Đạo mộ chi tế phẩm – Chương 35(2)


Chương 35(2): Giả tạo…

Trần Ngọc sững sờ nhìn vật khiến xúc tu bị rữa nát, chính là hoàng kim trượng cậu đang nắm trong tay!

Tựa hồ chỉ trong nháy mắt, xúc tu bao quanh đầu cùng nửa người trên của Mã Văn Thanh đã hoàn toàn rữa ra rớt hết xuống, nhưng sắc mặt Mã Văn Thanh vẫn tím tái như cũ, trong miệng còn một cái xúc tu đang ngọ nguậy.

A Cát trợn mắt há hốc mồm trông rõ toàn bộ sự việc, Chúc hầu tử lại càng ra sức hét lớn: “Vô dụng ! Hắn đã chết, hắn đã bị hủy cổ xâm nhập, không còn là người!”

Trần Ngọc đứng gần nhất có thể thấy được bên dưới da mặt Mã Văn Thanh một thứ gì đó đang nhanh chóng chuyển động, sau đó Mã Văn Thanh toàn thân đều là một màu xanh nhàn nhạt. Chắc chắn rằng không bao lâu nữa, hắn cũng sẽ giống như Đại Khuê, toàn thân tím bầm, tư thế vặn vẹo. Khi đó, Đại Khuê cứng ngắc thật ra thì cũng chưa chết, chỉ là không thể động, bởi vì hủy cổ mà tạm thời mất đi dấu hiệu của sự sống.

Trần Ngọc khẽ híp mắt, lấy dao gấp ra, từ lòng bàn tay của Mã Văn Thanh tìm đến đầu đường sinh đạo, sau đó đem hoàng kim trượng chặn lên. Nếu như loại hủy cổ này lây lan giống như chất độc, thì việc chúng e sợ hoàng kim trượng tất có nguyên nhân, máu là con đường lây truyền nhanh và tốt nhất. Nếu như có thể, cậu thậm chí còn muốn đập cái trượng này ra lấy một mẩu đút cho Mã Văn Thanh nuốt vào bụng.

Nhưng, vì hành động chữa ngựa chết thành ngựa sống này của Trần Ngọc mà tay phải Mã Văn Thanh nhanh chóng khôi phục lại sắc thái bình thường, màu tím bầm dần dần biến mất. Cuối cùng gương mặt của Mã Văn Thanh đột nhiên vặn vẹo, há mồm ói ra, trước là những cái xúc tu điên cuồng giãy dụa, sau đó là đầu của thứ gì đó màu xanh trắng tròn tròn, hợp thành một bãi lớn trên đất.

Trần Ngọc diện vô biểu tình nhìn hắn, tiện tay đem hoàng kim trượng cùng dao gấp xuống đâm đâm vào chúng, cái thứ hình tròn nọ kêu rên rồi cũng bị tan rã.

A Cát mừng rỡ, từ trong ba lô lôi ra một bình nước. Thấy gò má cứng nhắc của Trần Ngọc, A cát đột nhiên cảm giác được, thanh niên luôn luôn híp mắt tươi cười này có thể cũng không hiền hòa như vẻ bề ngoài.

Ba người bận bịu đều không để tâm đến, ánh mắt của Chúc hầu tử như phát sáng, chăm chú nhìn hoàng kim trượng trong tay Trần Ngọc.

Mã Văn Thanh được cứu sống, hắn nôn mửa thật lâu, súc miệng xong, còn trong trạng thái vật vờ mà mắng: “Cái thứ biến thái này! Sau này gặp lại, tiểu Trần Ngọc khi ngươi cứu ta, tay chân phải nhanh nhẹn lên một chút. Còn nữa, giữa lại cái thứ đồ chơi này cho ta để ta từ từ thu thập, ta thao, lúc nó di chuyển ở bên trong thực sự rất khó chịu. Không mất tri giác, chỉ là không thể cử động.”

Trần Ngọc hiện tại sắc mặt rốt cuộc khôi phục lại như cũ, đỡ Mã Văn Thanh đứng lên, nói: “Loại quái vật này mới xuất hiện một con thôi cũng đã khiến chúng ta tay chân luống cuống, vạn nhất có thêm nhiều hơn nữa chúng ta tuyệt đối không đối phó được, đi mau.”

Vì vậy bốn người nhanh chóng lên đường đuổi theo đội ngũ, cũng may không mất nhiều thời gian đã nghe được tiếng ầm ấm rất lớn, chính là tiếng thác nước chảy trước bạch tháp.

Chính giữa mười hai bức tượng đá khổng lồ là một hồ nước, đen tuyền, sâu không thấy đáy. Bốn người từ bên cạnh đi vòng qua.

“Đợi đã, nơi này có gì đó không ổn.” A Cát chợt lên tiếng.

Trần Ngọc chỉ cảm thấy Mã Văn Thanh so với heo sắp chết không khác nhau là mầy, huống chi, ba lô trên lưng cậu nặng ít nhất cũng phải ba mươi cân cộng thêm một tiểu báo tử mười cân nữa, mặc dù thể chất của cậu coi như không tệ, nhưng hiện tại vẫn có phần vất vả.

Nghe thấy lới nói của A Cát, Trần Ngọc ngẩng đầu lau mồ hôi, đánh giá, quả thật, chung quanh yên lặng đến khác thường. Đội ngũ bọn họ đều lấy bạch tháp làm mục tiêu, thế sao bên này một chút động tĩnh cũng không có.

Cúi đầu nhìn mặt đất, Trần Ngọc vội nói: “Không đúng, bọn họ thật sự đang ở bên trong, ngươi gọi vài tiếng thử xem.”

A Cát hô hai tiếng, yên lặng chừng hai giây, bên trong có thanh âm truyền tới: “A Ngọc, là các ngươi sao?”

“Là Trầm Tuyên.” Trần Ngọc nói, sau đó lớn tiếng đáp trả chạy về phía bọn họ.

Bên kia không chút do dự, trực tiếp nói: “Mau vào.”

Mấy người Trần Ngọc đến gần bạch tháp, bậc thang bạch ngọc trên đất thẳng tắp kéo dài đi lên, cực kỳ cao. Mặc dù dọc theo đường đi đã nhìn thấy phần lớn kiến trúc của quỷ thành đều sụp đổ mục nát, nhưng xung quanh bạch tháp này giống như không thay đổi chút nào, chẳng qua trên bậc thang màu trắng có không ít những thứ thứ gì đó màu đen.

Đến gần mới trông rõ trên thạch bích tất cả đều là hoa văn tinh xảo cùng đồ án kỳ lạ, một vị thần đầu người thân chim ở giữa ngọn lửa. Trần Ngọc cũng chưa kịp nhìn kỹ, bên trong đã có người đi ra, chính là Trầm Tuyên, Trầm Tuyên nhìn Trần Ngọc, cuối cùng cau mày quan sát ba người kia, hỏi: “Bọn họ có bị lây nhiễm hay không?”

Hóa ra bên này cũng biết, mấy người lắc đầu, trầm Tuyên nhìn chằm chằm Chúc hầu tử, hỏi: “Ngươi là ai?”

Trầm Tuyên khí thế quá mức lạnh lùng bá đạo, Chúc hầu tử co rúm người lại, lắp bắp nói: “Ta theo chân một nhóm khác tới nơi này, hiện tại, hiện tại có thể chỉ còn lại một mình ta, nên mới đi cùng Trần Ngọc và hai người kia.”

Trầm Tuyên nhìn Chúc hầu tử, tay vươn ra, đem súng cùng balô của hắn tháo xuống. Chúc hầu tử trên mặt lập tức phát đỏ, chuẩn bị nổi điên.

Trầm Tuyên lạnh lùng nói: “Ngươi muốn vào thì đem những thứ này giao cho ta, nếu không muốn vào thì cứ nói thẳng, ta sẽ lập tức đem những thứ này trả lại cho ngươi.”

Chúc hầu tử do dự một lúc, không cam tâm nói: “Ta vào, nhưng, các ngươi không thể không cho ta thứ gì đó để phòng thân a.”

Trầm Tuyên không thèm quan tâm đến hắn nữa, trực tiếp xoay người đi vào.

Khi Trần Ngọc theo vào bạch tháp, mới phát hiện có nhiều vấn đề nghiêm trọng. Không biết vì nguyên nhân gì, phía sau cửa bên tối om, trong điện có vài cây đuốc cùng với hai đèn điện công suất lớn, nhưng vẫn chỉ chiếu sáng được một phần nhỏ. Phía sau cửa là hai hàng người vác súng tự động, ai nấy tinh thần đều khẩn trương nhìn ra bên ngoài, đồng thời còn có hai chiếc ống nhòm bị phần phối đến cửa sử dụng.

“Đây là?”

“Thứ kia quá lợi hại, hơn nữa dính vào sẽ chết, chúng ta không thể để bọn nó lại gần, nhưng đại môn của bạch tháp không đóng được. Hiện tại mọi người đang nghĩ cách mở cánh của bên trong.” Trầm Tuyên nhàn nhạt đáp, đi lên kéo Mã Văn Thanh lại, giao cho một người trong đội chăm sóc.

Trầm Tuyên lấy tay sờ soạng trên người Trần Ngọc, Trần Ngọc lui một bước. Trầm Tuyên liếc mắt nhìn Trần Ngọc, hỏi: “Ngươi có bị thương không?”

Trần Ngọc lắc đầu, xem ra bọn họ còn chưa biết có hủy cổ biến dị, chỉ nổ súng bẵn những người tư thế quái dị kia. Trần Ngọc nói với Trầm Tuyên mới vừa bên ngoài đụng phải chúng, Trầm Tuyên chân mày nhíu chặt hơn, đi qua dặn dò những người canh giữ cửa ngoài.

Trần Ngọc lúc bấy giờ mới đánh giá chung quanh, đại điện này phi thường to lớn, chính giữa có sáu cây cột đá khổng lồ, hai bên tối om om còn không biết rộng đến bao nhiêu.

Mà đại đa số mọi người đều đang tập trung ở một bên.

Trần Ngọc cùng A Cát liếc nhau một cái, cũng đi tới. Một nhóm người đứng vây quanh cửa đá bên trong đại điện, Phong Hàn đang dựa vào vách tường, nhàn nhạt quét mắt nhìn Trần Ngọc.

“Nhanh lên, không còn nhiều thời gian nữa.” Bên trong đám người Dương lão lục đang thúc giục.

“Chuyện gì vậy?” Trần Ngọc hỏi người bên cạnh.

“Người anh em họ Phong kia nói, cổ ở bên ngoài càng ngày càng nhiều, đến đêm, khi sương mù dày đặc, tất cả cổ đều thoát ra, chúng ta nhất định phải mở được cảnh cửa này trước lúc đó.” Người bên cạnh đáp.

Mở khóa? Trần Ngọc lập tức quay sang nhìn lại đám người, Trần Sâm đừng ở trong bóng tối, không thấy rõ vẻ mặt, Trầm Tuyên đang đứng bên cạnh hắn, nói gì đó. Trần Ngọc nghi ngờ, nói về việc mở khóa, có phụ thân cậu ở đây, chẳng lẽ còn vấn đề nào khác sao?

Cậu vội nhìn về phía cánh cửa, hiện tại đang đứng ở cạnh cửa chính là Triệu Ly,  đầu đầy mồ hôi lần tìm cơ quan. Cuối cùng, Triệu Ly chán nản đứng lên, quay về phía Trần Sâm lắc đầu.

Trên mặt mọi người đều có vẻ lo lắng, phía bên ngoài vang lên tiếng súng khiến cho người ta trong lòng càng thêm phiền não, hiển nhiên là lại có thứ kia xuất hiện.

Trần Sâm đứng một lúc, rốt cuộc nói: “Xem ra chỉ có thể để ta.”

Trầm Tuyên do dự lên tiếng: “Sư phó, thương thế của người ——”

Trần Ngọc lúc này mới phát hiện, tay phải của Trần Sâm được buộc lên, bèn vội vàng tiến lên trước hai bước, đứng lại hỏi han vài người, có chuyện gì đã xảy ra.

“Đó là do cứu vị Hứa Thiếu An kia! Dù sao cũng là người có kinh nghiệm, Trần đương gia quả thật so với nguời khác ánh mắt sắc sảo hơn nhiều, nếu như là ai đó khác, chỉ sợ sẽ không cứu được…”

Trần Ngọc không muốn nghe người nọ thao thao bất tuyệt ca ngợi cùng kiêu ngạo nữa, cứ như lúc ấy anh dũng cứu người chính là hắn vậy.

Cậu ngẩng đầu nhìn về phía cửa đá, Phong Hàn đang dựa ở một bên, lẳng lặng nhìn cậu.

Trần Ngọc hít một hơi thật sâu, lướt qua mọi người, nói: “Để ta thử xem.”

                                                                                                                -Hết chương 35- 

Categories: Đam mỹ | 5 phản hồi

Điều hướng bài viết

5 thoughts on “Đạo mộ chi tế phẩm – Chương 35(2)

  1. Uhuhuhuhu bạn biết không bắt đầu từ sáng nay mình mới đọc bộ này. 5 tiết học mình không rời cái đt trong tay. Mình nhớ rõ ràng chương 35 chỉ mới edit phần 1, sau đó về nhà coi lại thì đã thấy số 2 bên chương 35 cũng được bôi xanh : (((((((
    Với cái không khí quỷ dị lúc đọc truyện này thì thấy cảnh đó mình không khỏi da đầu tê dại, da gà nổi lên tầng tầng lớp lớp : (((((((( run thiếu điều sùi bọt mép TcT
    Truyện này mình rất thích :3 nhất là moment của 2 bạn Hàn Ngọc lại hết sức rõ ràng :3 không như Đạo mộ bút kí mình vừa phải đọc vừa căng mắt soi hints =)))))))
    Cám ơn bạn đã edit uhuhuhuhuhu nhớ đừng drop nó nha bạn :(( mình muốn coi tới đoạn Hàn ca ca ăn Tiểu Ngọc sạch sẽ quá =)))))))))

    • Cảm ơn bạn đã ủng hộ *cúi đầu* bạn yên tâm mình sẽ không drop bộ này đâu, bởi mình cực thích thể loại đạo mộ, fan ruột của Thiên Hạ Bá Xướng mà, Đạo mộ bút ký không phải đam mỹ nên chỉ có thể vừa đọc vừa soi hint *như bạn* vừa tưởng tượng thôi:))))), *cẩn thận đọc truyện trong h bị thu mất điện thoại thì khổ >.<*

  2. Triệu Lang băm

    Nàng ơi ta nhớ là cái PS ở chương nào đó nàng có nói là phần này Hàn ca ăn A Ngoc phải hơm? Ngày đó sắp đến chưa nàng? Ta hồi hộp a hồi hộp mong chờ a vẫy khăn

    • NTC: uh ta đọc thì ta nhớ là vào khoảng khoảng này, tầm chương 4x 5x gì đó, xì poi trước cho nàng là cái lí do xxx nó cực kì củ chuối =.=

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: