Cậu là nam tớ vẫn yêu – Chương 2


Chương 2: Chúng ta làm bạn đi?

Bởi vì sau đó hai người nói chuyện tương đối nhỏ, cho nên ở trong phòng căn bản không nghe được gì cả. Khi Lí Minh vội vã hỏi thăm kết quả, Mạch Đinh cực kỳ hùng hồn nói cho Lí Minh biết, An Tử Yến không thích con trai.

Cậu cảm thấy mình làm như vậy là vì giúp An Tử Yến giữ bí mật, nhưng ai mà biết được trong lòng Mạch Đinh có tư tâm hay không.

Cậu cũng muốn làm bạn với An Tử Yến, cuộc sống của Mạch Đinh vẫn luôn bình thản vô vị, ngay cả bạn bè xung quanh cũng không có ai nổi trội hay đặc biệt, lần này ngoài ý muốn biết được An Tử Yến là song tính luyến, cậu cảm thấy nên vì cuộc sống của mình mà tìm niềm vui, sau này khi con cháu đầy sảnh, còn có thể cực kỳ kiêu ngạo nói cho chúng nó biết, năm ấy, ông mày đây có một người bạn là song tính luyến.

Cũng không biết Mạch Đinh có thể đợi được đến cái ngày con cháu đầy sảnh hay không.

Chiều tối, Mạch Đinh tắm rửa xong, vuốt vuốt mái tóc ẩm ướt bước ra ngoài, gõ cửa phòng 501.

Gõ hơn nửa ngày, An Tử Yến mới không tình nguyện ra mở cửa, Mạch Đinh vẻ mặt tươi cười sáng lạn: “Đồng học, cho mượn máy sấy.”

“Không có.” Cửa rầm một tiếng đóng lại.

Mạch Đinh biết An Tử Yến là người lạnh lùng, nhưng không ngờ lại lạnh lùng đến vậy, nụ cười sáng lạn của cậu không hề có tác dụng.

Ngày hôm sau, Mạch Đinh lại gõ cửa phòng An Tử Yến vào cùng thời điểm.

“Đồng học, mượn phòng tắm chút, bên phòng tôi hết nước.”

“Không có.”

Ngày thứ ba, Mạch Đinh vẫn vô liêm sỉ như trước.

“Đồng học, cho đi nhờ WC, tôi không nhịn được nữa, WC trong phòng tôi bị người khác chiếm mất rồi.”

“Không có.”

Ngày thứ tư, Mạch Đinh đã có phần nản lòng thoái chí.

“Đồng học, có thể cho tôi vay chút tình thương không?”

“Không có.”

Khi An Tử Yến chuẩn bị đóng cửa, Mạch Đinh liền bám lấy khung cửa: “An Tử Yến, cậu quá đáng thật đấy, có ai đối xử với tiểu đệ hàng xóm hòa ái dễ gần như cậu hay không? Cậu có gan thì đóng cửa đi, kẹp đứt luôn tay tôi đây này.”

Mạch Đinh nghĩ An Tử Yến tuyệt đối không dám đóng cửa. Mà An Tử Yến lại cho rằng Mạch Đinh nhất định sẽ bỏ tay ra, cho nên đóng cửa lại.

Theo tiếng hét thảm thiết của Mạch Đinh, cửa bắn mở ra, tay Mạch Đinh rất đau, đau đến mức cậu muốn nhảy dựng lên, không ngừng thổi phù phù vào tay, biểu tình dữ tợn. Ngay cả mắng chửi người cũng không kịp, miệng vẫn hô đau, đau, đau. Tay cậu sưng tấy lên, đỏ tưng bừng, An Tử Yến mặt nhăn mày nhíu, kéo Mạch Đinh vào phòng: “Ai bảo cậu để tay ở đó!”Ngữ khí không có lấy một tia áy náy, tay của Mạch Đinh hơi run rẩy, cậu hoài nghi xương ngón tay của mình có phải bị kẹp gãy rồi không, ngẩng đầu, mắt phiếm lệ quang, tội nghiệp nhìn chằm chằm An Tử Yến: “Mau, trong phòng tôi có thuốc mỡ mẹ cho, giúp tôi đi lấy .”

“Thật phiền.” Tuy An Tử Yến ngoài miệng nói như vậy, nhưng vẫn mở cửa ra đi sang phòng bên cạnh. Lí Minh đang chơi game trên máy tình, đối với sự xuất hiện của An Tử Yến rất kinh ngạc, lại thấy hắn phi thường thô bạo đem giường Mạch Đinh biến thành ổ chó, mới yếu ớt hỏi một câu: “Xin hỏi, cậu đang tìm gì vậy?”

“Thuốc mỡ.” An Tử Yến rốt cuộc tìm thấy nó trong một cái bọc nhỏ ở bên giường, sau đó bước nhanh ra ngoài.

Thuốc mỡ? Lí Minh cảm thấy tò mò, chờ An Tử Yến ra khỏi cửa, liền dán lỗ tai lên cửa phòng 501.

Bên trong truyền đến thanh âm của Mạch Đinh: “Cậu một mình một phòng?” Nhìn quanh bốn phía, phát hiện trong phòng chỉ có một cái giường, hơn nữa nơi An Tử Yến ngủ lại vừa đúng bên cạnh giường Mạch Đinh, nói cách khác, nếu không có bức tường kia, cậu cơ hồ mỗi ngày đều ngủ sát bên An Tử Yến.

An Tử Yến không trả lời, mở lọ thuốc mỡ ra.

Mạch Đinh muốn cướp lại lọ thuốc: “Để tôi tự làm.”

“Mở tay ra.” An Tử Yến đem thuốc mỡ dùng sức bôi lên tay Mạch Đinh, động tác không hề ôn nhu.

“Đau, có lầm không a, cậu nhẹ chút thì sẽ chết à.”

“Nhẹ thôi, ở giữa rất đau.”

“Cậu rốt cuộc có biết làm thế nào không đấy?”

“Đau, đau, đau, cậu tránh ra, tôi chịu không nổi, đã sưng to như vậy, cậu còn mạnh tay.” Mạch Đinh đối với phương thức bôi thuốc lên ngón tay sưng tấy của mình của An Tử Yến, phi thương bất mãn.

“Cậu nhỏ giọng thôi, ồn muốn chết.”

Lí Minh chỉ có thể nghe được những gì bọn họ nói, không nhìn thấy bọn họ đang làm gì, nhưng đầu óc của cậu đã phát huy hết mức trí tưởng tượng phong phú, cảm giác mình sắp phun máu mũi đến nơi, sau đó lặng lẽ lủi về phòng. Một lúc sau, Mạch Đinh cũng nổi giận đùng đùng quay về, Lí Minh đánh giá Mạch Đinh: “Nhanh thế?”

“Gì mà nhanh với không nhanh, lão tử đau muốn chết đây này.”

“Lần đầu đều sẽ đau.” Lí Minh tiếp tục ngồi chơi game.

Mạch Đinh cảm giác câu này của Lí Minh, càng nghe càng thấy không được tự nhiên, nhưng không muốn nghĩ sâu hơn nữa, nhìn nhìn giường của mình bị An Tử Yến làm cho lung tung lộn xộn, tức giận đến toàn thân phát run.

Buổi tối, Mạch Đinh nằm trên giường, ngón tay đau đớn khiến cậu không thể ngủ ngon, cậu nhìn sang bức tường bên cạnh, dán lỗ tai lên đấy, muốn nghe xem bên kia có động tĩnh gì không, nhưng chẳng nghe được gì cả.

“Này, An Tử Yến, cậu có nghe thấy tôi nói chuyện không?” Mạch Đinh thì thầm với bức tường.

“Này?” Tường này chắc cũng không dày lắm đâu, hằn là phải nghe thấy, ít nhất Mạch Đinh nghĩ như vậy.

Hơn nửa ngày, An Tử Yến bên kia không phản ứng, Lí Minh lại đột ngột lên tiếng: “Này này cái rắm a, có để cho người khác ngủ không.”

Mạch Đinh lúc này mới ngậm miệng lại, kề sát tưởng mà ngủ.

Cho dù An Tử Yến tỏ ra xa cách với Mạch Đinh, cho dù An Tử Yến vô số lần bỏ mặc Mạch Đinh ngoài cửa, cho dù An Tử Yến thiếu chút nữa kẹp gãy ngón tay Mạch Đinh, cho dù An Tử Yến khiến giường Mạch Đinh thành một đống loạn thất bát tao, nhưng Mạch Đinh vẫn không thể tức giận với An Tử Yến.

Là bạn bè thì phải khoan dung lẫn nhau.

Cũng coi như Mạch Đinh xui xẻo, thế nào lại kẹp trúng ngón tay, hôm nay lại phát sách mới, hiện tại một chồng sách thật dày đang ở trước mặt Mạch Đinh. Cậu ôm lấy sách, nhưng tay phải hoàn toàn không thể dùng sức, cậu chỉ có thể dùng tay trái bê chồng sách ra ngoài, bên ngoài người đến người đi, tránh trái tránh phải khiến cánh tay của Mạch Đinh thực bủn rủn, thực vất vả mới đến cầu thang, hai quyển sách trên cùng lại đột nhiên rớt xuống.

Đúng lúc ấy có một bàn tay vươn ra tiếp được quyển sách rơi xuống của Mạch Đinh, Mạch Đinh dùng ánh mắt tràn ngập cảm kích ngẩng đầu, trông thấy khuôn mặt lạnh lùng của An Tử Yến, ánh mắt của cậu càng thêm biết ơn sâu sắc.

“Cám ơn a, giúp tôi cầm đến trước cửa phòng là được.” Mạch Đinh rất nhanh cảm tạ.

An Tử Yến đem hai quyển sách thả lại vào chồng sách trong ngực Mạch Đinh: “Tôi chưa nói sẽ giúp cậu.”

“Nói như thế nào thì tay của tôi cùng là do cậu hại, cậu giúp tôi một chút thì chết à.” Mạch Đinh oán hận nhìn chằm chằm An Tử Yến, nếu ngươi không phải song tính luyến, ngươi cho là lão tử sẽ muốn làm bằng hữu với loại quái vật như ngươi sao.

“Nhiều chuyện, không phải đã bôi thuốc cho cậu rồi ư.”

Mạch Đinh đi phía trước, An Tử Yến theo sau. Mạch Đinh vừa đi vừa quay đầu lại trừng An Tử Yến: “Cậu còn nói nữa, như thế mà cũng kêu là bôi thuốc? Xuống tay tàn độc như vậy, tay của tôi lúc đầu đâu có nghiêm trọng lắm đâu, giờ thì sưng to như cái bánh mỳ.”

An Tử Yến không nói chuyện, rất nhanh vượt qua Mạch Đinh.

Mạch Đinh nhìn An Tử Yến càng đi càng xa, một ngày nào đó, tôi sẽ khiến cậu cam tâm tình nguyện đi cùng tôi.

.

.

Categories: Đam mỹ | 12 phản hồi

Điều hướng bài viết

12 thoughts on “Cậu là nam tớ vẫn yêu – Chương 2

  1. Truyện đáng yêu thật đấy

  2. Cố lên nha bạn :** Phim xem bản cut đã thấy dễ thương rồi mà :”> Thực ra mình định dồn nhiều nhiều thì đọc một lượt nên cũng ko biết nội dung truyện ra sao :)) Mình chỉ vô cmt cổ vũ tinh thần chủ nhà thôi XD~

  3. chủ nhà cố lên nhé. xem phim đã thấy đáng yêu không chịu được rồi. ngóng chương mới :3

  4. Sandy54

    cảm ơn bạn edit nhiều nha, coi phim thấy dễ thương quá chừng, đang tìm truyện đọc mà k thấy bản edit, giờ ôm chân bạn thôi, hóng… :3

  5. í da cái này có phim sao? phim BL thiệt sao? Ô Ô…

    • phim hay quá trời luôn, nói chung là thế giới hủ nữ đói khát lâu ngày bỗng nhiên có cơn mưa BLMovie đổ xuống nên mọi người đếu hết sức trân trọng, trong các phim BL tớ đã xem ( thực ra cũng không nhiều lắm ) thì thấy phim này đứng top luôn, tuy nhiều lúc thấy hơi đọt ngột nhưng mà vẫn hay , về sau mới biết phim bị cắt * gào thét*

  6. yêu bn quá a, ths bn nhìu, tr ed rất tuyệt, hehe

  7. Cám ơn b đã edit bộ này :3

  8. Ta cũng từng ôm tâm tư làm quen với một bạn có vẻ cong để đắc ý kể với con cháu đầy đàn sau này, rốt cục nó không nhưng không cong, còn luôn coi ta là đứa ngớ ngẩn. haizzz

  9. Bo

    Yêu bạn chủ nhà. Cố lên nha

  10. mới phát hiện bộ này nhờ fim mà nó cut quá đi xem chả hiểu h kiếm đc thật k muốn tắt máy tính .'( cảm ơn các hạ đã edit bộ này cảm ơn k hết

  11. Ta trở lại, và quyết tâm ăn hại…

    Sau vài ngày suy nghĩ, chân lý rút ra là KHÔNG THỂ KÌM HÃM CÁI SỰ SUNG SƯỚNG lại được TT_TT

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: