Lưỡng Trọng Thiên-Đệ tam chương


Vân Nhược ôm thi thể Tần Trọng lui đến sau núi. Phía trước Yên Phù Sơn, yên hoa rực rỡ, nhất phái cảnh xuân,nhưng hậu sơn hướng bắc lại một mảnh hoang vắng,sương khói mịt mùng,nơi đây đặc biệt thích hợp làm băi tha ma. Hầu như trăm phần mộ chôn ở đây, rất nhiều đều là người  của Yên Phù Cung cầu đạo bất thành.Táng ở chỗ này đều là một đám ngu si. Tần Trọng bản thân chắc cũng biết điều này, chỉ là si đạo cùng si tình bất đồng mà thôi. Vân Nhược dùng cuốc khai huyệt, cũng không vội đem Tần Trọng thả xuống, ngồi ở bên người Tần Trọng, nhìn xa xôi nhất mảnh ám hồng lạc nhật (chiều tàn mặt trời xuống núi) .
Dư quang chiếu lên haồng̣ má trắng nõn, hiện ra một loại sâu thẳm trang nghiêm mà lạnh lẽo.
“Tần Trọng, nếu như ngươi đă nói hối hận, vậy trực tiếp tiến nhập luân hồi đi. Quên một người,  không phải là chuyện rất khó, chỉ cần… Thả tâm đến một nơi mà bản thân cũng không biết, ngươi hẳn là có thể quên đi…”
Vân Nhược khẽ nhíu mắt, nhìn ánh chiều tà chiếu rọi vào sườn núi . Nhiều năm trước hắn ly khai người kia, cũng là nhất luân lạc nhật như thế này, trang nghiêm phảng phất như đau đớn, đau đớn v́ mất đi điều gi.
Nếu như chưa từng có,cũng sẽ không bao giờ mất đi.
Vân Nhược đem Tần Trọng thả xuống huyệt, chậm răi lấp đất. Yên lặng niệm An Hồn Chú, lại dùng pháp thuật khiến tân phần mộ mọc thảo dă, thoạt nhìn như những phần mộ cũ.
Thái dương tây tà, Vân Nhược ly khai hậu sơn, trong lòng phiền muộn mờ mịt, không chú ý tới có ánh mắt đang âm thầm thăm dò, không chút hảo ý theo dõi tất cả động tác của hắn.
Dục Hoa cung của Yên Phù Cung là nơi Đạm Nguyệt Ngân ở, Dục Hoa cung vốn quá gần Hoa Khởi Các. Sau khi hắn tiến chủ Yên Phù Cung diệt trừ Vân Trung Vũ, vốn tưởng có thể mang Thu Dung đến Dục Hoa cung trụ, nhưng Thu Dung luôn luôn không đáp ứng, chỉ nói Hoa Khởi Các cảnh sắc tốt, ở đây đă lâu, luyến tiếc ly khai.
Thu Dung rốt cục đáp ứng Đạm Nguyệt Ngân, đi theo Đạm Nguyệt Ngân ở cùng một chỗ, nhưng Đạm Nguyệt Ngân tâm đă tịch mịch trống rỗng. Đây không phải  là chuyện hắn đă  nghĩ đên từ rất lâu sao? Hắn rốt cục có thể cùng Thu Dung cùng một chỗ, đem thiếu niên làm cho người ta thương tiếc tới bên cạnh thân mình, dụng tâm che chở. Vì́ sao c̣òn cảm thấy trống rỗng?
Đạm Nguyệt Ngân nhẹ nhàng vuốt khuôn mặt Thu Dung, bạch diện hiện lên biểu t́nh e thẹn, vạn phần làm nhân tâm trìu mến, nhưng trước mắt  Thu Dung lại hiện lên một khuôn mặt khác, nhẫn nại, tuyệt vọng, thậm chí gần như bi thảm…
Đạm Nguyệt Ngân lắc lắc đầu, như muốn quên đi ký ức không tốt. Ôn nhu nói: “Dung dung, ngươi buổi tối nghĩ tại đây đi, muốn ăn cái gì́, ta cho người đi làm.”
“Không muốn ăn.” Thu Dung mất đi pháp lực ở bên trong Huyền Long châu, cúi đầu nghĩ cách làm thế nào mới có thể đoạt lại,trong ḷòng có chút hờn giận, nhưng không biểu hiện ra ngoài. Ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt uyển chuyển đa tình: “Nguyệt ngân, nhân gia nhớ ngươi nhiều.” Nói xong lại cúi đầu xuống, tại nơi Đạm Nguyệt Ngân không nhìn thấy, bèn lộ ra vẻ tươi cười nguy hiểm. Nhiều năm tâm huyết đă tẫn hủy, mặc dù tính kế đối phó Đạm Nguyệt Ngân có chút nguy hiểm, nhưng cũng không thể tránh được. Chỉ mong Đạm Nguyệt Ngân không phát hiện nhiếp hồn đại pháp của hắn.
Đạm Nguyệt Ngân nghe giọng nói ôn nhu của hắn, nhẹ giọng nở nụ cười: “Nhớ ta ngươi lại còn không sớm dọn đến ở cùng? Ta cũng nhớ ngươi a.”
Thu Dung nhẹ nhàng cọ cọ thân thể Đạm Nguyệt Ngân, nỗ lực khơi mào dục vọng của hắn, Đạm Nguyệt Ngân hiểu ý cười cười, phất tay nhượng tả hữu lui ra,vì́ hắn cởi áo khoác.
Thuần bạch thân thể giống như bạch ngọc không chút tỳ vết, lay động ḷng người. Đạm Nguyệt Ngân nhì́n Thu Dung, nhưng phát hiện vốn phải khó dằn nổi chính mình, lại căn bản không có loại tâm tình này.
Thu Dung nghiêng người nằm trên giường, cả người tản ra tình ý động nhân, trên người mặc nhất kiện nội sam hơi mỏng, chỉ cần cởi bỏ vạt áo là có thể tiếp xúc phấn nộn da thịt. Đạm Nguyệt Ngân vì bản thân bất lực cả người khẽ run lên.
Đạm Nguyệt Ngân ở cạnh Thu Dung chưa từng xảy ra cái gì bất lực,thế nhưng hắn hiện tại hoàn toàn bất năng ôm ái nhân.
Thu Dung nhịn không được nhẹ nhàng nhíu mi. Hắn sẽ không dùng khẩu phục vụ Đạm Nguyệt Ngân, hắn tuyệt đối không. Lấy hắn thân thể làm vốn, cũng không có đến nước này.
Thu Dung nhíu nhíu mày, nói rằng: “Nguyệt Ngân, ta bỗng nhiên có chút khó chịu, chúng ta lần sau tái làm đi.”
Đạm Nguyệt Ngân thấy Thu Dung giải vây bất đắc dĩ cười, nói: “Đă như vậy, lần sau đi. Dung dung, ngươi dùng Thanh Tâm đan hoàn,hảo hảo ngủ 1 giấc, ta không quấy rầy ngươi nữa.”
Đạm Nguyệt Ngân dặn thị nữ hầu hạ Thu Dung vài câu, bước nhanh ly khai Dục Hoa cung. Nội tâm tựa hồ hoảng hốt thất thố nghi vấn dâng lên – vì́ sao? Vì́ sao đối mặt Thu Dung, lại không hề có dục vọng, nhưng nhớ tới người kia, sẽ nhịn không được điên cuồng? Chẳng lẽ là bị trúng pháp thuật?
Đích thật trong đạo thuật có một loại Hoặc tâm thuật, làm cho một người tâm không nhịn được mê luyến một người khác, nhưng người có thuật pháp cao cường khi trúng thuật này , lúc thần trí thanh tỉnh hoàn toàn có thể phát hiện. Hắn cả người không việc gì́, hiển nhiên cũng không có trúng hoặc tâm thuật. Sợ là… Sợ là bản thân đă có thói quen với người kia, đổi người khác đă không được.
Đạm Nguyệt Ngân cắn răng. Không nên tiếp tục như vậy, vô luận tìm ai đều được, nghìn vạn lần không cần tì́m người kia. Bằng không nhất cung chi chủ, cùng loại người đó dây dưa không thôi, chẳng phải mất hết thể diện sao?
Đạm Nguyệt Ngân theo Hoa Khởi hồ chậm răi đi tới. Vân Trung Vũ phá ra Huyền Long huyễn kính là ngoài ư liệu của hắn, chuyện này hắn không hề nghĩ tới, nguyên thần vốn không có pháp lực, Vân Trung Vũ tuyệt đối không có biện pháp thoát, thật không ngờ chuyện này lại xảy ra.
Đạm Nguyệt Ngân suy nghĩ một trận, vẫn không minh bạch, nhưng bất tri bất giác đi tới nơi ở của Tần Trọng. Chỗ này cực kỳ hẻo lánh, nhưng chính mình trong lúc vô ý lại đi đến đây.
Đạm Nguyệt Ngân nhíu nhíu mày, chuẩn bị quay đầu ly khai, bỗng nhiên ngừng lại -nếu đă tới rồi, ngại gì́ không vào xem?
Đạm Nguyệt Ngân câu dẫn ra nhất mạt tươi cười, bỗng nhiên hạ thân có chút căng thẳng, chần chờ một lúc, đă đẩy cửa phòng Tần Trọng ra. Cánh cửa khi mở, phát ra tiếng động rất nhỏ. Mỗi lần hắn như thế đẩy cửa ra, Tần Trọng đều ở trong phòng, đợi hắn.
Nhưng việc khiến Đạm Nguyệt Ngân thấy kỳ quái chính là Tần Trọng lúc này đây cũng không có trong phòng. Y từ trước đến nay trầm mặc ít lời, không thích nói nhiều, mỗi ngày ngoại trừ bên người hắn nếu không sẽ ở trong pḥng, không đi đâu.
Đạm Nguyệt Ngân ở trong phòng ngồi một lúc, Tần Trọng vẫn không trở về. Càng chờ càng nóng ḷng, cấp cấp đi ra cửa, triệu người hỏi.
Tên đệ tử ngây người ngẩn ngơ, thấy Đạm Nguyệt Ngân vẻ mặt giận dử, ngực có chút sợ hăi, nói cũng lắp bắp, tâu lên: “Khởi bẩm cung chủ, Tần công tử ngày hôm nay bị trọng thương, đă… Đă qua đời.”
Đạm Nguyệt Ngân cảm thấy như sét đánh bên tai, ngực phảng phất bị búa tạ hung hăng đập nát, thân thủ tung ra một cái tát, đệ tử không chịu nổi, hàm răng như muốn vỡ vụn.
“Nói bậy! Pháp lực cao cường, nào có dễ dàng chết như vậy? Ngươi dám ở trước mặt ta thuyết hoang!” Tần Trọng làm sao có thể chết? Không thể nào, không thể nào!
Tên đệ tử đó không hiểu hắn vì sao tức giận, cuống quít quỳ xuống dập đầu, liên thanh nói: “Những ǵ thuộc hạ nói đều là sự thật, không có nửa điểm dối trá, Tần công tử đích thực sáng sớm hôm nay lúc cung chủ đi rồi, thổ huyết bỏ mình.”
“Sao không ai nói cho ta biết?” Đạm Nguyệt Ngân sắc mặt trầm xuống.
“Vân Nhược công tử nói, hắn phụ trách an táng, không cần nói với cung chủ.”
Đạm Nguyệt Ngân nắm chặt bàn tay, lạnh lùng nói: “Ai nhượng hắn làm như vậy?”
“Thuộc hạ không biết.”
Đạm Nguyệt Ngân không nói một lời, trực tiếp tới Hinh Vân cư, nơi Vân Nhược ở. Hắn muốn hỏi rơ ràng rốt cuộc đúng là có chuyện này không, Tần Trọng lá gan cư nhiên lớn như vậy, không được sự cho phép của hắn, lại dám chết!
Tâm có loại cảm giác khổ sở, giống như bị đào rỗng, lại không biết đó là gì́, chỉ có thể mặc nó đau nhức, huyết lưu chảy, hô hấp khó khăn.
Tới H́nh Vân cư, Vân Nhược ở ngoài hoa viên môn, trồng hoa làm cỏ. Đạm Nguyệt Ngân nh́n hắn động tác chậm răi, càng tức giận, hắn đối hoa thảo từ trước đến nay không chú ý, trực tiếp giẫm nát, đi tới trước mặt Vân Nhược, lạnh lùng nói: “Ai cho ngươi làm như vậy? Ngươi không biết hắn là hạ nhân của ta?” Vân Nhược dám động tới y, không muốn sống sao? C̣ư nhiên dám một mì́nh xử lý thi thể…
Vân Nhược không ngẩng đầu, ́nhìn Đạm Nguyệt Ngân tử sắc y bào liếc mắt, lại bắt đầu tưới hoa. Nam tử này làm mọi người hít thở không thông, thế nhưng hắn không thèm liếc mắt. Nhìn một người chỉ có nhìn tâm mới là chính xác, nhưng có thể trực tiếp thấy nhân tâm, người như thế lại quá ít.
“Vân Nhược!” Trên mặt Đạm Nguyệt Ngân nổi lên tử khí, huyền quang tại mâu trung hiển hiện.
Vân Nhược không ngẩng đầu, bỏ muôi gỗ múc nước vào thùng , nước trong thùng dâng lên một ít, vụ khí bốc lên, dần dần kết băng.
Đạm Nguyệt Ngân khóe miệng khẽ động, nói: “Ngươi cùng hắn rốt cuộc là có quan hệ ǵì?” Vân Nhược từ trước đến nay không theo người tranh đấu, lại vì một người hạ nhân muốn cùng hắn động thủ, sợ là bọn hắn sớm đă có quan hệ ǵ rồi.
Tức giận cùng cực, tại trong ḷòng hắn xảo động, nhưng không rõ tại sao lại đau nhức như thế, một hạ nhân phản bội, làm hắn biến thành như vậy sao?
“Ta cùng hắn…” Vân Nhược nghe được câu hỏi, trên mặt hiện lên một tia mỉm cười, chậm răi ngẩng đầu ́nhìn Đạm Nguyệt Ngân dung mạo tuyệt mỹ. Yên Phù Cung, người đẹp nhất kỳ thực không phải Thu Dung, mà là Đạm Nguyệt Ngân. Thu Dung vẻ đẹp là nhất loại ôn thuận, dịu ngoan chi mỹ, nhưng thiếu diễm sắc, phảng phất nhiếp nhân tâm hồn . Thế nhưng Đạm Nguyệt Ngân pháp lực rất cao, lại có cao ngạo khí phách, ngay cả lăo cung chủ năm đó cũng không dám đối với hắn hạ thủ.
“Ta cùng hắn nhất kiến như cố (lần đầu gặp đă như cố tri) , hắn nhờ ta sau khi chết vì́ hắn an táng. Cung chủ có gì́ chỉ giáo?” Vân Nhược nhìn Đạm Nguyệt Ngân trên mặt biểu tình có chút nhăn nhó, cười đến càng ngày càng vui vẻ.
Đạm Nguyệt Ngân nhàn nhạt nói: “Thật không? Nguyên lai hắn đă biết hắn sẽ chết.” Đạm Nguyệt Ngân nói đến câu sau, thanh âm đă trở nên trầm thấp, dần dần có chút hoảng hốt, nghĩ Tần Trọng trước khi chết có dấu hiệu gì́, vô luận như thế nào đều nghĩ không ra. Trong trí nhớ chỉ là kẻ khiến người chán ghét hắn si t́nh cùng hắn mê người thân thể.
Cùng Tần Trọng bên nhau đúng rất thoải mái, dằn vặt Tần Trọng, thấy y biểu tình thống khổ, rồi lại không chịu nổi dục tình tại trên giường uyển chuyển giăy dụa, sẽ có loại vui sướng nói không nên lời. Đặc biệt y đối mình khăng khăng nhất mực lưu luyến si mê, rất nhiều chuyện bản thân không cần đi làm. Ngoại trừ biểu t́nh của y tại trên giường, Đạm Nguyệt Ngân thực sự không có hứng thú nh́n gương mặt đủ làm người khác không muốn ăn uống đó.
Nguyên lai… Y cư nhiên biết mình sẽ chết, lại không có nói cho hắn.
Bị lừa dối cộng với phẫn nộ không làm cho hắn biến sắc, trái lại bị một loại cảm giác khổ sở ḥa tan oán giận đi vài phần. Đạm Nguyệt Ngân đứng im bất động nhìn Vân Nhược.
Vân Nhược mỉm cười, nhìn hắn, nói: “Không sai. Hắn biết rõ sẽ chết, lúc chúng ta ân ái, hắn tựu nói cho ta, cho ta v́ hắn an táng.”
“Câm miệng!” Đạm Nguyệt Ngân nổi giận, không nên thêm một lần kích thích hắn nữa, làm hắn hận không thể giết chết Vân Nhược.
“Đạm Nguyệt Ngân, tuy rằng ngươi không tin, bất quá, hắn đích thật là đă di tình biệt luyến. Hắn c̣ó nói, ngươi quá thô lỗ, thua ta nửa phần nhă nhặn ôn nhu…” Vân Nhược nhàn nhạt mỉm cười, thấy Đạm Nguyệt Ngân tức giận hiển hiện trong mắt, biết đă đạt được mục đích, chỉ là cười nhạt không nói. Đạm Nguyệt Ngân đối Tần Trọng có thể quá thô lỗ hắn cũng không biết, chỉ là tùy ư đoán, dĩ nhiên vừa nói liền trúng.
Đạm Nguyệt Ngân hừ một tiếng nói: “Đối với một hạ nhân cần gì́ nhă nhặn? Vân công tử quá đa t́nh.”
Vân Nhược mỉm cười nói: “Tần công tử tự nhiên có chỗ tốt của hắn, tâm ta tự biết chỉ là không muốn nói thôi.” Hắn đối với tình dục từ lâu không dính, không biết Tần Trọng có chỗ tốt gì, nhưng Đạm Nguyệt Ngân ngày đêm dùng Tần Trọng thân thể tiết dục, hắn đă có nghe thấy. Nếu thực sự hoàn toàn không có ưu điểm, Đạm Nguyệt Ngân cũng sẽ không lưu luyến không tha.
Đạm Nguyệt Ngân hung hăng trừng mắt nhìn Vân Nhược, như muốn đem 2 tṛòng mắt của  Vân Nhược lấy ra, lạnh lùng nói: “Vân Nhược! Hôm nay ta không thể không giết ngươi!”
Vân Nhược nói: “Tần Trọng đă xuống mồ vi an, ta không muốn lại làm hắn thi cốt vị hàn không được an bình. Trong ṿng7 ngày, đem ái nhân của tri kỷ ta ra giết.”
Đạm Nguyệt Ngân nhìn hắn một lát, không chắc mình có thể giết chết hắn, lập tức xoay người ly khai, tay áo đương phong, phiêu nhiên như tiên.
Vân Nhược nhìn bóng lưng hắn đi xa, thở dài một hơi, ḷng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
Hắn cũng không có nắm chắc đánh bại Đạm Nguyệt Ngân, nghe đồn đă là đương thế đệ nhất cao thủ.
Đạm Nguyệt Ngân ngự kiếm thuật đăng phong tạo cực, tâm động kiếm xuất, vô hình vô tích. Mấy trăm năm qua, Yên Phù Cung đă vô nhân năng cập (không ai với tới được) .
Không kể là hắn thủ thuật che mắt trốn không thoát nhăn tìnhcủa Đạm Nguyệt Ngân. Nếu như Đạm Nguyệt Ngân muốn quật mộ, sợ rằng Tần Trọng cho dù chết cũng chạy không thoát.
Đạm Nguyệt Ngân khó có thể bìnhphục nội tâm không hài ḷng, trong đầu chỉ có Vân Nhược ghê tởm tươi cười cùng Tần Trọng trước khi chết vẻ mặt huyết ô… Nghĩ đến Tần Trọng biểu t́nh bi thảm như vậy mới thấy  thư thái một chút .
Tần Trọng sắp chết đều quên không được mình, có thể thấy được địa vị bản thân của hắn ở trong ḷng y  khó thể thay thế. Vân Nhược chỉ là nói bậy mà thôi.
Đạm Nguyệt Ngân vốn là người cực kỳ có lư trí, nhất thời bị người làm tức giận, cảm xúc mới không ổn định, nghĩ kỹ lập tức minh bạch, nhưng ngực vẫn  tồn tại điểm khả nghi. Vân Nhược đối với Tần Trọng như vậy lý giải, bọn họ quan hệ chỉ sợ phỉ thiển (không nhạt) .
Tại ven hồ Hoa Khởi đi thật lâu, sắc trời dần dần tối sầm. Đạm Nguyệt Ngân không khỏi âm thầm kinh hăi, hắn vì́ Tần Trọng làm lỡ nhiều thời gian như vậy.
Trở lại Dục Hoa cung, đă là lúc lên đèn. Bên ngoài đều là đăng hỏa quang minh, Dục Hoa nội cung tương khảm dạ minh châu, tới đêm, sẽ phát sinh vựng hoàng ám muội quang mang (ánh sáng mờ nhạt) .
Đạm Nguyệt Ngân đi vào Dục Hoa cung, nghĩ đến kiều mị Thu Dung đă dọn đến Dục Hoa nội cung, ngực thập phần yên ổn. Cước bộ cũng không khỏi thong thả vài phần.
Loáng thoáng, như có rất nhỏ thanh âm từ hậu viện Dục Hoa cung trong ngọa thất  truyền đến, lắng tai nghe kỹ, mọi người tại Yên Phù Cung đều nhận ra, đó là dâm mĩ hoan ái thanh âm, thủ vệ sắc mặt hơi đổi, Đạm Nguyệt Ngân phất ống tay áo, ngăn trở động tác muốn xoay người thông báo của hắn.
Đạm Nguyệt Ngân chậm răi đi vào phòng ngủ, thấy Thu Dung nửa thân trần nằm tại trên giường, ngoại trừ hắn, không c̣n có người khác.
“Dung dung,chỉ có một mìnhngươi ở đây sao?” Đạm Nguyệt Ngân mỉm cười, vừa hữu ý vừa như vô ý lướt qua lưỡng tả hữu y thụ (tủ y phục) . Chỉ cần có rất nhỏ khí tức, sẽ không người nào thoát được nhăn tình của hắn.
Thu Dung dịu dàng nói: “Đương nhiên chỉ có một mình ta, chẳng lẽ c̣òn có người khác sao?”
Đạm Nguyệt Ngân thập phần sủng ái Thu Dung, nếu là bình thường, nhất định nuông chiều Thu Dung vô luận Thu Dung làm gì́, nhưng ngày hôm nay không biết vì sao có chút chán ghét.
Ống tay áo vung lên, y thụ (tủ đồ) ứng thanh mở ra, bên trong ẩn núp nam tử  thân thể xích lõa đang lạnh run. Đạm Nguyệt Ngân lộ ra nụ cười cực kỳ châm chọc. Sự  tình hôm nay thật đúng là nhiều, cái gì́ cần phát sinh đều xảy ra cả.
Thu Dung không nghĩ tới Đạm Nguyệt Ngân nhất điểm cũng không lưu tình, run lên, vội vàng nói: “Nguyệt Ngân, kỳ thực ta vẫn yêu ngươi…”
Đạm Nguyệt Ngân hừ một tiếng: “Thật không?” Ngực, đă có chút cảm giác không yên . Hắn phát hiện bản thân tuy biết Thu Dung cùng những người khác hoan ái, cũng không chút tức giận, thế nhưng khi biết quan hệ giữa Tần Trọng cùng Vân Nhược, chẳng lẽ lần thứ hai bị đả kích, nên không hề lưu ư?
Thu Dung thấy Đạm Nguyệt Ngân diện vô biểu tình, có chút hoảng hốt, nói: “Nguyệt Ngân, ta chỉ là… Ta rất muốn cùng ngươi, thế nhưng ngươi lại không… Sở dĩ ta t́m người khác…”
Đạm Nguyệt Ngân sắc mặt lănh khốc, ống tay áo vung lên, nam tử tại y thụ óc vỡ tan, chết ngay lập tức.
“Thu Dung, ngươi cho dù cùng bất luận kẻ nào quan hệ, cũng không nên làm tại Dục Hoa nội cung. Nghe thấy không?”
Thu Dung run rẩy một chút, không nghĩ tới Đạm Nguyệt Ngân tức giận lớn như vậy, chậm răi cúi đầu.
Nơi này không được lưu người, tự có chỗ lưu người. Hắn mới không thèm sợ.
Đạm Nguyệt Ngân giận dữ ly khai Dục Hoa cung, tuy hắn tức giận nhưng ngực lại không rung động. Ngày trước nhìn lăo cung chủ mang theo Thu Dung tiến nhập mật thất luyện công, nội tâm ghen tỵ như liệt diễm phần thiêu, hiện tại tựa hồ đă toàn bộ hư vô, không muốn gặp Thu Dung chỉ vì Thu Dung nói hôm nay hắn không muốn làm chuyện đó, khiến hắn tổn hao nhan diện.
Hoa khởi hồ, xuân phong chậm răi thổi qua, nhưng không xua được cảm giác trong tâm . Trằn trọc không dứt, hình dạng Tần Trọng trước khi chết, lúc này nghĩ đến, cũng không nghĩ như vậy dữ tợn.
Y  trước khi chết vấn mình một câu, có hay không yêu y, không hiểu vì sao, lúc này vì ám dạ xuân phong (gió xuân ban đêm) thổi có chút huân huân dục túy (hương rượu) , đau khổ bi thương vì một câu nói, uyển chuyển tại bên tai một lần lại một lần nhớ tới, triền miên bất biến ôn tồn thương cảm.
Đạm Nguyệt Ngân trước đây vì́ Tần Trọng khổ luyến dây dưa phiền không thể phiền hơn, bởi vậy tại giường liều mạng dằn vặt y, làm cho y tử tâm tuyệt vọng, hiện tại y rốt cục đă chết, bản thân lại thấy có chút mờ mịt.
Bản thân và y đă kết thúc. Cũng chỉ có lúc kết thúc, mới có thể hồi tưởng lại toàn bộ mọi chuyện, kỳ thực y cũng không làm người ghét như thế. Lúc y  sắp chết ta nên nói dối một lời làm y an tâm nhắm mắt, không nên làm cho y tuyệt vọng mà chết.
Đạm Nguyệt Ngân không muốn trở lại Dục Hoa cung, tại Hoa Khởi hồ bồi hồi không nỡ rời đi.
Lúc này đêm đă khuya, đệ tử Yên Phù Cung đă ngủ. Mấy người đệ tử hầu hạ đều có  ý muốn kề cận hắn, nhưng hắn không có hứng thú. Bảo bọn họ lui xuống.
Tứ phía không ai. Gió nhẹ lùa qua bình hồ, lưu lại dư hương hoa Thể Hồ. Thể Hồ vốn làm cho thanh tỉnh, nhưng thanh tỉnh quá sâu đậm, người sẽ t́nh nguyện trầm túy.
Nghĩ nhiều cũng vô dụng, người cũng đă chết. Nếu như  mình buông ra 1 câu nói dối, nói không chừng lại tiếp tục dây dưa măi không dứt. Nếu như Tần Trọng khi dấn thân vào luân hồi quyết định kiếp sau tương ngộ, vậy có chút không ổn.
Đạm Nguyệt Ngân an ủi bản thân, an ḷòng vài phần, vừa nhấc mắt, đă ở ngoài cửa pôngf Tần Trọng.
Nếu tạm thời không muốn đi gặp Thu Dung, ở tại chỗ này cả đêm cũng không ngại gì́. Đạm Nguyệt Ngân vừa nghĩ đă bước vào phòng.
Trong phòng một mảnh đen tối, Đạm Nguyệt Ngân dựa theo ký ức mà đi vào. Bên giường đặt một cái ghế, hé ra bàn, trên mặt bàn còn có một chậu hoa, cực kỳ xinh đẹp… Bông hoa mỹ lệ tràn ra hơn phân nửa bàn.
Hoa càng tuyệt mỹ, càng không có hương khí, loại hoa này hương thơm nhàn nhạt hầu như không ngửi thấy.
Hiện tại hoa đă không còn, thấy có chút không quen. Nhưng trong không khí vẫn lưu lại hương hoa như có như không, lại lơ đăng nhớ trên người Tần Trọng cũng mang theo vị đạo như vậy, nhàn nhạt, có chút xa vời, trăn trở khổ vị.
Ngày nào đó hỏi một chút xem hoa này là hoa gì́, ở trong phòng dưỡng một chậu, tất nhiên sẽ khác biệt rất lớn.
Đạm Nguyệt Ngân tại trên giường nằm xuống. Giường của Tần Trọng luôn luôn thập phần sạch sẽ, cho dù vừa hoan ái, hắn ly khai một lát sau trở về, lại thanh khiết, người kia cho dù thân thể không khỏe, vẫn muốn bản thân cho thanh sạch, không nhiễm một hạt bụi.
Bất quá có một lần hắn tới, Vân Nhược cũng nằm trên giường. Đạm Nguyệt Ngân bất an giật mì́nh, nghĩ muốn đem Vân Nhược ném khỏi giường.
Trên giường không còn giữ lại Tần Trọng khí tức, nói vậy đă tẩy qua, chỉ có hắn một người cay đắng.
Đạm Nguyệt Ngân ḷòng thanh tĩnh, bất tri bất giác, nhất dạ vô mộng (một đêm không mộng) .

                                                                                                                        -Hết chương 3-

Categories: Đam mỹ | Tags: , , , , , | 2 phản hồi

Điều hướng bài viết

2 thoughts on “Lưỡng Trọng Thiên-Đệ tam chương

  1. ta bne1m dép cho ngươi chết~~~~~~~~Đạm Nguyệt Ngân~~~~

  2. chọi chọi, đạp đạp đồ chết bầm =__=!!!!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: