Lưỡng Trọng Thiên-Đệ ngũ chương(2)


Từ bên trong Huyền Long Huyễn Kính có thể nhìn thấy bên ngoài rất rõ ràng, phảng phất như cách nhất phiến hồ diện (mặt hồ) , đối diện mới là thâm thủy (nước sâu) . Có thể nhân sinh tổng là như thế này,trong nhà chưa tỏ,ngoài ngõ đã tường, không nghĩ từ một góc độ khác nhìn đến lại rõ ràng như vậy.

Tần Trọng nhìn Đạm Nguyệt Ngân diện vô biểu tình xoay người ly khai, khuôn mặt lộ ra một nụ cười vô vị. Liệt hỏa dày vò như muốn đem hồn phách đốt thành tro , cơ thể đau nhức như bị cắt rời. Đạm Nguyệt Ngân luôn luôn dùng những phương pháp tàn nhẫn nhất để dằn vặt mình, tình cảm như vậy nếu nói là yêu, có chút buồn cười.

Sớm đã thấy rõ thực tế nhưng vẫn luôn tự lừa dối mình, hôm nay một lần nữa trở lại bên hắn, chỉ là đem sự thực thấy rõ ràng hơn mà thôi.

Ngay cả khí lực giãy dụa cũng đánh mất, Tần Trọng càng không có khí lực thoát khỏi trọng trọng tỏa phược (trói buộc) trên người. Nhưng thống khổ làm y vẫn bảo trì thanh tỉnh, chỉ có tận lực nghĩ đến những người khác, việc khác ngoại trừ Đạm Nguyệt Ngân.

Trong giây lát y nhớ tới Vân Trung Vũ, lúc đó hắn làm thế nào thoát ra Huyễn Kính. Đạm Nguyệt Ngân phái người đi thăm dò qua nhưng không có kết quả. Y xem qua trận ác chiến giữa Đạm Nguyệt Ngân và Vân Trung Vũ, Vân Trung Vũ pháp lực so với y cũng không mạnh hơn là mấy, hắn có thể chạy ra Huyễn Kính, chứng minh Huyễn Kính kỳ thực cũng không phải không có khuyết điểm.

Liệt diễm cùng hàn băng thay phiên nhau dằn vặt làm cho y thần trí mơ hồ, mỗi một giây trôi đi càng là thâm tầng thống khổ. Nghe đồn có đệ tử bị nghiêm phạt, nguyên thần tại Huyễn Kính trải qua 3 ngày, sau 3 ngày hồi hồn quy khiếu, một lần nữa tỉnh lại, người đã biến thành ngu ngốc.

Đạm Nguyệt Ngân cũng là bởi vì điểm này mới xác định 3ngày sau, Vân Trung Vũ không còn có khả năng phá ra huyễn kính. Không nghĩ tới Vân Trung Vũ vẫn tìm được cơ hội.

Nhưng bản thân sau khi ra ngoài lại có ích lợi gì? Còn không bằng tại Huyễn Kính trôi qua ba ngày, Đạm Nguyệt Ngân không tìm được Định Hồn Đan, đến lúc đó y tại Huyễn kính trở nên ngu si, cũng giống như đã chết, tuy quá trình không giống nhau nhưng kết cục tương đương, chuyện này cũng có thể tính là kết thúc đi.

Khoảng chừng qua hai lần hàn băng triệt cốt cùng liệt hỏa thiêu tâm thống khổ, Tần Trọng môi đã trắng bệch, thần trí cũng có chút mơ hồ.

Không bao lâu, chỉ nghe một tiếng vang nhỏ, Huyễn kính tuôn ra một mảnh ánh sáng, Tần Trọng mở mi mắt trọng như thiên quân (nặng ngàn cân) , thấy ngoài Huyễn Kính một thiếu niên tú lệ tuyệt luân đang đứng, tóc dài buộc ở hậu thân, mỏng manh phiêu diêu.

Dĩ nhiên là Thu Dung!

Tần Trọng hơi nhíu mày, chỉ thấy Thu Dung đang thi pháp, đem Thuý Ngọc Ban Chỉ trấn áp trên Huyễn Kính gỡ xuống. Hắn đầu tiên là nhất chưởng rung động bề mặt Huyễn Kính, như Đạm Nguyệt Ngân ngày ấy dùng nhất chưởng đánh vào trên người y, khơi dậy tầng tầng rung động. Lập tức đem Thuý Ngọc Ban Chỉ từ trên Huyễn Kính gở xuống, đeo vào ngón tay.

Tần Trọng đột nhiên minh bạch Huyền Long Châu là bị gỡ xuống như thế này.

Thu Dung hướng Tần Trọng cười cười nói: “Nghĩ không ra là ta à.” Cũng không chờ Tần Trọng trả lời, hắn xoay tròn Thuý Ngọc Ban Chỉ, liền đem hồn phách Tần Trọng thu vào ban chỉ.

Tần Trọng lấy làm kinh hãi, nhưng cũng vô pháp phản kháng, đã bị Thu Dung hấp tới ban chỉ.

Bên trong ban chỉ có khả năng nhìn thấy đều là nhất phiến bạch mang mang (trắng xóa mênh mông) , y đã ở tại nơi này ba lần, nhưng đây là lần đầu tiên có loại cảm giác hít thở không thông như vậy, nhưng so với Huyễn Kính như luyện ngục thì thoải mái hơn rất nhiều.

Thu Dung muốn đưa y đi nơi nào, vì sao phải mang y đi, Tần Trọng không nghĩ ra. Nguyên thần xuất khiếu, chỉ là nhất lũ du hồn, không có gì thảm hại hơn. Đã tao ngộ nhiều, không có gì có thể so với hoàn cảnh lúc bên cạnh Đạm Nguyệt Ngân, khiến kẻ khác nan kham. (không thể chịu đựng)

Cũng không biết trải qua bao lâu, Tần Trọng cảm thấy tứ phía cảnh vật biến đổi, Thu Dung mang y thả ra.

Tần Trọng chao đảo đứng lên, bình tĩnh nhìn trước mắt nguyên lai vẫn là thiếu niên yếu đuối. Nghĩ không ra hiện tại vị trí thay đổi, vốn y pháp lực vượt xa Thu Dung, nhưng hiện tại Thu Dung đã có thể đem quyền sinh sát y thao túng ở trong tay, chỉ cần Thu Dung nguyện ý, y lập tức sẽ hồn phi phách tán.

“Không nghĩ tới sẽ có ngày hôm nay a.” Thu Dung nhàn nhạt, lộ ra quỷ quyệt lãnh tiếu, vươn ngón tay nâng cằm Tần Trọng lên.

Mặc dù biết rõ Thu Dung tuyệt đối không thể chạm được y, Tần Trọng vẫn không tự chủ được lui lại. Thu Dung từ trước đến nay tùy hứng, loại hành động ngả ngớn cũng không phải lần đầu tiên làm đối với y, lúc này lại làm y có loại cảm giác mao cốt tủng nhiên. (sởn gai óc)

“Thế nào, không phải ngươi bị Đạm Nguyệt Ngân chạm qua rất nhiều lần sao? Lại không chạm được ngươi, ngươi khẩn trương cái gì.” Thu Dung lộ ra nụ cười bất hảo, nhưng lại xoay người đi xa, tóc dài phiêu diêu, tiêu sái quyến rũ nói không nên lời. Thanh âm dần dần tiêu tán trong không khí: “Tại tứ phương ta đã thiết kết giới, ngươi trốn không thoát đâu, không nên vọng tưởng.”

Tần Trọng tuy nghĩ Thu Dung có chút quỷ dị, nhưng lại không biết vì sao lại như thế.

Đây là một cô đảo, trên đảo có rất nhiều loại kỳ hoa dị thảo, nhưng Tần Trọng biết tất cả đều là huyễn cảnh, rất có khả năng nơi y đứng chỉ là một trận kỳ môn độn giáp rừng rậm hay là sa mạc.

Thu Dung mỗi ngày đều đến xem y, có lúc biểu tình lạnh lùng, chỉ là âm ngoan hung hăng nhìn chằm chằm Tần Trọng, phảng phất cùng y có cái gì thâm cừu đại hận. Trên cô đảo có lưỡng gian phòng ốc, nhất gian là y trụ, nhất gian khác là Thu Dung, Thu Dung mỗi ngày đều mang tuyệt sắc mỹ nhân không giống nhau hôn mê đưa lên đảo, ngày thứ hai lại mang đi, Tần Trọng dĩ nhiên biết đây là Yên Phù Cung thu tập bổ thuật. Thu Dung nhiều lần luyện công như vậy, xem ra là vì đối phó nhân vật nào đó cực kỳ lợi hại.

Tần Trọng tại Huyễn kính đã đem hồn phách tán thành tinh mang (đốm sáng) một lần nữa tụ hợp, lúc này tuy rằng tinh thần vô lực, nhan sắc hồn phách vẫn thập phần mỏng manh, thế nhưng sẽ không tái tiêu tán.

Thấy Thu Dung lần nữa dùng cừu hận nhãn thần lạnh lùng nhìn mình, Tần Trọng thế nào cũng nghĩ không ra vì cớ gì, y không có tự kỷ cho rằng Đạm Nguyệt Ngân vì mình mà vứt bỏ Thu Dung, cũng tin tưởng Đạm Nguyệt Ngân tuy rằng tâm ngoa, nhưng kỳ thực thập phần si tình. Nhưng y hỏi Thu Dung, Thu Dung cũng không trả lời, chỉ là âm âm lãnh tiếu.

Trong nháy mắt, Tần Trọng bỗng nhiên minh bạch, chỉ cảm thấy một cơn bi thương thế gian này có nhiều chuyện kỳ diệu không thể hiểu lại không thể tránh.

Tâm hơi do dự, Thu Dung đã chậm rãi xuất môn, tóc dài ở hậu thân lay động.

Thu Dung trước đây cũng để tóc dài , nhưng không có buộc lại, chỉ là biếng nhác thắt nửa búi tóc, tà tà xuyên bán chi trâm tử. Người này tuy dung mạo cùng Thu Dung thập phần tương tự, nhưng kỳ thực không phải Thu Dung.

Tần Trọng không hề hỏi Thu Dung, lúc gặp mặt cũng chỉ bình tĩnh quan sát. Thu Dung có chút kỳ quái, tỉ mỉ nhìn thẳng y, thấy y kiệt lực lại không muốn hắn thấy ánh mắt mình chợt lóe qua thương hại.

Thu Dung tâm tức giận, lạnh lùng nói: “Ngươi nhìn cái gì?”

Tần Trọng tuy là nhất lũ hồn phách, nhưng tinh thần lực cực nhược, sắc diện thập phần bất hảo, môi phảng phất khô nứt, lúc này lộ ra nụ cười nhàn nhạt, nói: “Kỳ thực, ngươi là Vân Trung Vũ.”

Thu Dung sắc mặt hơi đổi, bỗng nhiên cười lớn : “Nhìn không ra nhãn lực của ngươi cũng không kém. Không sai, ta là Vân Trung Vũ.”

Tần Trọng sắc diện bất biến, thản nhiên nói: “Ngươi mang ta đến đây, có ích lợi gì?” Y tại trong lòng Đạm Nguyệt Ngân không quan trọng, lần này Đạm Nguyệt Ngân hao tổn tâm cơ muốn mang y cứu sống khiến y vô cùng khó hiểu, có thể chỉ là muốn lần nữa lợi dụng y mà thôi, lẽ nào Vân Trung Vũ biết bí mật trong đó?

Vân Trung Vũ lộ ra một tia cười nhạt, nhìn chằm chằm biểu tình của Tần Trọng, giống như muốn nhìn thấu nội tâm sợ hãi của y chậm rãi nói: “Ta đợi hảo lão tương của ngươi tới cứu ngươi. “

Nguyên lai y thiết kế bẩy rập chờ Đạm Nguyệt Ngân mắc mưu. Có thể vì Đạm Nguyệt Ngân sau khi y chết vẫn bảo tồn hồn phách của y, Vân Trung Vũ dĩ nhiên cho rằng y tại nội tâm Đạm Nguyệt Ngân hữu một tia phân lượng. Tần Trọng nhàn nhạt cười cười, nói: “Ngươi yên tâm đi, hắn sẽ không tới.”

Vân Trung Vũ hừ lạnh, nói: “Hắn không vì ngươi, chẳng lẽ không vì Thu Dung sao?” Tần Trọng cùng Đạm Nguyệt Ngân đoạt Yên Phù Cung, Thu Dung ruồng bỏ hắn, tam nhân cùng hắn cừu thâm tựu hải (thù sâu như biển) , hắn nhất định phải làm bọn họ nhận hết dằn vặt mà chết. Từ lâu luôn chờ đợi thời cơ hành động, thấy Thu Dung hạ sơn, thừa dịp không phòng bị, phụ thân trên người Thu Dung, thậm chí đem hồn phách Thu Dung bức ra.

Thu Dung là sinh hồn, thân thể còn thời gian tồn tại tự nhiên không thể chuyển thế, chỉ có thể chung quanh du đãng. Vân Trung Vũ đoạt Huyền Long Châu trong tay Thu Dung, muốn giam cầm nguyên thần Thu Dung, lại bị Thu Dung trốn thoát. Hắn truy tung Thu Dung tới Yên Phù Cung, nghe Đạm Nguyệt Ngân đã ly khai. Trong lúc vô ý phát hiện Thuý Ngọc Ban Chỉ trên Huyền Long Huyễn Kính. Hắn nghe trộm thủ vệ nói chuyện, biết Đạm Nguyệt Ngân vì Tần Trọng tự mình đi Thanh Tu Vô Tâm phái cướp đoạt Định Hồn Đan, liền trộm đi Thuý Ngọc Ban Chỉ mang đi Tần Trọng hồn phách.

Cho dù Đạm Nguyệt Ngân chiếm được hồn phách Thu Dung, Vân Trung Vũ cũng chiếm thân thể Thu Dung, Đạm Nguyệt Ngân cuối cùng vẫn tìm đến. Tần Trọng suy nghĩ chốc lát, không khỏi lộ cười khổ: “Vân Trung Vũ, cái gì ngươi cũng đã nghĩ tới.” Mặc dù y không quan trọng, thế nhưng thân thể Thu Dung vạn phần trọng yếu, nếu có cái gì tổn thương, Đạm Nguyệt Ngân nhất định sẽ vô cùng tiếc nuối.

Vân Trung Vũ nhìn y nhất nhãn, không khỏi lộ ra dị sắc: “Ngươi không sợ?” Tần Trọng rơi vào trong tay hắn, biết hắn là Vân Trung Vũ, không hề có nửa điểm sợ hãi, trái lại cùng hắn trò chuyện vui vẻ, không sợ mình tán đi hồn phách của y, ngược lại còn nói Đạm Nguyệt Ngân sẽ không vì y mà đến, Vân Trung Vũ không khỏi hoài nghi đầu óc Tần Trọng có vấn đề hay không.

Tần Trọng nhàn nhạt cười, chậm rãi nói: “Ta trợ hắn đoạt Yên Phù Cung, ngươi muốn báo thù là đương nhiên, ta vì sao phải sợ?”

Vân Trung Vũ không khỏi yên lặng một lúc, nhìn vào mắt y, thấp giọng nói: “Ngươi không sợ nhất hữu lai sinh lai thế ?  (không có kiếp sau) ?Sau đó vĩnh viễn không thể nhìn đến thiên địa vạn vật?”

Tần Trọng nở nụ cười nhìn phía chân trời vài điểm thương vân, y vốn… vốn sẽ không dự định tái nhập luân hồi. Thiên địa vạn vật tuy rằng lưu luyến, nhưng loại đau lòng này cũng không nghĩ có thể trải qua lần nữa. Nếu như Vân Trung Vũ tán đi hồn phách của y, có thể y còn cảm kích, nhưng y sẽ không nói cho Vân Trung Vũ biết, bằng không nguyện vọng này tựu không đạt được.

Tần Trọng lộ ra một nụ cười lạ lùng.

Vân Trung Vũ thấy biểu tình của Tần Trọng, tâm không hiểu vì sao có vài phần không đành lòng, nhưng Tần Trọng cùng hắn trong lúc đó có thâm cừu đại hận, tự nhiên không thể đơn giản buông tha y. Vân Trung Vũ hừ lạnh, lập tức phẩy tay áo bỏ đi.

Tần Trọng nhìn bóng lưng hắn đi xa, nội tâm phức tạp. Vân Trung Vũ hiện tại thân thể là Thu Dung, Đạm Nguyệt Ngân tự nhiên sợ ném chuột vỡ đồ, không dám hành động thiếu suy nghĩ. Lúc này bản thân đã là nhất lũ du hồn, không có pháp lực, không cần lo lắng có muốn ra tay trợ giúp Đạm Nguyệt Ngân cướp đoạt thân thể Thu Dung hay không. Y ở chỗ này chỉ là cùng đợi Đạm Nguyệt Ngân xuất hiện mà thôi.

Nếu như có thể hỗ trợ, bản thân còn có thể do dự sao. Dù sao… Cho tới bây giờ bản thân không thể không thừa nhận vẫn còn yêu hắn. Nếu như không phải vì chính mình bất lực, cũng sẽ không quyết định để cho mình hồn phi phách tán.

Tần Trọng tựa ở góc tường nhắm mắt dưỡng thần. Lúc này sắc diện thập phần tiều tụy, nhãn tình ôn noãn (ấm áp) nhắm lại, trên mặt hoa quang nhất thời tiêu thất, mơ hồ nhìn ra trên mặt một tầng khí xám lạnh.

Cứ thế một ngày trôi qua giống như qua cả vài ngày, lại phảng phất như trải qua vạn niên. Vân Trung Vũ đến nhìn y số lần ít dần đi, có lúc đáy mắt còn có loại ánh sáng làm Tần Trọng cảm thấy vừa quen thuộc vừa xa lạ.

Có thể bởi vì thân thể là của Thu Dung nên mới quen thuộc, Tần Trọng không có nghĩ sâu xa hơn nữa.

-HẾT CHƯƠNG 5-

Categories: Đam mỹ | Tags: , , , , | 1 Phản hồi

Điều hướng bài viết

One thought on “Lưỡng Trọng Thiên-Đệ ngũ chương(2)

  1. fangshang

    Đọc mà tim cứ thắt lại.😦

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: