[CTLS] Quyển II – Chương 17


[CTLS] Đệ nhị quyển – Hoàng Thành phong vân
Đệ thập thất chương – Hạ quý thưởng hà hội 3:

Tâm tư thành thục, thân thể trẻ trung, Lâm Cửu thường thường vẫn quên mình cũng chỉ vừa mới bước sang tuổi mười tám, cô nương mười tám tuổi là một bông hoa nhỏ kiều diễm ướt át, nam tử mười tám cũng xinh đẹp như vậy, giống như vừa mới từ trong lồng hấp đi ra, làn da tiên diễm, xinh đẹp vô tội, trong thân thể trẻ tuổi tươi tắn là một tâm hồn thành thục không chịu gò bó, đặt ở cùng nhau tựa như mặt trời mùa xuân, ấm áp khiến con người ta có thể tha thứ cho hết thảy sai lầm y phạm phải.

Chỉ cần vừa đứng trên đài kia, vạn khoảnh liên hà rực rỡ đều bị lấn áp, ánh nắng tàn của trời chiều tựa như từng đạo thiên quang xiên xuống, nam tử trẻ tuổi vận bạch y tắm trong đạo đạo quang mang như tuỳ thời đều có thể hoá thân thành tiên, cưỡi gió mà đi, hết lần này tới lần khác nam tử này lại luôn không tự giác mà mang theo nụ cười sáng lạn vô tâm trên khuôn mặt.

Núm đồng tiền như hoa, dáng người như tiên, đây là diệu nhân thế nào?

Đây là Lâm Cửu sao? Đây quả thực là vị thiên hạ đệ nhất mỹ nhân từng “tiếng xấu lan xa” trong Hoàng Thành, bộ dáng xinh đẹp chưa bao giờ thay đổi, hai năm không gặp, hiện giờ càng trở nên thành thục sinh động hơn, giống như một khoả mật đào chín muồi nồn nộn sắp ứa ra nước, chẳng qua khí chất lộ ra từ sâu bên trong khiến những người tận mắt nhìn thấy đều cảm nhận được, người này cùng trước kia hoàn toàn không giống nhau.

Rốt cuộc không giống nhau ở đâu? Hoàng Phủ Thiên Niên cũng không nhìn ra.

Đi lên đài, Lâm Cửu chắp tay cúi đầu nói: “Bái kiến hoàng thượng, thái hậu.”

Thân phận như Lâm Cửu thế này vốn là thấy hoàng đế và thái hậu thì phải quỳ xuống, đến ngay cả cha y cũng vậy, cũng may Diệt Thiên đội lên đầu Lâm Cửu một cái mũ mang tên sư đệ Hiền Môn Thánh Giả, sau này mặc kệ là bái kiến hoàng đế nào thái hậu nào cũng không cần quỳ xuống làm lễ.

Híp mắt lại, tầm mắt Lâm Cửu quét đến bốn phía, hoặc là có tò mò, hoặc là có nghi hoặc, hoặc là có khinh thường, hoặc là có hèn mọn, hoặc là có tham lam…

Đủ loại ánh mắt đan vào cùng một chỗ, dưới ánh chiều tàn khiến Lâm Cửu có một loại xúc động muốn cười lạnh, nhìn hồ hoa sen kia, vào hạ thu chính là lúc chúng đua nhau nở rộ, cảnh vật tươi đẹp bắn ra bốn phía, ai có thể ngăn? Chẳng qua đến khi tàn, thì có ai cảm thấy thương tiếc? Đến lúc đó, người ta sẽ lại đi ngắm cúc, ngắm mai, ngắm trăm hoa đua nở.

Dung nhan kinh diễm nhất thời, nhảy xuống hồ hoa sen kia, lúc đó chẳng phải thành một lũ hương hồn, sang năm sau ai còn nhớ rõ ngươi? Hiện giờ sống lại, người người kính trọng, người người ái mộ, ước ao, ái mộ ước ao cũng chỉ là một cái túi da mà thôi.

Ngươi a ngươi, vì vị tối cáo quý tối lãnh mạc trên đài cao kia, có đáng giá không?

Hoàng Phủ Thiên Niên đạm mạc phất phất tay, coi như là miễn lễ của Lâm Cửu, ngoài ra những lời vô nghĩa cũng sẽ không nói nhiều, Diệt Thiên điều chỉnh đàn xong xuôi, đang chờ vị Lâm công tử phong hoa tuyệt đại này múa một bài, có điều trước đó, Lâm Cửu vẫn là phải cùng Diệt Thiên lải nhải hai ba câu.

Làm bộ bái kiến sư huynh nhà mình, Lâm Cửu tiến sát tới bên người Diệt Thiên cười ha ha nói nhỏ: “Hảo sư huynh của ta, huynh thật là cấp cho sư đệ ta cơ hội thể hiện a.”

“Sư đệ hiểu được một phen tâm ý của sư huynh là tốt rồi.” Khoé miệng hàm chứa một mạt cười yếu ớt như có như không, một ngón tay nhẹ nhàng gảy vào dây dàn, “tranh” một tiếng thanh thuý, tiếng đàn như làn gió vô hình khuếch tán tràn ngập ra bốn phía, như mũi tên đâm trúng vào tâm người, những người nhốn nháo trên thuyền hoa không khỏi ngưng thần một chút.

Lâm Cửu khẽ hít một hơi giật giật cổ tay. Y trái lại không có hứng trí ở trước công chúng khiêu đến khiêu đi, chẳng qua là hôm nay bị buộc đến nước này cũng không thể lui bước, khiêu thì khiêu, không phải chỉ là đánh một bộ chưởng pháp thôi sao? Không phải là muốn khiêu để cho chúng hoàng tộc này xem sao?

Xem đi xem đi, ta cho các ngươi xem no mắt.

Lâm Cửu cúi đầu nói nhỏ bên tai Diệt Thiên: “Sư huynh ngươi hãy gảy bài kia đi, ta thích nhất khúc đó.”

Diệt Thiên khẽ nhướn mày, rồi sau đó gật gật đầu, vui vẻ chấp nhận yêu cầu của Lâm Cửu, tại mùa ngắm hoa khảy một bản khúc thương hoa, thật cũng không tồi.

Tay áo uyển chuyển như nước, nhẹ nhàng giương lên, bàn tay trắng nõn ngón tay mềm mại, đúng lúc, tiếng đàn vang lên, thanh âm như nghẹn ngào, như đứt ruột đứt gan người ở thiên nhai, ngàn lần tình, vạn lần ái, đều hoá thành một khỏa tâm nát phủng trong lòng bàn tay, gió mát khẽ thổi, dần dần tan đi.

“Hoa bay hoa rụng ngập trời, hồng phai hương lạt ai người thương hoa?”* Hai tay giống như hành vân, nhược như dòng nước, đều hoá thành vật không xương, một đôi tay uyển chuyển giơ lên, chậm rãi rơi xuống, đẩy gió thổi mây, như tiếng chuông ngân nga, nhẹ nhàng ngâm ra một thủ táng hoa chi từ.

Thân hình như cơn gió, cánh tay như nước chảy, nhất chưởng nhất thức, tình ý miên miên, hận cũng sâu kín, thương cũng sâu sắc, bi bi thiết thiết…

Tình cảm khi thì uyển chuyển như niêm hoa, khi thì lơ lửng rơi rụng không người thương tiếc.

Tiếng đàn trận trận, vũ cũng phiêu phiêu.

Này người múa, này người gảy đàn, này người xem, ai động tâm, ai thấm tình, ai lầm lỡ nhất sinh nhất thế?

Lâm Cửu thương yêu tiếc nuối, làm động tác nắm cổ tay, là nữ tử trong một quyển tiểu thuyết kiếp trước, là một nam tử vì tình mà chết ở kiếp này.

Tiếng đàn vô tình, người lại có tâm, xa xa nhìn điệu múa ca từ của nam tử vô cùng thân cận với mình, tâm của ma đầu cũng khó được có lúc biểu lộ một tia tình ý nhợt nhạt, tình nhập tiếng đàn, càng phát ra âm thanh xúc động lòng người.

Nghe tiếng đàn bi bi thiết thiết này, xem điệu múa nhu tình đứt ruột đứt gan, lại không biết đáy lòng ai hiện lên một cỗ hối hận cùng áy náy, là đáy lòng ai vọt lên âm ỷ tức giận cùng phẫn hận.

“Ngẫm khi xuân muộn hoa tàn, cũng là khi khách hồng nhan về già; Hồng nhan thấm thoắt xuân qua, hoa tàn người vắng ai mà biết ai!”

Tà dương buông xuống, in bóng người cũng càng lúc càng dài.

Cùng với ánh chiều đang dần dần biến mất, hoa sen trong Tiên Hồ cũng theo đó mà ảm đạm đi.

Hoa đăng rực rỡ mới lên, chỉ vì sau một lúc ảm đạm trong nháy mắt, ngọn đèn lóng lánh một lần nữa chiếu sáng cả Tiên Hồ.

Người đã rời đi, tiếng đàn đã dứt.

“Hoàng thượng?”

Thanh âm của hoàng hậu từ bên cạnh truyền đến, Hoàng Phủ Thiên Niên lúc này mới giật mình hoàn hồn, lại nhìn về hướng trên đài, trên đài giờ đã đổi thành một tốp vũ cơ biểu diễn, mà Lâm Cửu và Diệt Thiên đều đã không còn ở.

“Thánh Giả đâu?”

“Di, vừa mới còn ở đây, Thánh Giả hình như đã cùng Lâm Cửu rời đi rồi.”

Cả ngày đều phải ngồi trên thuyền hoa có cái gì hay đâu chứ, huống chi còn phải đối mặt với tên hoàng đế loạn thất bát tao này, Lâm Cửu cảm thấy thực khó chịu.

Rời khỏi thưởng hà hội ở Tiên Hồ, hai người lựa chọn đi bộ trở về, đi trên con đường nhỏ không một bóng người, Lâm Cửu chạy chạy nhảy nhảy, giống như con chim hoàng yến bị nhốt trong lồng cuối cũng cũng được giương cánh bay lượn.

Mũi chân khe khẽ chạm mặt đất, tay áo tung bay, nam tử giống như con hồng nhạn lượn vài vòng trên không trung rồi đậu xuống một nhánh cây, ngắm ma đầu đi phía trước, Lâm Cửu bỗng nhiên triển khai thân hình hướng về phía Diệt Thiên “tạp” qua, mắt thấy sắp tạp vào người Diệt Thiên, người nọ liền vung trường tụ lên, bạch y nam tử nào đó không chịu kiểm soát lộn cái trên không trung, “ai nha” một tiếng rơi xuống, chặt chẽ được Diệt Thiên ôm ấp trong lòng.

“Ngươi đi thật nhanh, đây là cái gì, di dộng tức thời?” Nằm bất động trong lòng nam nhân, Lâm Cửu víu lấy bả vai Diệt Thiên, mắt nhìn về phía sau, thối ma đầu này vừa mới bước một bước liền chớp mắt di động một khoảng thật dài, Lâm Cửu cười ha ha nói: “Dạy ta được không?”

“Ngươi nhiều ngày nay có luyện công sao?” Cách tay hữu lực ôm ngang vào trong lòng, Diệt Thiên thật cũng không có ý tứ thả Lâm Cửu ra.

Lâm Cửu ngượng ngùng cười hắc hắc hai tiếng, biết điều mà lập tức rời đi đề tài, đầu dựa lên ngực của Diệt Thiên, nói: “Nhìn ngươi hơi mất hứng, ta còn nghĩ ngươi rất thích ý để ta biểu diễn một phen, thế nào, hối hận vì đã để ta lộ mặt ở trước người khác?”

“Đúng vậy.” Diệt Thiên trả lời, “Ta sẽ ôm ngươi trở về, dùng thiết liên khoá chặt hai chân hai tay của ngươi nhốt ngươi dưới huyền nhai, để không bất luận kẻ nào có thể nhìn thấy ngươi nữa, thế nào?”

Nhìn ma nhân khẽ nhếch lên khoé miệng, đáy lòng Lâm Cửu run rẩy một chút, vội nói: “Ta mới không cần, Đại ma đầu âm tình bất định nhà ngươi rất nguy hiểm, ta phải cách ngươi xa xa một chút mới phải.”

Dứt lời, Lâm Cửu xoay người muốn thoát khỏi cái ôm của Diệt Thiên, nhưng chân còn chưa chạm đất lại một lần nữa rơi vào trong ngực ma đầu, Lâm Cửu không cam lòng, lăn qua lộn lại mấy lần, cũng không quản y dùng chiêu gì để thoát ra, ầm ĩ trong chốc lát, Lâm Cửu thất bại vùi mặt vào ngực Diệt Thiên thở phì phò, cười buồn nói: “Ta còn nghĩ rằng ngươi sẽ không ăn dấm chua.”

Là cố ý đi, không chỉ là vì Lâm Cửu đã từng chết, nhiều hơn chính là vì y, y rất muốn nhìn xem, ma đầu này rốt cuộc có thể vì y mà ăn vị, hay là mặc kệ thế nào cũng đều thờ ơ.

“Ta rất muốn đem tất cả người xem trên hồ trảm hết một lượt.” Diệt Thiên vẫn như cũ nói ra những lời đáng sợ không đến nơi đến chốn, chỉ là lời này ý tứ đã thực rõ ràng truyền đạt cho Lâm Cửu, ma đầu này xác thực có chút hối hận. Có chút ăn dấm, trong trái tim bình tĩnh như mặt hồ kia nhiễm một tia sát ý nhợt nhạt.

“Ha ha ha, ta đây thật đúng là Lâm hoạ thuỷ rồi.” Cười vang một trận, Lâm Cửu rúc vào trong ngực Diệt Thiên, lẩm bẩm nói: “Đời này ta chỉ muốn tựa vào trong lòng của ngươi.”

Có lẽ là lời tỏ tình của Lâm Cửu nổi lên tác dụng, ma đầu nào đó đáy mắt tăng thêm một chút độ ấm.

“Ngày mai thái hậu triệu ta tiến cũng nói chuyện, đến lúc đó Hoàng Phủ Thiên Niên sẽ cải trang xuất cung, thừa lúc Hoàng Phủ Thiên Niên không ở, ta sẽ đến tẩm cũng của hắn lấy ra một thứ đồ.” Diệt Thiên nói.

Nghe Diệt Thiên nói thế, Lâm Cửu lúc này mới nhớ ra Diệt Thiên nói đến Hoàng Thành là muốn vào cung lấy đồ, chỉ là không nghĩ tới vào tận trong tẩm cung để lấy.

Lâm Cửu cười nói: “Ngươi lợi hại như vậy, sẽ không cần ta lo lắng thay ngươi đi?”

~~~~~~~

*Đây là bài “Táng hoa từ” trích trong hồi 27 của Hồng lâu mộng, cảnh Đại Ngọc chôn hoa.
Bài thơ đầy đủ:
Táng hoa từ
Hoa tạ hoa phi hoa mãn thiên
Hồng tiêu hương đoạn hữu thuỳ liên
Du ti nhuyễn hệ phiêu xuân tạ
Lạc nhứ khinh triêm phốc tú liêm.
Liêm trung nữ nhi tích xuân mộ
Sầu tự mãn hoài vô thích xứ
Thủ bả hoa sừ xuất tú liêm
Nhẫn đạp lạc hoa lai phục khứ?
Liễu ti du giáp tự phương phi
Bất quản đào phiêu dữ liễu phi
Đào lý minh niên năng tái phát
Minh niên khuê trung tri hữu thuỳ.
Tam nguyệt hương sào dĩ luỹ thành
Lương gian yến tử thái vô tình 
Minh niên hoa phát tuy khả trác
Khước bất đạo nhân khứ lương không sào dã khuynh!
Nhất niên tam bách lục thập nhật  
Phong đao sương kiếm nghiêm tương bức 
Minh mị tiên nghiên năng kỷ thì
Nhất triêu phiêu bạc nan tầm mịch.
Hoa khai dị kiến lạc nan tầm              
Giai tiền muộn sát táng hoa nhân      
Độc ỷ hoa sừ lệ ám sái                                       
Sái thượng không chi kiến huyết ngân.     
Đỗ quyên vô ngữ chính hoàng hôn                           
Hà sừ quy khứ yểm trùng môn           
Thanh đăng chiếu bích nhân sơ thuỵ        
Lãnh vũ xao song bị vị ôn.                         
Quái nùng để sự bội thương thần              
Bán vị liên xuân bán não xuân               
Liên xuân hốt chí não hốt khứ              
Chí hựu vô ngôn khứ bất văn               
Tạc tiêu đình ngoại bi ca phát                 
Tri thị hoa hồn dữ điểu hồn?       
Hoa hồn điểu hồn tổng nan lưu               
Điểu tự vô ngôn hoa tự tu                  
Nguyện nô hiếp hạ sinh song dực         
Tuỳ hoa phi đáo thiên tẫn đầu                           
Thiên tẫn đầu, hà xứ hữu hương khâu?     
Vị nhược cẩm nang thu diễm cốt

Nhất bồi tịnh thổ yểm phong lưu      
Chất bản khiết lai hoàn khiết khứ                          
Bất giao ô náo hãm cừ câu.                                   
Nhĩ kim tử khứ nùng thu táng                            
Vị bốc nùng thân hà nhật vong                                  
Nùng kim táng hoa nhân tiếu si                      
Tha niên táng nùng tri thị thuỳ?                  
Thí khán xuân tàn hoa tiệm lạc          
Tiện thị hồng nhan lão tử thì                   
Nhất triêu xuân tận hồng nhan lão             
Hoa lạc nhân vong lưỡng bất tri

Dịch thơ:

Bài từ chôn hoa (người dịch: nhóm Vũ Bội Hoàng)

Hoa bay hoa rụng ngập trời,

Hồng phai hương lạt ai người thương hoa?

Đài xuân tơ rủ la đà,

Rèm thêu bông khẽ đập qua bên ngoài.

Kìa trong khuê các có người,

Tiếc xuân lòng những ngậm ngùi vẩn vơ.

Vác mai rảo bước bước ra,

Lòng nào nỡ giẫm lên hoa thế này?

Vỏ du tơ liễu đẹp thay,

Mặc cho đào rụng, lý bay đó mà.

Sang năm đào lý trổ hoa,

Sang năm buồng gấm biết là còn ai?

Tháng ba tổ đã xây rồi,

Trên xà hỏi én quen người hay không?

Sang năm hoa lại đâm bông,

Biết đâu người vắng, lầu hồng còn trơ?

Ba trăm sáu chục thoi đưa,

Gươm sương dao gió những chờ đâu đây.

Tốt tươi xuân được mấy ngày,

Chốc đà phiêu dạt, bèo mây thêm sầu.

Nở rồi lại rụng đi đâu,

Người chôn hoa những rầu rầu đòi cơn.

Cầm mai lệ lại ngầm tuôn,

Dây trên cành trụi hãy còn máu rơi.

Chiều hôm quyên lặng tiếng rồi,

Vác mai về đóng cửa ngoài buồn tênh.

Ngả người trước ngọn đèn xanh,

Ngoài song mưa tạt, bên mình chăn đơn.

Mình sao vơ vẩn từng cơn?

Thương xuân chi nữa lại hờn xuân chi?

Thương khi đến, hờn khi đi,

Đến lừ lừ đến, đi lỳ lỳ đi.

Ngoài sân tiếng khóc rầm rì,

Chẳng hồn hoa đấy, cũng thì hồn chim.

Hồn kia lảng vảng khôn tìm,

Chim càng lặng lẽ, hoa thêm sượng sùng

Thân này muốn vẫy vùng đôi cánh,

Nơi chân trời liệng cánh hoa chơi!

Nào đâu là chỗ chân trời,

Nào đâu là chỗ có đồi chôn hoa?

Sẵn túi gấm đành ta nhặt lấy,

Chọn nơi cao che đậy hương tàn.

Thân kia trong sạch muôn vàn,

Đừng cho rơi xuống ngập tràn bùn nhơ.

Giờ hoa rụng có ta chôn cất,

Chôn thân ta chưa biết bao giờ.

Chôn hoa người bảo ngẩn ngơ,

Sau này ta chết, ai là người chôn?

Ngẫm khi xuân muộn hoa tàn.

Cũng là khi khách hồng nhan về già

Hồng nhan thấm thoắt xuân qua,

Hoa tàn người vắng ai mà biết ai!

Ta đã tìm được bài hát dựa trên bài thơ này, tên là “Táng hoa ngâm” do Đồng Lệ thể hiện, rất thích chất giọng của Đồng Lệ, nhẹ nhàng mà buồn man mác….

Nghe ở đây

Categories: Cửu thiên liên sinh, Đam mỹ | 11 phản hồi

Điều hướng bài viết

11 thoughts on “[CTLS] Quyển II – Chương 17

  1. Pingback: [CTLS] Mục lục quyển II « Ngọc gia trang's blog

  2. Linh

    Tem aaaaaxD!!!

  3. Linh

    Đọc cái chương này thật muốn cười ngoác miệng, lâu lắm e ko có cảm giác thế này:D
    Cái đoạn tả 2 anh đánh đàn vs múa đấy, tự kỉ và tự sướng thì đừng hỏi, chết mất:)))
    Lại đời thuở nhà ai như anh thiên, dám đem vợ ra ngay trước mặt ny cũ của vợ nt=.,=
    p/s: xem chừng tỉ edit chương này vất vả ha, lại đây cho e thơm phát nào>”<

  4. Bao năm mới được một lần đại ma đầu nổi cơn ghen. Đúng là dữ dội nha… =))

  5. cặp này pro quá a
    cảm ơn nàng

  6. thư

    Đọc bài từ muốn toát mồ hôi hột

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: