Cậu là nam tớ vẫn yêu – Chương 7


Chương 7 : Sa vào lưới tình

Hiện tại Mạch Đinh đang cầm trong tay vài bức thư tình, nhưng không có bức nào là viết cho cậu, tất cả đều là người khác nhờ chuyển cho An Tử Yến, trong lòng cậu có chút không thoải mái. Nhưng cậu vẫn đến lớp học của An Tử Yến, bất quá lại không thấy An Tử Yến đâu. Mạch Đinh tiến lại hỏi thăm một bạn ngồi bàn đầu: “Xin hỏi, An Tử Yến đang ở đâu?”

Nữ sinh nọ cao thấp đánh giá Mạch Đinh, cuối cùng mới miễn cưỡng nói: “Ở thư viện.”

“Cảm ơn.” Dứt lời Mạch Đinh liền chạy về phía thư viện, chính cậu cũng không biết sao bản thân lại tích cực như vậy, còn là chuyện không liên quan đến mình. Sau khi tới thư viện, Mạch Đinh mất một lúc lâu mới tìm thấy An Tử Yến đang đọc sách, bình thường một bộ bất cần đời hiện tại trở nên đứng đắn, người này có thật nhiều bộ mặt khác nhau.

“Đồng học.” Mạch Đinh đè thấp âm lượng ngồi đối diện với An Tử Yến.

An Tử Yến không ngẩng đầu, cũng không lên tiếng. Mạch Đinh đặt đống thư tình trước mặt An Tử Yến, An Tử Yến nhìn nhìn đám phong bì màu hồng nhạt, mặt nhăn mày nhíu, vứt toàn bộ vào thùng rác bên cạnh. Đối với hành vi ác liệt như vậy, Mạch Đinh có chút không nhẫn tâm, nhưng lại ngầm sảng khoái.

“Sao cậu lại vứt hết thư đi, đó dù sao cũng là nỗi lòng của người ta, cậu không xem thử là ai viết ư?”

“Không muốn lãng phí thời gian.”

“Việc này sao gọi là lãng phí thời gian, cậu cũng nên dành chút thời giờ sắp xếp quan hệ xung quanh, đừng lúc nào cũng lạnh như băng, nói không chừng sẽ khiến quần chúng căm phẫn đó?” Mạch Đinh bày ra tư thái giáo dục người khác.

“Chuyện của tôi cậu quản nhiều như vậy để làm gì.”

An Tử Yến thốt ra lời này, Mạch Đinh lại càng không vui: “Chúng ta là bạn bè a, tôi cũng quan tâm tới việc chung thân đại sự của cậu, cậu cự tuyệt mấy cô gái này làm chi, chẳng lẽ nhiều người đẹp như vậy không ai lọt nổi vào mắt xanh của cậu?”

Ròi sau đó hai người lâm vào trầm mặc, trầm mặc kéo dài khiến Mạch Đinh cảm thấy xấu hổ. Hơn nửa ngày, An Tử Yến mới ngẩng đầu lên, nhìn Mạch Đinh: “Mạch Đinh, tôi có bạn gái rồi.”

Mạch Đinh trong lòng liền trầm xuống, rõ ràng hai ngày trước An Tử Yến đưa cho cậu cuốn truyện cổ tích kia, khiến Mạch Đinh cảm nhận ấp áp, nhưng hiện tại tâm tình lại quay trở về điểm xuất phát. Có điều, hạnh phúc dù sao cũng là hắn cho, hắn chọn bố thí hay thu hồi, đều là tự do của hắn. Nhưng trái tim giống như một tờ giấy, bị ai đó vò nát, vò đến đau nhức. Mạch Đinh gắng gượng nở nụ cười: “Chả trách cậu lại cự tuyệt những nữ sinh này, thì ra là có bạn gái rồi, khẳng định là một đại mỹ nhân. Tôi đã bảo mà, người như cậu, sao lại không có bạn gái được cơ chứ, tôi không quấy rầy cậu đọc sách nữa.”

Mạch Đinh đứng lên, lại miễn cưỡng cười cười một cái với An Tử Yến, rồi xoay người rời đi.

Đúng a, người như hắn, sao lại không có bạn gái cơ chứ?

Mà tâm tình của mình sao lại như vậy? Hắn có bạn gái hay không thì ảnh hưởng gì đến tình bạn chứ, sao mình có thể thầm nghĩ độc chiếm hắn, đùa à, nếu vậy mình cũng quá tà ác rồi.

Mạch Đinh trở lại phòng, hữu khí vô lực ngã xuống giường, nhìn Lí Minh chơi trò chơi. Một lát sau, Mạch Đinh cuối cùng cũng mở miệng: “An Tử Yến có bạn gái.”

Lí Minh quay đầu nhìn chằm chằm Mạch Đinh, trên mặt cậu cũng không có biểu tình gì đặc sắc, chỉ là chết lặng nói ra sự thật.

“Có bạn gái thì sao? Cậu như cũ đoạt lại hắn, gần quan được ban lộc, cậu ngốc a.”

“Tớ đoạt An Tử Yến làm gì, chúng tớ là bạn.”

“Bạn? Cậu có biết ánh mắt cậu nhìn An Tử Yến mờ ám đến mức nào không, giống như đang nói, mau lên, ôm lấy tôi, hôn tôi đi, mở chân tôi ra.” Lí Minh càng nói càng hạ lưu, Mạch Đinh từ trên giường đứng lên ngăn hắn lại: “Cậu rốt cuộc đang nói cái quái gì vậy, tớ với An Tử Yến? Cậu bị mù à, chúng tớ đều là nam, An Tử Yến thì tớ không biết, có điều tớ rất bình thường, tớ xem mấy cảnh xxoo của nam nữ cũng sẽ ngạnh đến mức chọc thủng tường.” Mạch Đinh vừa nghe tới đề tài này liền luốn cuống, bắt đầu hồ ngôn loạn ngữ.

Thấy Mạch Đinh không chịu thừa nhận, Lí Minh cũng quyết định không che giấu nữa: “Mạch Đinh, cậu dám nói cậu không thích An Tử Yến?” Không đợi Mạch Đinh trả lời, Lí Minh lại bổ sung thêm một câu: “Tớ không nói đến cảm tình giữa bạn bè với nhau.”

“Ai thích cậu ta, dù sao tớ cũng sẽ không thích con trai a, cậu đừng suy đoán lung tung.” Mạch Đinh càng ngày càng thấy lo lắng, rời khỏi phòng, quyết định không thèm quan tâm mấy lời linh tinh của tên điên Lí Minh. Nhưng những lời của Lí Minh vẫn xoay quanh trong đầu Mạch Đinh, dù cậu chèn ép thế nào cũng vô dụng, cậu ngồi bên bờ hồ trong trường, cách đó không xa còn có vài cặp đôi, Mạch Đinh nhìn chằm chằm mấy cặp này, An Tử Yến và bạn gái hắn có phải cũng thân mật như vậy hay không?

Mạch Đinh phiền não giật giật tóc, hung hăng đá đống rác dưới chân: “An Tử Yến, ngươi cái tên hỗn đản.”

“Sao lại chửi tôi?” An Tử Yến đột nhiên xuất hiện trước mặt Mạch Đinh, lạnh lùng theo dõi cậu.

Mạch Đinh sửng sốt, ngẩng đầu nhìn chằm chằm khuôn mặt mị hoặc của An Tử Yến, tức không có chỗ trút: “Tôi muốn chửi thì chửi, cậu tránh ra.”

An Tử Yến nhún nhún vai, xoay người muốn đi, loại thái độ này càng khiến Mạch Đinh tức điên lên: “Tôi bảo cậu đi thì đi luôn à, sao lại không có chủ kiến vậy hả?”

Nhưng An Tử Yến làm bộ như không nghe thấy Mạch Đinh nói, vẫn tự mình tiến về phía trước, Mạch Đinh hung hăng đuối theo, ở sau lưng An Tử Yến bắt đầu lải nhải. “Nói chuyện với cậu đó, sao lại không để ý tới, túm cái gì mà túm. Cái loại công tử nhà cậu, không thèm nghe ý kiến người khác, có tiền thì giỏi a, đẹp trai thì giỏi a, có bạn gái thì giỏi a.”

An Tử Yến đứng lại, mũi của Mạch Đinh hung hăng đụng vào lưng An Tử Yến, đau đớn kịch liệt cộng với nội tâm khó chịu cùng phiền não, ánh mắt Mạch Đinh bắt đầu trở nên mơ hồ. An Tử Yến quay đầu lại hung tợn nói: “Cậu rốt cuộc tức giận cái gì?” Vừa dứt lời, liền trông thấy biểu tình đau khổ cùng đôi mắt lóng lánh nước của Mạch Đinh. An Tử Yến vươn tay định lau đi khóe mắt ướt át của Mạch Đinh: “Cậu ngốc à? Sao phải khóc.” Nhưng bị Mạch Đinh hất ra.

“Tôi mới không khóc, là do cận thị, cậu cái tên hỗn đản không biết xấu hổ, trêu hoa ghẹo nguyệt, cho tới bây giờ chưa thấy ai đáng ghét như cậu.” Mạch Đinh đẩy An Tử Yến ra, bỏ chạy.

Lần đầu tiên thấy Mạch Đinh nổi giận đùng đùng đến thế, An Tử Yến có chút đăm chiêu nhìn Mạch Đinh càng chạy càng xa.

Mạch Đinh chạy một hơi về phòng, túm áo Lí Minh: “Cậu dựa vào đâu cảm thấy tớ thích An Tử Yến?” Lí Minh bị biểu tình phi thường dữ tợn của Mạch Đinh hù dọa: “Cậu buông tớ ra trước đã, kích động như vậy làm chi.” Cậu buông Lí Minh ra, Lí Minh chỉnh chỉnh lại vạt áo, sau đó tra trên mạng, gõ “biểu hiện khi thích một người”. Hắn chậm rãi đọc kết quả cho Mạch Đinh nghe: “Trong lúc vô tình sẽ nhớ tới người ấy, nhìn thấy một thứ có liên quan đến người ấy thì sẽ nhớ người ấy, khi nghĩ đến người ấy, sẽ bất giác mỉm cười, sẽ quan tâm đến quan điểm của người ấy, thậm chí hy vọng ánh mắt của người ấy luôn chú ý tới mình, ở trước mặt người ấy, sẽ càng nữ tính, hoặc càng nam tính, sẽ không tự giác muốn thân cận với người ấy.”

Những biểu hiện này Mạch Đinh tựa hồ đều có, cậu choáng váng ngồi trên giường, cho đến khi màn đêm buông xuống, Mạch Đinh rốt cuộc thông suốt, nếu bản thân thích An Tử Yến, thì nó có thể giải thích cho tất cả mọi chuyện. Thì ra cái cảm giác đặc biệt này không phải là tình bạn, mà là tình yêu.

Chỉ có điều cậu vừa mới hiểu ra chuyện này, An Tử Yến lại có bạn gái mất rồi, bất quá, cho dù hắn không có bạn gái, cũng không có lý do thích mình.

Mạch Đinh chỉ cần nghĩ đến việc An Tử Yến đã có bạn gái, liền thấy không thoái mái, điều này khiến cậu không thể đi vào giấc ngủ, trong lòng luôn nghẹn khuất, không tiêu không tan, cậu đột nhiên xốc chăn lên lao ra khỏi phòng, giờ đang là ban đêm, tất cả mọi người đều đang ngủ, Mạch Đinh đạp vào cửa phòng An Tử Yến: “Cậu là tên hỗn đản, sao lại để tôi quen cậu, sao lại để tôi đối xử tốt với cậu như vậy, sao lại để tôi biết cậu có bạn gái, sao lại để tôi sa vào lưới tình, sao lại để tôi phải đau lòng. Mà cậu, An Tử Yến, sao lại đem tình cảm của mình cho người khác.”

Cuộc sống luôn diễn ra theo cách rất bất ngờ. Ví dụ, bố mẹ cho rằng con cái vẫn luôn nhỏ dại, bỗng một ngày nhận ra chúng đã lớn. Ví dụ, nghĩ bản thân hãy còn trẻ, đột nhiên một hôm phát hiện ra mình già rồi. Hoặc giống như Mạch Đinh, nghĩ cả đời sẽ không tìm thấy tình yêu, nhưng An Tử Yến tự dưng xuất hiện.

________________________________

Đoạn cuối xin được lấy nguyên văn lời dịch của Tịch Tuyết Đạm Vân ^^

Categories: Đam mỹ | 8 phản hồi

Điều hướng bài viết

8 thoughts on “Cậu là nam tớ vẫn yêu – Chương 7

  1. oa. vừa đọc vừa tương tương đến cảnh phim thích quá đi

  2. xem phim, chờ bản full rồi vớ được truyện này của chủ nhà dịch thật thích quá đi :3 Thấy chủ nhà năng suất quá, ngày nào cũng có chap mới🙂

  3. aaaaaa còn hay hơn phim nữa mà
    quá đã ước gì ngày 2 3 chap mới luôn nhể :v :v :v

  4. raimk

    Đợi chờ là hạnh phúc. T-T.
    Thanks ad đã dịch hehe

  5. Cám ơn b đã edit bộ nầy :3
    p/S: đoạn này b đánh chữ thiếu nà “quần cúng căm phẫn đó”
    quần cúng => quần chúng

  6. Anh lee

    Phim bản full của tr này bây h ko xem đc r !! Buồn quá!!

  7. Chết tiệt, theo cái lý thuyết của bạn Lý Minh, chẳng phải ta cũng đang thích ai đó sao. Thôi xong.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: