Cậu là nam tớ vẫn yêu – Chương 3


Chương 3: Bồi dưỡng tình cảm khi tập quân sự

Sau khai giảng một tuần, thì bắt đầu huấn luyện quân sự.

Khi trời mới tờ mờ sáng, dưới lầu liền truyền đến tiếng kẻng báo giờ, Mạch Đinh và Lí Minh giãy dụa chui ra khỏi ổ chăn, mặc đồng phục, đeo giày giải phóng, đội mũ xong liền vội vàng chạy xuống lầu, bởi vì tập quân sự nam nữ tách riêng, cho nên lần này nam sinh hai lớp lập thành một đội.

Mạch Đinh xuống dưới lầu liền trông thấy An Tử Yến mặc đồng phục đội mũ, vành mũ vừa vặn che khuất một phần ánh mắt, trên khuôn mặt dễ nhìn vẫn như cũ không có biểu cảm, điều này khiến An Tử Yến càng thêm có mị lực. Mạch Đinh thừa dịp hỗn loạn đứng bên cạnh An Tử Yến. Giáo quan (thầy huấn luyện) thổi còi, một đám nam sinh đang tranh cãi ầm ĩ lập tức im lặng, thầy để tay ra sau lưng, ở phía trước đi tới đi lui, bắt đầu phát biểu cảm tưởng mãnh liệt: “Các em, xin chào, từ hôm nay cho đến cuối tuần, tôi sẽ đảm nhiệm huấn luyện các em. Tôi tên là Lưu Nhâm Niên, hẳn tất cả đã biết mục đích của tập huấn quân sự, tập huấn quân sự chính là để bồi dưỡng tinh thần chịu khổ chịu nhọc của mọi người…”

Giáo quan nói rất nhiều, Mạch Đinh một chữ cũng không để vào đầu, cậu còn đang nghiên cứu cái tên An Tử Yến song sinh luyến này. An Tử Yến cũng chú ý tới ánh mắt bên cạnh hắn, cau mày quay đầu trừng mắt liếc Mạch Đinh một cái, Mạch Đinh lúc này mới thu hồi ánh mắt nghiên cứu của mình.

“Hàng 3, người thứ hai, đứng sang bên phải.” Giáo quan chỉ chính là Mạch Đinh, Mạch Đinh vốn hơi thấp, nhưng vẫn cố tình đứng ở bên cao, có vẻ phi thường không phối hợp.

Mạch Đinh giơ tay lên: “Báo cáo giáo quan, em muốn đứng ở đây.”

“Ai cho phép cậu làm thế, muốn đứng ở đâu thì đứng à, mau vào hàng cho tôi!” Giáo quan đề cao âm lượng, Mạch Đinh bất đắc dĩ rời xa An Tử Yến, ở giữa bị ngăn bởi năm người.

Tập quân sự vừa khổ vừa nhàm chán, ngày đầu tiên học xếp đội hình đội ngũ, lặp đi lặp lại, hết xoay trái lại xoay phải, đứng lên ngồi xuống, mùa hè nắng gắt chói chang, dưới sự thiêu đốt của mặt trời, mặt Mạch Đinh phơi nắng đến đỏ bừng. Tiếng ve kêu khiến cho thời tiết vốn oi bức càng thêm khó chịu.

Hơn nữa mỗi lần nghỉ ngơi đều có nữ sinh không biết chui từ đâu ra vội tới đưa nước hoặc khăn ướt cho An Tử Yến, điều này làm cho Mạch Đinh cảm thấy đau dạ dày, đối với nguyên nhân đau dạ dày, Mạch Đinh cho rằng mình vẫn nên uống Ti Đạt Thư (một loại thuốc chữa đau dạ dày)thì hơn.

Thật vất vả mới xong một ngày, Mạch Đinh thấy mình như sắp chết. Cậu chạy về phòng vọt vào tắm nước lạnh, rồi xuống siêu thị trong trường mua hai lọ kem chống nắng, gõ cửa phòng An Tử Yến, bởi vì gõ quen tay, Mạch Đinh đã luyện thành kỹ xảo, sau khi cậu gõ năm tiếng, An Tử Yến sẽ ra mở cửa.

“Lại làm sao vậy?” Ngoại trừ Mạch Đinh cơ hồ không có ai đi gõ cửa phòng hắn.

Mạch Đinh đem lọ kem chống nắng nhét vào tay An Tử Yến: “Cho cậu, tôi mua thừa một lọ, dù sao cũng không ai dùng.”

An Tử Yến nhìn lọ kem chống nắng trong tay, rồi quay sang Mạch Đinh: “Mạch Đinh, không phải cậu thích tôi đấy chứ?” Ngữ khí và vẻ mặt của hắn đều bình thản như nhau.

Mạch Đinh vừa nghe thấy An Tử Yến nói như vậy, lập tức đỏ mặt: “Ai thích cậu? Tôi không phải là vì muốn kết bạn với cậu đấy sao? Tôi đây vẫn là lần đầu tiên gặp người song tính luyến, muốn làm quen chút cũng không được a.” An Tử Yến sửng sốt, cái tên này còn nhớ rõ chuyện đó, chỉ nói đùa với cậu ta thôi, thế mà lại tưởng là thật, cậu ta ngây thơ hay ngốc thật?

Thấy An Tử Yến không nói chuyện, Mạch Đinh nghĩ An Tử Yến chắc chắn đã bị tấm lòng chân thành thẳng thắn của mình làm cho cảm động., nhiệt tình tiếp tục giảng giải: “Tôi là thiệt tình thành ý muốn làm bạn với cậu, mọi người quen biết lẫn nhau, thăm hỏi lẫn nhau, xúc tiến hài hòa cộng đồng phát triển, tôi là người tốt, cho nên cậu không cần lo lắng, chúng ta nhất định sẽ trở thành bạn thân của nhau.” Mạch Đinh cực kỳ niểm nở.

“Tôi muốn ngủ.” Thế nhưng An Tử Yến lại chẳng thèm quan tâm, giống như mọi lần vô tình đóng sập cánh cửa thông với con đường tình bạn này.

Mạch Đinh ủ rũ trở về phòng, Lí Minh trông thấy vẻ mặt khổ qua của Mạch Đinh, đại khái cũng đoán được nguyên nhân, tuy trong tay còn đang cầm chuột, nhưng vẫn phi thường đồng tình nói với Mạch Đinh: “Người giống như An Tử Yến, chơi đùa chút thôi là được, cậu đừng coi là thật, người bị tổn thương cuối cùng vẫn là cậu.” Không ngờ Mạch Đinh nhanh như vậy đã bị An Tử Yến bỏ rơi, Lí Minh phi thương thông cảm với Mạch Đinh.

“Nhưng mình là nghiêm túc mà.” Bản thân rõ ràng thật sự rất muốn trở thành bạn của hắn, hắn vì sao luôn lãnh đạm như vậy.

“Nam nhân tốt còn đầy ra đấy, cậu có thể tìm một người khác mà, sao phải khổ thế?” Lí Minh tận tình khuyên nhủ.

“Tôi cần nam nhân tốt để làm chi.”

“Sao cậu chậm tiêu thế hả?”

Mạch Đinh có ngờ đâu, hai người thảo luận cả nửa ngày, lại không chung một vấn đề.

Hôm sau, sau buổi tập đá chân, đến giờ cơm trưa, Lí Minh cởi áo khoác lên vai: “Đi, Mạch Đinh, đi ăn cơm.”

“Cậu đi đi, hôm nay tôi không muốn ăn.” Dứt lời Mạch Đinh liền chạy về phía An Tử Yến.

“Đồng học, có muốn cùng ăn cơm trưa hay không?” Mạch Đinh vẫn cảm thấy gọi “đồng học” có vẻ thân thiết hơn một chút.

An Tử Yến không cần quay đầu lại, chỉ nghe thanh âm đã biết là ai, hắn đưa lưng về phía Mạch Đinh uống một hớp nước: “Không cần.”

“Đi đi mà, cùng ăn cơm với nhau có gì là quá đáng.” Mạch Đinh không sợ chết kéo ống tay áo An Tử Yến, đi về phía căn tin, vài nữ sinh xung quanh dùng ánh mắt ghen tỵ nhìn Mạch Đinh.

“Cậu thật phiền.”

“Sau khi cậu quen tôi rồi, sẽ không cảm thấy phiền nữa.” Mạch Đinh không để ý tới sự phản đối của An Tử Yến, cũng giả bộ không nhìn thấy ánh mắt của đông đảo nữ sinh, chỉ chăm chăm kéo An Tử Yến vào căn tin.

Lí Minh bị bỏ rơi thực cô đơn: “Mạch Đinh, vừa nãy không phải cậu nói không muốn ăn sao?”

“Ăn cùng với cậu, quả thật mất hết cả khẩu vị.” Mạch Đinh cũng không quay đầu lại, ai muốn ăn cơm cùng một tên nam nhân bình thường như ngươi.

An Tử Yến dọc đường đi đều trưng ra vẻ mặt lạnh lẽo, nhìn thoáng qua tựa hồ không mấy vui vẻ. Kỳ thực hắn rõ ràng có thể giãy khỏi tay Mạch Đinh, nhưng hắn lại không làm như vậy.

Vừa đến căn tin, Mạch Đinh liền cười hì hì nhìn chằm chằm An Tử Yến: “Chúng ta chia đôi tiền hay cậu mời tôi?”

“Sao cậu không chết luôn đi.”

“Đồng học, đừng nhỏ mọn như vậy chứ,” nói xong liền vói tay vào túi quần An Tử Yến.

“Này, cậu làm gì vậy.”

Mạch Đinh hoàn toàn không để ý tới khuôn mặt đen sì của An Tử Yến, sờ soạng trong túi quần của hắn ta: “Mạch Đinh, cậu muốn chết.” An Tử Yến bình thường rất ít có biểu tình, rốt cuộc cũng bị Mạch Đinh làm cho tức giận, bắt lấy cổ tay Mạch Đinh, lúc này, cả hai đều sửng sốt, Mạch Đinh mặt đỏ bừng, An Tử Yến tức giận đến cắn răng, cuối cùng không nhịn được phải chửi bậy: “Cậu mẹ nó sờ vào chỗ nào đấy hả?”

Thì ra Mạch Đinh trong lúc vô ý đụng phải “cậu nhỏ” của An Tử Yến, cậu vội rụt tay lại: “Tôi nào biết thứ ấy sẽ ở đó chứ.”

“Không ở đấy, lẽ nào mọc trên đầu cậu chắc?”

Người trong căn tin nhìn chằm chằm cả hai, trước đây đều nghĩ An Tử Yến là người không tình cảm, ai mà ngờ còn có một mặt như vậy, bộ dáng chửi bậy, khiến người ta miên man bất định.

An Tử Yến nhanh chóng khôi phục biểu tình, lấy tiền từ túi quần ra đưa cho Mạch Đinh: “Đi nhanh đi.” Sau đó tự mình tìm một chỗ trống ngồi xuống, không bao lâu sau, Mạch Đinh quay trở lại, vừa ngồi xuống đã bắt đầu thao thao bất tuyệt, muốn An Tử Yến hiểu rõ về bản thân: “Tôi tên là Mạch Đinh, nam, chưa kết hôn, năm nay 17 tuổi, cao 1m78.”

“Cậu tưởng tôi mù à?”

Mạch Đinh quả thực đang trợn mắt nói dối, rõ ràng nhiều nhất cũng chỉ cao 1m72.

Mạch Đinh làm bộ không nghe thấy nghi ngờ của An Tử Yến, tiếp tục nói: “Chòm sao của tôi là Song Tử, song thân đều khỏe mạnh, tôi không thích ăn rau thơm, uống cà phê không thích thêm đường, không thích ăn mướp đắng, không thích mấy đồ lòe loẹt, sẽ khiến tôi toàn thân không thoải mái, thân thể vô cùng tráng kiện, tâm tính rất tốt, giấc mộng lớn nhất là trở thành nhà giàu mới nổi, cho nên mỗi ngày đều mua xổ số. Tạm thời mới nghĩ được nhiêu đó, còn cậu thì sao?” Ánh mắt của Mạch Đinh tràn ngập chờ mong.

Nhưng An Tử Yến giống như căn bản không để vào tai.

Mạch Đinh lại tưởng chính mình không đủ thẳng thắn, nhìn quanh bốn phía, sáp lại gần An Tử Yến: “Còn nữa, tôi vẫn là xử nam!”

An Tử Yến thiếu chút nữa sặc cơm, hắn ngẩng đầu, nhìn chằm chằm đôi mắt chân thành của Mạch Đinh.

Cái thằng cha này!! –

———–

Suy nghĩ của Mạch Đinh: hiểu biết thật rõ về An Tử Yến, xâm nhập vào thế giới của song tính luyến.

Suy nghĩ của An Tử Yến: cách xa Mạch Đinh một chút.

Categories: Đam mỹ | 10 phản hồi

Điều hướng bài viết

10 thoughts on “Cậu là nam tớ vẫn yêu – Chương 3

  1. bạn Mạnh Đinh dễ thươngggggg

  2. Bạn MĐ ngốc nhưng hiếm có được người ngốc như cậu ấy.

  3. ôi sờ vào cậu nhỏ thật à, * tung bông * mà chắc truyện này cũng có nhiều xôi thịt đi :v

  4. Tiếp đi chủ nhà ơi, mặc dù đã xem phim nhưng khi đọc truyện vẫn thấy thích ^_^

  5. Ta biết ngay mà :))))
    Sờ trúng cái “ấy ấy” nữa chớ :)))))

    Tiểu Đinh song tử à, thảo nào lúc nào cubgx thao thao bất tuyệt ;))

    “Xử nam” đương nhiên rầu~><
    Hóng chương mới của chủ nhà<
    Yêu nàng nhiều *chụt choẹt*

  6. Cám ơn b đã edit bộ này :3

  7. Vẫn là đọc truyện thú vị hơn, khúc này phim hơi bị miễn cưỡng.

  8. k nhịn được cười ah ~~~ Mạch Định nhà mềnh s khờ qá vợi :3

  9. Ah!cung Song tử cùng cung với em! :))) mà truyện zui thật á!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: