được thân thể tinh thần nguyên bản của chủ nhân, hợp nhất hành một. Nếu như phụ vào thân thể yếu đuối, nguyên thần cường đại  sẽ từ từ tàn phá thân thể đang chiếm giữ, khi đó thi hủy thần diệt. Hay nhất chính là tìm được thân thể chính mình. Mà thân thể của Vân Trung Vũ vốn đã bị Đạm Nguyệt Ngân hủy đi, với Vân Trung Vũ mà nói là thử cừu bất cộng đái thiên( thù không đội trời chung), muốn trả thù Đạm Nguyệt Ngân đương nhiên phải động tới Thu Dung.

Gã bình sinh yêu Thu Dung, nhưng lúc gã bị Đạm Nguyệt Ngân đâm trúng một kiếm, gã mới phát hiện, nguyên lai kẻ luôn nhu thuận đi theo bên người gã – Thu Dung lại hướng về phía Đạm Nguyệt Ngân ôm ấp. Trong lòng gã thương tâm thất vọng, càng nghĩ càng thấy tức giận, phá Huyễn Kính, chuyện thứ nhất chính là muốn mang Thu Dung đi, hỏi cậu vì sao lại đối với mình như thế.

Thấy Vân Trung Vũ phá ra Huyễn Kính, Thu Dung sắc mặt thay đổi, Vân Trung Vũ có thể phá Huyễn Kính, đương nhiên là dựa vào Huyền Long Châu trên Huyễn Kính, pháp lực tồn tại hiển nhiên đã bị Vân Trung Vũ hấp thu, vài năm tâm huyết trong phút chốc tan thành mây khói. Nhưng khi cậu thấy Vân Trung Vũ bỗng nhiên bay về phía cậu, sợ đến hét to một tiếng.

Nguyên thần mỏng như vụ không thể đụng vào vật thực, Vân Trung Vũ hút pháp lực của cậu, nếu như không thể phụ thân, cuối cùng sẽ tiêu tán. Nhưng hiện tại vẫn có khả năng công kích người thường. Thu Dung hét lên một tiếng, vội vã lui ra phía sau, lúc này Đạm Nguyệt Ngân hướng Vân Trung Vũ đánh một chưởng tới.

Vân Trung Vũ không thể làm gì khác hơn là cùng Đạm Nguyệt Ngân đấu lại.

Tần Trọng đã bị trọng thương, loạng choạng đứng lên, muốn đi bảo hộ Thu Dung, Vân Trung Vũ trước kia có thể cùng Đạm Nguyệt Ngân đối địch, nay thân thể đã bị hủy, không có khả năng cùng Đạm Nguyệt Ngân tái đấu, cuối cùng sẽ tập kích Thu Dung. Sở dĩ, coi như mình vì hắn… làm một việc tốt cuối cùng.

Tần Trọng vừa đứng lên, Vân Trung Vũ quả nhiên một chưởng hướng Thu Dung đánh tới, muốn đem Thu Dung đánh bất tỉnh, tiến nhập thân thể Thu Dung. Tần Trọng vận khởi tất cả tàn lực nghênh tiếp, thay Thu Dung đỡ chưởng. Vốn đã bị trọng thương, bây giờ lại chịu thêm một chưởng làm y nhịn không được ngã xuống, trong miệng liên tục thổ huyết.

Vân Trung Vũ  thấy đánh lén không thành, Tần Trọng sắp chết, cho dù có thể đi vào thân thể Tần Trọng cũng sống không được bao lâu, hóa thành một đạo thanh quang, thoáng chốc chợt lóe, phi ra ngoài cửa.

Đạm Nguyệt Ngân quyết không nhìn tới Tần Trọng đang  hấp hối một bên, đi tới bên người Thu Dung, ôn nhu hỏi: “Dung Dung, ngươi không thụ thương chứ?”

Thu Dung lắc đầu, còn đang vì chuyện pháp lực trên Huyền Long Châu bị Vân Trung Vũ cướp đi vô cùng khó chịu. Nói: “Nguyệt Ngân, chúng ta đi thôi. Ta có chút khó chịu, muốn đi nghỉ ngơi.”

Đạm Nguyệt Ngân do dự một chút, nghĩ Tần Trọng có pháp lực hộ thể, hẳn là không đến mức thụ thương quá nặng, chỉ là ng̣oài mặt thoạt nhìn nghiêm trọng mà thôi, nếu mình quay đầu nhìn y,sẽ nhịn không được lại mắc thêm lỗi lầm nữa. Hắn rõ ràng là yêu Thu Dung, không thể bị y tiếp tục mê hoặc. Lại nghe Thu Dung phàn nàn liền nói: “Được rồi, Dung Dung, ở đây quá nguy hiểm, ngươi đến phòng ta đi. Ở đây tuy rằng cảnh trí hảo, nhưng sợ là Vân Trung Vũ sẽ quay lại.”

Tần Trọng mềm oặt nằm trên mặt đất, cảm thấy cả người khí lực nhanh chóng tiêu thất, ngay cả hô hấp cũng dần dần khó khăn. Nhưng lòng vẫn cố chấp, đến lúc này vẫn không thể buông, thấy thân ảnh Đạm Nguyệt Ngân cùng Thu Dung ly khai, cúi đầu hỏi khẽ: “Nguyệt Ngân… Ngươi phải chăng…Đã từng yêu ta?”

Đã từng giường đệ triền miên, làm y vẫn trầm mê, mặc dù Đạm Nguyệt Ngân luôn thô bạo, y cũng có thể cẩn thận tỉ mỉ phát giác trong thô bạo có ôn nhu, có ôn nhu như vậy làm y vẫn tin tưởng Đạm Nguyệt Ngân là có một chút yêu y. Nếu như trước khi chết nghe được hắn nói, dù chỉ là lừa dối, cũng sẽ khiến y cuộc đời này bản thân không hối tiếc mà đi.

Đạm Nguyệt Ngân nghe được phía sau Tần Trọng hữu khí vô lực nói, quay đầu lại nhìn y một cái, chỉ thấy Tần Trọng trên mặt tất cả đều là huyết, không lời nói nào có thể diễn ta được sự dữ tợn nhưng bi thảm đó, vẫn cố gắng đem hết toàn lực cười, nụ cười mang tất cả hy vọng lẫn ôn nhu.

Đạm Nguyệt Ngân không khỏi kinh hãi, nhưng lúc này Tần Trọng sắc mặt xấu xí cực kỳ, chỉ liếc thôi đă thấy gai mắt. Thu Dung kéo kéo ống tay áo hắn, nói: “Chúng ta đi đi, đừng động y.”

Đạm Nguyệt Ngân ngực bỗng nhiên có chút buồn thương, rồi lại không rõ, rốt cuộc là yêu hay không yêu y, chính bản thân cũng không rõ, chờ sau này chính mình minh bạch hơn nữa cũng không muộn. Thu Dung ở một bên giục hắn, hắn vừa muốn mở lời lại không biết nói gì, cuối cùng một câu cũng chưa nói, xoay người cùng Thu Dung ly khai.

Tần Trọng thấy hắn tuyệt tình rời đi, ngực bỗng nhiên một trận đau nhức, huyết không ngừng từ miệng tuôn ra, so với lúc nãy còn nhiều hơn vài lần, y dùng tay che miệng, huyết từ khe hở dũng mãnh trào ra, mọi nơi đều là máu.

Tần Trọng cười nhẹ một tiếng. Nguyên lai mấy ngày nay, đều chỉ là lừa mình dối người một hồi ảo mộng mà thôi. Đạm Nguyệt Ngân tới cuối cùng vẫn thủy chung cũng không nói qua một câu yêu y, y cũng đã biết, chỉ là một mình khổ luyến chưa bao giờ có khả năng được hồi báo, Đạm Nguyệt Ngân đến cuối cùng một câu cũng không nói, cũng chỉ trần trụi khiến y thấy rõ hắn từ trước tới nay không có yêu qua mình.

Cho tới bây giờ hắn đối với mình đều chỉ là phát tiết mà thôi.

Cho tới bây giờ, cũng có thể hết hy vọng  mà ra đi.

Tần Trọng lộ ra một vẻ tươi cười xấu xí, nhìn bóng lưng Đạm Nguyệt Ngân, không khỏi tươi cười sung sướng, nhẹ giọng nói: “Ta nguyện dùng suốt đời này đổi lấy hạnh phúc của ngươi, thế nhưng ta kiếp sau kiếp sau cũng không nguyện tái kiến ngươi.” Nguyện hồn phi phách tán, từ nay về sau không bao giờ nữa… làm người. Nếu như tái kiến một lần nữa, y sợ chính ḿnh sẽ lần thứ hai trầm luân, rơi vào vô cùng vô tận bóng tối.

Hồn phi phách tán, đúng là kết cục tốt nhất .

Y nhẹ nhàng nhắm mắt lại, dần dần mất đi hô hấp, tim đập cũng đình chỉ.  Thị vệ xung quanh thấy y thụ thương, cũng không dám lại gần, lúc này có người lá gan to kêu y hai tiếng, nhưng không thấy phản ứng, đưa tay lên mũi y, phát hiện y đã đứt khí, không khỏi bắt đầu hoảng hốt, nhất thời loạn thành một đoàn.

Đạm Nguyệt Ngân bên tai mơ hồ nghe được Tần Trọng nói cái gì đó, nhưng hắn cùng Thu Dung đã dần dần đi xa, nghe không rõ ràng lắm.

Tần Trọng bỏ mình, Yên Phù Cung đông đảo đệ tử có người nói muốn đi bẩm báo Đạm Nguyệt Ngân, lập tức có người phản đối, nói rằng: “Vừa rồi Tần công tử nói qua bản thân trọng thương, cung chủ cũng không để ý tới, hiển nhiên đối Tần công tử tịnh không thèm để ý, cung chủ lại đang ở cùng một chỗ với Thu công tử, chắc là muốn ân ái một phen, chúng ta không nên qua quấy rối mới tốt. Đợi khi tìm được cơ hội thích hợp báo cũng không trễ. Hắc Trạch đường giỏi về xử lý hậu sự, để bọn ta giải quyết.”

Người nói chuyện là Yên Phù Cung Hắc Trạch Sử Bùi Tư Nhất.

Yên Phù Cung phân Thiên Địa Lôi Phong Thuỷ Hỏa Sơn Trạch bát đường, Bùi Tư Nhất là sứ giả thấp nhất Hắc Trạch Đường, nội đường mọi người tinh thông kỹ xảo lưu trữ thi thể bất biến, Bùi Tư Nhất sao lại không biết?

Hắn nhận làm, ai cũng biết biết tâm tư hắn ra sao, mọi người ở Hắc Trạch đường đối với thi thể xinh đẹp từ trước đến nay có ham mê đặc biệt, thật không nghĩ tới cả loại người này hắn cũng không buông tha, không khỏi vô cùng hiếu kỳ với thân thể dưới lớp xiêm y kia của Tần Trọng.

Trong đó một thanh âm bất âm bất dương nói: “Hắc Trạch Đường không chỉ có tinh thông lo hậu sự, cũng tinh thông quật mộ?” Người nói là một để tử trong Liệt Hỏa Đường, khi Tần Trọng rơi xuống hồ, hắn đang ở Hoa Khởi Các thay phiên công việc, vừa lúc cũng thấy được biểu tình trên mặt Bùi Tư Nhất.

Bùi Tư Nhất cười lạnh một tiếng, thản nhiên nói: “Liệt Hỏa Đường là bất mãn đối với Hắc Trạch Đường chúng ta sao?”

Mắt thấy hai bang nhân mã sẽ bắt đầu động võ, Hoa Khởi Các loạn thành một đoàn, phân không rõ là vì cái gì ầm ĩ. Lúc này bỗng nhiên có người chậm rãi tiến đến, một người nhanh mắt đã thấy, thất thanh nói: “Vân Nhược!”

Tại Yên Phù Cung, Vân Nhược chưa bao giờ hãm thân trong tình dục phân tranh, bên người gã một người cũng không có bởi vì gã tàn nhẫn, cách xa gã sẽ không bị gã làm thương tâm, tại Yên Phù Cung có thể nói vô tiền khoáng hậu, địa vị cao cả.

Vân Nhược ngồi xổm xuống chậm rãi ôm lấy thân thể Tần Trọng, nhẹ giọng nói: “Các ngươi ầm ĩ cái gì?”

Mọi người tự nhiên cũng không dám nói, cúi đầu, không dám nhìn ánh mắt quang minh như điện của hắn.

Vân Nhược nhẹ giọng nói: “Một người vừa chết đi, các ngươi an tĩnh một ít, cũng để hồn phách tán nhanh chút, được chứ?”

Vừa mới chết hồn phách còn không hội tán, tồn tại một ít trong thân thể, qua một ngày đêm mới có thể tản mất. Lúc tản mất nếu như lưu lại thế gian, không ai siêu độ, cũng không tiến nhập luân hồi, trong lòng không có oán niệm, bảy ngày sẽ vô tung vô ảnh, cho dù Đại La Kim Tiên muốn tìm cũng tìm không được.

Vân Nhược nhìn thi thể trong lòng khuôn mặt nhuộm máu, sắc mặt tái nhợt vẫn mang theo một tia tuyệt vọng, dùng ống tay áo nhẹ nhàng lau khuôn mặt y,nhịn không được nói: “Ngốc tử, đến chết ngươi vẫn chưa từ bỏ ý định sao?” Nở nụ cười nhạt, “Tan được rồi, kẻ si tình vốn không nên sống trên đời,si tình âu củng vì kẻ phụ tình mà khổ..”

Mọi người đều tĩnh lặng, nhìn Vân Nhược ôm lấy thi thể Tần Trọng, tách ra nhường đường, nhượng Vân Nhược ly khai.

                                                                                                               -Hết chương 2-

Categories: Đam mỹ | Tags: , , , , | 10 phản hồi

Điều hướng bài viết

10 thoughts on “Lưỡng Trọng Thiên-Đệ nhị chương (2)

  1. Lara

    Tên công trong đây thật đáng đập >”<
    Em đi rồi cho tên công dằn vặt chết luôn:))

  2. “kẻ si tình vốn không nên sống trên đời,Si tình âu cũng vì kẻ phụ tình mà khổ..”
    :((((((
    ta ném bom thèng công :::::((((((((((
    “Ta nguyện dùng suốt đời này đổi lấy hạnh phúc của ngươi, thế nhưng ta kiếp sau kiếp sau cũng không nguyện tái kiến ngươi.” Nguyện hồn phi phách tán, từ nay về sau không bao giờ nữa… làm người.

    có bao nhiêu tuyệt vọng , bi thống mới có thể nói ra như vầy :((((((

  3. đạp đạp đạp, đạp chết tên công khốn khiếp :((

  4. Em đã khóc sau khi đọc xong chương này :(((

  5. mình muốn màn ngược công thê thảm T^T

  6. Nói không nên lời. (。•́︿•̀。)

  7. Xong 1 chương là khóc 1 lần, cầu chủ nhà Tài trợ khăn giấy

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: