Cậu là nam tớ vẫn yêu – Chương 10


Chương 10: Không thể chia sẻ cậu với ai khác

Lí Minh không phải tên ngốc, tối hôm qua hai người không trở về, cộng với dáng đi kỳ quái và khuôn mặt tươi cười nở hoa của Mạch Đinh, liền hiểu được An Tử Yến chắc chắn đã ăn sạch Mạch Đinh rồi.

“Công phu trên giường của An Tử Yến thế nào?” Lí Minh hỏi rất trực tiếp.

Mạch Đinh quơ bừa một thứ ném vào Lí Minh: “Cậu mẹ nó ăn nói linh tinh, tớ cùng An Tử Yến…” Mạch Đinh vốn định gạt Lí Minh, nhắc tới An Tử Yến lại không thốt nên lời, mà còn nở nụ cười.

Lí Minh đưa gương tới trước mặt Mạch Đinh: “Nhìn cái mặt động dục của cậu kìa, còn chối, yên tâm đi, tớ sẽ không nói chuyện này ra ngoài.”

“Cậu không thấy tớ thích đàn ông là kỳ quái à?”

“Có gì mà kỳ quái, giờ là thời đại nào rồi, đã làm chuyện đó với An Tử Yến rồi đi.” Lí Minh vừa nói vừa lắc lắc hạ thân, cực kỳ hạ lưu, Mạch Đinh một cước đá văng hắn: “Lão tử không chỉ cùng hắn làm chuyện đó, mà còn hẹn hò với nhau rồi.”

Tuy Lí Minh cảm thấy An Tử Yến đối với Mạch Đinh có thể cũng có tình cảm, nhưng không ngờ lại nhiều tới như vậy, thế mà lại đáp ứng hẹn hò với cậu ta, thiệt là giật mình: “Hắn không phải chơi đùa cậu đấy chứ?”

“Chắc không phải đâu.”

“Vậy còn bạn gái hắn thì sao?” Lí Minh hỏi.

“Đúng a, bạn gái hắn làm sao giờ?” Khi An Tử Yến đáp ứng mình, hoàn toàn bị vui sướng lấn át, căn bản hoàn toàn quên mất chuyện hắn có bạn gái.

“Lão tử đang hỏi cậu.”

“Tớ cũng không biết.”

“Cậu không phải người trong cuộc sao?”

“Tớ quên hỏi An Tử Yến, hắn sẽ không định bắt cá hai tay đấy chứ!” Mạch Đinh mất hứng.

“Ai nha, có thể hẹn hò với An Tử Yến đã không tồi rồi, quản hắn bắt cá mấy tay, tình yêu có đôi khi cần mở một con mắt, nhắm một con mắt.” Lời Lí Minh nói không phải không có đạo lý, nhưng Mạch Đinh nghe không lọt lỗ tai chút nào: “Tớ không phải loại người bàng quan như vậy, tớ nhất định phải tìm hắn hỏi cho rõ ràng.”

“Chậc, chậc, đàn ông ghét nhất loại người nhiều chuyện như cậu.” Lí Minh phát biểu ý kiến của mình.

Khi Mạch Đinh còn đang lâm vào trầm tư, liếc thấy Lí Minh đang thu dọn quần áo: “Cậu làm gì vậy?”

“Thu dọn đồ đạc a, mai nghỉ rồi còn gì?”

“Nghỉ, sao lại nghỉ?”

“Ngày mai bắt đầu kỳ nghỉ lễ Quốc khánh 7 ngày, cậu đừng nói là không biết đấy nhé.”

Được Lí Minh nhắc nhở, Mạch Đinh mới nhớ ra ngày mai bắt đầu nghỉ lễ, mấy hôm trước mẹ Mạch Đinh còn cố ý gọi điện thoại hạ chỉ, Quốc khánh phải về nhà. Chỉ là, mình còn rất nhiều vấn đề muốn hỏi An Tử Yến, nếu không có được câu trả lời chuẩn xác thuyết phục của An Tử Yến, về nhà rồi thế nào cũng rối rắm không thôi.

Giữa trưa, An Tử Yến mới đến trường. Hiện tại Mạch Đinh đang đứng dưới tầng một của ký túc xá chờ An Tử Yến ăn cơm, cậu nhất định phải tìm cơ hội hỏi cho rõ. Có điều vừa trông thấy An Tử Yến, mấy lời Mạch Đinh định nói đều nghẹn ở yết hầu.

“Cậu đứng đây làm gì.” Ngữ khí quả thực rất lạnh lùng.

“Lão tử không phải đứng đây chờ cậu ăn cơm sao, đây không phải việc các cặp nên làm à? Thái độ của cậu kiểu gì thế, sao hả, muốn chơi xấu à?”

An Tử Yến nhún nhún vai: “Tùy cậu.” Nói xong đi trước, Mạch Đinh theo sau: “Cậu tốt nhất nên chuẩn bị tâm lý, cậu đã đáp ứng rồi, tôi cũng không phải loại người dễ dàng bị đá đâu.”

“Nhìn là biết.”

“Cậu đi chậm một chút được không.” Mạch Đinh ở phía sau phải bước nhanh theo.

“Ai bảo chân cậu ngắn.”

“Gì chứ, cậu căn bản chẳng thay đổi.” Vốn nghĩ nếu hẹn hò với nhau, An Tử Yến nhất định sẽ ôn nhu một chút, săn sóc một chút, nhưng Mạch Đinh đã lầm.

“Vậy cậu tốt nhất cũng nên chuẩn bị tâm lý, đối với cậu tôi là như thế đấy.”

Tuyệt không hạnh phúc, tuyệt không hạnh phúc, Mạch Đinh thở phì phì nhìn An Tử Yến phía trước, An Tử Yến đã thành người đàn ông của mình, cũng vẫn là An Tử Yến trong lòng nữ nhân khác. Khi ăn cơm, Mạch Đinh không khách khí gắp hết những món mình ghét vào bát của An Tử Yến.

“Cậu không thích ăn thì vứt đi cho lão tử.”

“Vứt đi thật lãng phí, tôi tưởng cậu thích ăn?” Mạch Đinh mếu máo gắp thức ăn lại bát của mình.

Bát cơm của An Tử Yến bị Mạch Đinh bới tung, hắn trừng mắt nhìn Mạch Đinh, Mạch Đinh cũng trừng lại: “Chúng ta là tình nhân, cậu ít nhất phải đối xử đặc biệt với tôi chút chứ, sao vẫn hung dữ như vậy.”

“Cậu có thể ngồi trước mặt tôi chính là đặc biệt.”

“Cái này có hơi bình thường.”

An Tử Yến không muốn tiếp tục thảo luận đề tài thiếu muối này, cúi đầu ăn cơm, có điều Mạch Đinh sao buông tha cơ hội này được, vừa mới xác định tình cảm lại phải xa nhau bảy ngày, ông trời thật độc ác.

“Quốc khánh được nghĩ tận bảy ngày. Cậu có kế hoạch gì không?”

“Không có.”

“Nhà tôi cách chỗ này ba tiếng ngồi xe, ngày mai cậu đến tiễn tôi được không?”

“Để xem đã.”

“Có cái gì phải cân nhắc?”

“Rất nhiều.”

“Có gì quan trọng hơn tôi chứ?”

“Rất nhiều.” ——

___________

Cả một ngày, Mạch Đinh nói rất nhiều chuyện vô nghĩa, nhưng chính sự một câu cũng không đề cập tới, đến tối, Mạch Đinh tra dãy số trúng thưởng trên máy tính trong phòng An Tử Yến, ánh mắt vẫn liếc về phía An Tử Yến đang ngồi bên cạnh, nếu không nói ra sẽ muộn mất. Vì thế Mạch Đinh kéo ghế đến trước mặt An Tử Yến: “Có chuyện này tôi không thể không nói, cậu định thế nào với bạn gái?”

“Cô ấy thì sao?” An Tử Yến biết ý định của Mạch Đinh, chỉ là nghĩ muốn đợi cậu tự mình nói ra.

“Cái gì cô ấy thì sao, cậu còn hỏi, cậu rõ ràng đã đáp ứng hẹn hò với tôi, dù sao cũng nên chia tay đi, ở sau lưng cô ấy làm chuyện lén lút, không giống một thằng đàn ông.”

“Cậu không có tư cách nói tôi.”

“Hơn nữa, nếu cậu muốn bắt cá hai tay, tôi tình nguyện chia tay với cậu, tình yêu của tôi không ti tiện như vậy.”

“Kiên quyết vậy sao?” An Tử Yến đánh giá Mạch Đinh.

“Ừm, tôi muốn có được tất cả tình yêu của cậu”, Mạch Đinh đối với việc trực tiếp tuyên cáo vẫn có phần ngượng ngùng, khựng lại đôi chút lại tiếp tục: “Bởi vì, không thể chia sẻ cậu với người khác!”

An Tử Yến thoáng sửng sốt, lấy di động gọi sang bên Mỹ, còn mở loa ngoài.

Đối với hành động đột ngột của An Tử Yến, Mạch Đinh vừa giật mình vừa vui mừng, nhưng vẫn nhỏ giọng nhắc nhở An Tử Yến: “Nếu cô ấy có hỏi người thứ ba là ai, nhất định không được nói tên của tôi ra, cô ấy mà biết được, bay từ Mỹ về đây tìm tôi báo thù thì sao? Giống mấy cô gái trên TV, dùng tất cả quỷ kế đến chỉnh tôi? Phụ nữ mà điên lên rất ác độc.”

Mạch Đinh quả thực rất nghiêm túc, nhưng chỉ đổi được cái liếc mắt xem thường của An Tử Yến.

Điện thoại được thông, Mạch Đinh ngay cả thở mạnh cũng không dám, bên trong phát ra giọng nói rất êm tai của một cô gái.

“Ai yo, chẳng mấy khi anh gọi điện cho em, có phải nhớ em rồi không, chồng —”

“Tởm nó vừa.”

“Em tởm chỗ nào chứ, anh cái đồ vô lương tâm cũng biết gọi điện cho em, em đến Mỹ lâu như vậy, số lần anh gọi cho em có thể đếm được trên đầu ngón tay.”

Mạch Đinh ở bên cạnh thầm nghĩ, hóa ra An Tử Yến đối với cô nàng này cũng lạnh đạm như vậy, tâm tình mới tìm lại được chút cân bằng.

“Tiểu Tư, anh muốn chia tay, tuy anh cảm thấy có nói hay không cũng không quan trọng, có điều người nào đó bắt anh phải nói.” Thanh âm của An Tử Yến rõ ràng không chút cảm tình, Mạch Đinh liều mạng nháy mắt với hắn, ý bảo hắn nói chuyện với cô ấy đừng thẳng thừng như vậy, phải gián tiếp chút.

“Người nào đó là ai?”

Mạch Đinh càng gắng sức dùng tay ra dấu cùng lắc lắc đầu.

“Một thằng con trai tên là Mạch Đinh.” An Tử Yến nói xong câu này, Mạch Đinh liền choáng váng.

Đầu dây bên kia liền trầm mặc, lát sau, Mạch Đinh nghĩ nhất định sẽ nghe được tiếng khóc thì lại truyền ra tiếng cười: “Ha ha, An Tử Yến, anh cũng có ngày hôm nay. Sa vào lưới tình, lại còn với một thằng đàn ông.” Bình thường An Tử Yến đều thờ ơ với mọi chuyện, lần này gọi điện thoại cho mình, Bạch Tiểu Tư liền cảm thấy An Tử Yến xong rồi, để xem hắn còn ra vẻ đạo mạo được bao lâu, thật trào phúng a trào phúng.

“Mau câm miệng cho lão tử.”

“Anh sắp chia tay với em, lại không để em nói thêm đôi câu, đúng rồi, chuyển lời cho Mạch Đinh bên cạnh anh, cẩn thận tôi quay về cướp lại An Tử Yến. Trước khi cúp máy, để em gọi anh là chồng một lần cuối cùng, dù sao chúng ta cũng có bốn năm quen nhau.”

“Kêu cái rắm.” An Tử Yến tuyệt tình cúp điện thoại.

Mạch Đinh một mực ngồi nhìn bên cạnh, chưa bao giờ nghĩ An Tử Yến lại chia tay nhanh như vậy với bạn gái, cậu còn tưởng rằng phải trình diễn tiết mục một khóc, hai nháo, ba thắt cổ.

“Này, này, bạn gái cậu đồng ý rồi? Không phải cô ấy nói các người quen nhau bốn năm sao? Dễ dàng chia tay như vậy? Hơn nữa nghe nói là đàn ông cũng không có phản ứng gì, bạn gái cậu tốt quá mức rồi đấy.” Mạch Đinh thật sự chưa bao giờ gặp một người vừa bị đá mà còn lạc quan đến thế.

“Nếu không tốt, sao có thể làm bạn gái tôi?” Cũng đúng, nếu là người có phẩm chất kém cỏi, An Tử Yến nhất định sẽ không hẹn hò với cô ấy.

Những lời này của An Tử Yến, trong mắt Mạch Đinh, giống như gián tiếp khen chính mình.

Sau đó trải qua truy vấn của Mạch Đinh, từ An Tử Yến mà biết được, cha mẹ của An Tử Yến và Bạch Tiểu Tư quan hệ với nhau rất tốt, cho nên luôn cực lực ghán ghép hai người với nhau, hai người đều bị cha mẹ làm phiền, hơn nữa An Tử Yến cảm thấy Bạch Tiểu Tư không quá đáng ghét, Bạch Tiểu Tư cũng cảm thấy An Tử Yến coi như thuận mắt, hai người liền phối hợp với nhau, nói là yêu nhưng thật ra không phải, nhưng nhiều năm qua giao tình thì vẫn phải có.

Khi Mạch Đinh cho ra kết luận này, cảm thấy An Tử Yến và Bạch Tiểu Tư không khỏi quá tùy tiện rồi, tùy tiện đến tận bốn năm.

Nhưng dù sao cũng là quá khứ, Mạch Đinh không phải loại người luôn để ý tới chuyện quá khứ, tình cảm đã qua, khiến nó trở thành một hồi ức tốt đẹp hay hơn nhiều với việc biến nó trở thành gánh nặng, dù sao hiện tại người ở bên cạnh An Tử Yến là mình.

Hôm sau, Mạch Đinh dậy sớm thu dọn đồ đạc, sau đó chạy tới gõ cửa phòng An Tử Yến, hơn nửa ngày, An Tử Yến mới chậm rãi ra mở cửa, không đợi Mạch Đinh lên tiếng, lại quay lại giường ngủ, Mạch Đinh xốc chăn An Tử Yến lên: “Ê, đồng học, tôi phải đi rồi, tới tiễn tôi.”

“Có gì mà phải tiễn.”

“Mau đứng lên, cậu không tiễn tôi, tôi đây sẽ không đi.”

Nhưng những lời này hoàn toàn không có tác dụng với An Tử Yến, Mạch Đinh cũng không chịu bỏ qua, kiên quyết lôi An Tử Yến dậy. Tuy rằng An Tử Yến miệng than phiền, vẫn mặc quần áo theo Mạch Đinh ra khỏi phòng, đưa cậu đến bến xe. Mạch Đinh cũng không quan tâm trên xe có rất nhiều người, bổ nhào vào ngực An Tử Yến, hung hăng ôm lấy hắn, rồi đỏ bừng mặt chạy lên xe.

Xe chậm rãi chuyển bánh, đi chưa được bao xa, Mạch Đinh đột nhiên nhớ tới một chuyện quan trọng, sốt ruột cuống quýt vươn đầu ra ngoài cửa sổ, hét lên với An Tử Yến: “An Tử Yến, số điện thoại của cậu là gì a, tôi vẫn chưa biết.”

“Cậu mẹ nó muốn chết à, đừng vươn đầu ra ngoài.” Cũng không thể trách An Tử Yến lại mắng Mạch Đinh, nơi này xe chạy qua chạy lại rất nhiều, hành động của Mạch Đinh rất nguy hiểm.

Mạch Đinh ủy khuất ngồi trở lại chỗ ngồi, lấy di động ra, không có số của An Tử Yến, mày còn dùng để làm cái chi?



Categories: Đam mỹ | 23 phản hồi

Điều hướng bài viết

23 thoughts on “Cậu là nam tớ vẫn yêu – Chương 10

  1. Tiểu Ngũ

    Bóc tem~~~ *ngồi sofa*
    Một lát nữa ta trả com nha *che miệng* *cười gian*

    • Tiểu Ngũ

      Khụ, bây giờ nghiêm chỉnh trả com đây~
      Thật là có nhiều tình tiết không tưởng được, lần đầu thấy kiểu yêu thương chiều chuộng vợ như boss Yến, lần đầu thấy một em thụ ngốc manh lại mê giai chu choe đến thế. Cứ đọc truyện rồi coi phim thế này đến vỡ tim vì sướng mất thôi TvT

  2. Myeolchi

    Đọc mà tưởng tượng ra hình ảnh boss Thùy và Bé thụ Cách Cách thật yêu chết được. Bạn giữ gìn sức khỏe, rất cám ơn bạn đã dành time edit bộ này cho chúng hủ. Mình sẽ đi cùng bạn đến chương cuối cùng. =D dù là time ngắn hay dài❤

  3. ❤❤❤ x 1000 mấy hôm nay đọc chùa thấy ngại quá, bạn mau khỏe nha😦

  4. hôm nay chỉ 1 chap thôi ư😥 ta thèm quá cũng phát bệnh r …
    may mà hôm nay có 2 phần của full film xoa dịu nỗi đao

  5. huhu
    t mong nàng khỏi ốm lắm
    nàng ko ốm thì t mới có tr để đọc
    nói đùa vậy thôi chứ nàng ốm thì nghỉ ngơi đi
    cám ơn vì đã làm tr này cho con dân chúng hủ như ta

  6. Luvy

    Huhu, ta bấm loạn lên vì Boss Thuỳ và Cách Cách quá thôi… Cám ơn nàng nhiu nhiu….
    Tập 1 và 2 của flim full đã đc up len youtube và fanpage của Tựa Như Tình Yêu… Nàng lên đó kiếm thử nha….

  7. Luvy

    Nàng mau khoẻ nha…..

  8. Mèo hen

    Ngày nào lên cũng thấy chương mới thế này là hạnh phúc lắm rồi nàng ạ :< Đừng lăn tăn nhiều quá :*

  9. cám ơn b đã edit nha~❤

  10. Ta hay đọc chùa cũng ít khi cmt,khi thích lắm ms like nhưng cảm ơn bạn đã edit

  11. Nàng mau khỏe! Hóng chap mới của Nàng! Cưng Nàng lắm nhé❤❤

  12. Tội bạn editor quá, mau tới đây tôi ôm một cái, truyền cảm qua người tôi đi └(^o^)┘ mà giời ơi sao một chương nó ngắn dữ, xin lỗi tôi là fan mẹ ghẻ tôi đây không chịu nổi hường phấn như vầy, tôi đây hóng ngược ≧﹏≦ *hưng phấn-ing*

  13. đọc chùa mấy hôm giờ com nè. hoho truyện hay lắm đọc mà cứ ghép cái hình của Yến với Đinh Đinh vào hoài. Tốc độ edit của bạn nhanh thật. Cảm ơn vì đã edit nhé!!!!!!!!!!!!

  14. thần kinh thô chính là dễ sống nha. Ta không chờ nổi nhưng nhìn raw, trừ muốn khóc thì chính là âm thầm lau lệ. lần đầu nghĩ học tiếng Trung :v

  15. Hay tuyệt cú mèo

  16. Longggg

    Ủng hộ Yến Mạch ;; v ;; Dễ thương vaicachomeo ;; v ;;

  17. nhan may cai nay vo ko coi dc , chan thiet , lam binh thuong nhu may cai kia di , lam vay lam j vay troi

    • mình làm vậy để tránh người khác copy mang đi linh tinh, nếu ai cũng có ý thức thì mình cũng không phải đặt pass hay post sang bên kia đâu bạn ạ

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: