Cậu là nam tớ vẫn yêu – Chương 14


Chương 14: Tớ cần phải biết, rằng cậu yêu tớ

Thời gian chơi bời luôn trôi nhanh hơn thời gian đi học, chớp mắt kỳ nghỉ lễ Quốc khánh đã hết, An Tử Yến đưa cho Mạch Đinh một chiếc chìa khóa, để tiện cho việc người này tùy thời đến dọn dẹp nhà cửa. Tuy An Tử Yến không cho Mạch Đinh học lái xe, nhưng Mạch Đinh lại trộm nhờ người khác tới dạy.

Ngày mai bắt đầu vào học, sau bữa cơm trưa cáo biệt cùng ba mẹ, Mạch Đinh liền chuẩn bị lên xe về trường. Lí Minh hình như đã tới từ sớm, giống thường ngày ngồi trước máy tính, hơn nữa đen đi nhiều, Lí Minh nhìn thấy Mạch Đinh gật gật đầu: “Yêu, Mạch Đinh, mặt của cậu thật đúng là xuân phong đắc ý a.”

Sao ai cũng có thể xem thấu mình vậy nhỉ, An Tử Yến thì không nói làm gì, dù sao cũng là tình nhân với nhau. Nhưng ngay cả Lí Minh cũng nhận ra, vậy thì không ổn chút nào.

“Cậu tới sớm thế?” Mạch Đinh vừa nói chuyện với Lí Minh, vừa dọn dẹp giường chiếu.

“Mỗi ngày ở nhà đều trông hàng, biến làn da tuyết trắng của tới thành đen thui, còn không bằng sớm một chút về đây.”

“Đừng buồn nôn vậy.”

Mạch Đinh dọn dẹp phòng xong thì trời đã tối, sang bên cạnh thấy phòng của An Tử Yến vẫn chưa sáng đèn, có chút thất vọng, sau đó chạy xuống lầu, vốn muốn mua hai phần cơm hộp, lại lo lắng nếu An Tử Yến trở lại không có cơm ăn sẽ đói bụng, cho nên do dự, mua thêm một phần cơm đắt nhất, rồi xách về.

“Này, đằng trước.” Phía sau có người gọi Mạch Đinh.

Mạch Đinh quay đầu lại, liền trông thấy An Tử Yến, nở cụ cười sáng lạn: “Cậu tới rồi.”

Đoạn đường kế tiếp, An Tử Yến sóng vai cùng đi với Mạch Đinh.

“May quá, tớ giúp cậu mua một phần cơm hộp, chốc nữa cùng nhau ăn.”

An Tử Yến vốn không phải người thích ăn cơm hộp, nhưng nhìn khuôn mặt tràn ngập ý cười của Mạch Đinh, lời cự tuyệt tới yết hầu liền bị hắn nuốt xuống bụng: “Ừ.”

Sau khi về phòng, Mạch Đinh đem một phần cơm ném cho Lí Minh, liền vui vẻ chạy sang phòng bên. Lí Minh dùng ánh mắt hâm mộ nhìn Mạch Đinh rời đi, xem ra mình cũng nên nhanh nhanh tìm bạn gái thôi, người đang yêu thật hạnh phúc.

Mạch Đinh ngồi bên cạnh An Tử Yến, An Tử Yến dùng đũa bới qua bới lại, cuối cùng cũng miễn cưỡng ăn một miếng. Mạch Đinh thỉnh thoảng lại gắp trộm thức ăn của An Tử Yến. Sau khi ăn xong, Mạch Đinh đột nhiên lấy tay gõ bàn, đầu tiên gõ một tiếng dừng hai giây, gõ tiếp ba tiếng, dừng hai giây, cuối cùng gõ thêm một tiếng.

“Lên cơn à.”

“Đây là ám hiệu mẹ mới dạy tớ, có nghĩa là tôi yêu bạn.”

“Nói ra cho nhanh, gõ cái gì mà gõ.”

“Cậu căn bản không hiểu sự lãng mạn trong đó.”

Mạch Đinh cảm thấy mình cùng An Tử Yến không cách nào câu thông được với nhau, rõ ràng là một việc phi thường đáng yêu lại An Tử Yến nói cho không đáng một đồng, bất quá nhắc tới đề tài yêu đương này, An Tử Yến hình như chưa từng nói thích mình, càng đừng nói đến yêu. Mình rõ ràng nói với hắn rất nhiều lần.

Com nước xong xuôi, Mạch Đinh vẫn còn suy nghĩ chuyện này, cho đến lúc bị An Tử Yến đuổi ra khỏi phòng, Mạch Đinh mới đột nhiên quay đầu lại: “An Tử Yến, cậu đã từng nói cậu yêu tớ chưa?”

“Chưa.” An Tử Yến rất thành thật trả lời.

“Vậy cậu không chuẩn bị nói ra à?”

“Không.” An Tử Yến đóng cửa lại, bắt hắn nói câu ấy ra, còn không bằng cho hắn một quả bom.

Mạch Đinh cắn cắn môi trở lại phòng, trong lòng mặc dù có chút thất vọng, nhưng còn chưa đến mưc thương tâm, bởi vì cậu biết tính cách của An Tử Yến rất kỳ quái, chỉ cần trong mắt hắn có mình, là được rồi nhỉ? Vẫn không nên bắt ép hắn, Mạch Đinh biết tình yêu không nên liều mạng đòi lấy, tốn thời gian của người khác, nhất thời thoãn mãn bản thân, đối với ai cũng không tốt.

Mạch Đinh ôm tâm tư phóng khoáng như vậy mà đi ngủ, hôm sau Mạch Đinh liền không thể phóng khoáng được nữa, khi cậu ở trên lớp, phía sau có hai nữ sinh vẫn líu rúi nói chuyện về vấn đề này.

Nứ sinh Giáp: “Mỗi ngày tớ đều phải hỏi chồng một lần, <Anh có yêu em không?>, nếu ánh ấy không nói, phải quấn lấy anh ấy đến khi nói ra mới thôi.” Nữ sinh Ất: “Như cậu là hạnh phúc rồi, chồng tớ lúc mới quen nhau câu cửa mienẹg luôn là hai chữ đó, giờ bên nhu đã lâu, anh ấy căn bản là lười nói, tớ hoài nghi anh ấy còn yêu tớ nữa không.”

Nữ sinh Giáp: “Có điều, nếu đàn ông cho tới bây giờ chưa từng nói câu đó với cậu, thì chứng tỏ anh ta không yêu cậu.”

Nữ sinh Ất: “Sao cậu biết?”

Nữ sinh Giáp: “Bởi vì nếu yêu, vậy cần biểu đạt ra, nếu ngay cả biểu đạt cũng không có, thì căn bản là không quan trọng, giống như tớimỗi lần trông thấy khuôn mặt của An Tử Yến, liền mất kiểm soát muốn nói thích hắn, để cho hắn biết.”

Nữ sinh Ất: “Không phải cậu có người yêu rồi ư?”

Nữ sinh Giáp: “Có người yêu là một chuyện, kìm lòng không đậu thích An Tử Yến lại là chuyện khác, biết là không thể, cho nên chỉ đành nuôi ảo tưởng a, tớ nghe nói An Tử Yến có bạn gái rồi, thực hâm mộ, có thể được An Tử Yến yêu, có phải hắn đối xử đặc biệt ôn nhu không.”

Mạch Đinh làm ra biểu tình ghét bỏ, An Tử Yến ấy à? Có thể ôn nhu cái rắm. Bất quá cậu càng nghe càng thấy không thoái mái, yêu một người thì luôn muốn đối phương biết được, Mạch Đinh đối với An Tử Yến chính là như vậy, nhưng An Tử Yến tựa hồ hoàn toàn tương phản. Đoạn đối thoại này, khiến Mạch Đinh nhớ tới Bạch Tiểu Tư, nếu An Tử Yến chưa từng nói yêu với Bạch Tiểu Tư, thì không sao, nếu hắn đã nói, vậy, vậy chỉ có thể chứng minh, An Tử Yến căn bản không coi trọng tình cảm giữa hai người.

Người đang yêu suy nghĩ bình thường cũng trở nên phức tạp.

Mạch Đinh hiện tại bức thiết cần An Tử Yến chứng minh yeu mình.

Giữa trưa ở phòng 501, Mạch Đinh nhân lúc An Tử Yến bận đi làm việc khác, lén lút cầm lấy di động đặt trên bàn của ay tìm số của Bạch Tiểu Tư, sau đó lại lén lút rời đi, cả quá trình phi thường bí ẩn. Vừa ra khỏ phòng, liền kiếm một chỗhẻo lánh, tốn hơn mười giây đồng hồ suy nghĩ có nên gọi điện hay không, tuy rằng cậu tự nhắc nhở bản thân không nên giống đàn bà để ý này nọ, nhưng cậu vẫn tực để ý a, để ý không chịu được nữa rồi.

Cuối cùng cậu vẫn gọi cho Bạch Tiểu Tư.

“Uy?” Đầu bên kia tựa hồ còn đang ngủ, bởi vì lúc này bên Mỹ đang là rạng sáng, Bạch Tiểu Tư đanh định phát hỏa, Mạch Đinh lại mở miệng trước: “Cái kia, cô có phải Bạch tiểu thư không, tôi là Mạch Đinh.”

Vừa nghe thấy cái tên Mạch Đinh, Bạch Tiểu Tư lục lọi trong óc, lat sau mới nhớ ra Mạch Đinh là ai. Tỉnh táo hẳn: “Là cậu a, tìm tôi có việc?”

“Giờ cô không banạ gì đi, tối có chuyện muốn hỏi cô một chút.” Đối với việc gọi điện thoại cho bạn gái cũ của An Tử Yến, Mạch Đinh có điểm không quen, bất quá, cậu cảm thấy Bạch Tiểu Tư không phải loại nữ nhân xấu xa.

“Ừ, cậu hỏi đi.”

“Ừm, cái kia, tôi chỉ muốn hỏi, An Tử Yến trước đây có nói anh ấy yêu cô không?”

Bạch Tiểu Tư vừa nghe xong câu hỏi ngu ngốc này của Mạch Đinh,thoáng sửng sốt, An Tử Yến quen mình bốn năm, đừng nói một chữ yêu, ngay cả hương vị tình yêu cũng không ngửi được.Có điều, tà niệm trong lòng Bạch Tiểu Tư đã bị đánh thức, dù sao cũng đang chán, hảo hảo đùa giỡn một chút cho vui, cô nàng thanh thanh yết hầu: “Có a, An Tử Yến thật đáng ghét, mỗi khi bọn tôi ở chung với nhau, anh ấy liền không ngừng nói yêu tôi, nói đến lúc tôi đỏ bừng mặt mới thấy vui, có một lần, tôi đang nấu cơm, anh ấy nhẹ nhàng ôm tôi từ đằng sau, kề say vào tai tôi nói yêu tôi, khiến tôi cảm thấy thật hạnh phúc.” Bạch Tiểu Tư trợn mắt nói dối, bàn tay cầm di động của Mạch Đinh càng nắm càng chặt, trong lòng có một nơi càng ngày càng đau.

“À, tôi chỉ hỏi thế thôi, cảm ơn cô.” Mạch Đinh cúp điện thoại, trong đầu liên tưởng đến hình ảnh An Tử Yến ở bên Bạch Tiểu Tư, An Tử Yến vì sao có thể dễ dàng nói yêu Bạch Tiểu Tư, mà đối với mình lại khó khăn như vậy?

Chẳng lẽ tình yêu của chúng ta so ra kém hơn tình yêu của hai người trước đây?

Mạch Đinh sắc mặt tái nhợt, đáng nhẽ lúc mới bắt đầu còn thể vãn hồi, nhưng bây giờ…

Cạu một lần nữua trở lại phòng, đứng trước mặt An Tử Yến: “An Tử Yến, tớ hỏi cậu, cậu có yêu tớ không?”

An Tử Yến quay đầu đi, khóe miệng cong lên thành một nụ cười.

Mạch Đinh túm lấy bả vai của An Tử Yến: “Cậu cười cái gì mà cười, tớ hỏi thật đấy.”

“Hỏi vấn đề ngu ngốc này để làm chi.”

An Tử Yến vẫn là một bộ không thèm trả lời chính xác, điều này làm Mạch Đinh có chút nản lòng thoái chí, cậu chưa từng có suy nghĩ muốn thay thế hoàn toàn địa vị của Bạch Tiểu Tư trong lòng An Tử Yến, nhưng ít ra không cần kém nhiều như vậy. Có điều, Mạch Đinh thật đúng là bị lời nói dối của Bạch Tiểu Tư làm khổ, Bạch Tiểu Tư ở đầu bên kiathì đang mừng rỡ lăn lộn trên giường.

“Có phải cậu không thể nói yêu với một thằng đàn ông? “

“Không phải.”Thấy khuôn mặt nghiêm túc của Mạch Đinh, An Tử Yến biết lần này cậu ấy thực sự nghiêm túc.

“Nói dối, cậu rõ ràng đã nói yêu Bạch Tiểu Tư, vì sao khi ở bên cạnh cô ấy cậu có thể ôn nhu như vậy, còn tớ thì ngược lại? Một thằng con trai không xứng được nhận ôn nhu của cậu ư? Ai cũng nói, nếu thật sự yêu một người, sẽ muốn người đó biết được, nhưng mà hiện tại, cậu khiến tôi hoài nghi.”

“Bạch Tiểu Tư?” An Tử Yến mặt nhăn mày nhíu, từ trong câu nói của Mạch Đinh bắt được trọng điểm.

“An Tử Yến, tôi cũng cần phải biết, cậu yêu tôi, chứ không phải là Bạch Tiểu Tư.” Dứt lời liền lao về phòng.

“Này, cậu đứng lại đó cho tớ.”

Nhưng Mạch Đinh căn bản không nghe, chạy về phòng mình khóa cửa lại, cậu không cách nào nghe tiếp được nữa.

An Tử Yến thì cảm thấ có chút khó hiểu, không rõ Mạch Đinh sao lại tức giận như vậy. Hắn gọi cho Bạch Tiểu Tư.

“Bạch Tiểu Tư, em đã nói gì với cậu ấy?”

“Chưa nói gì a, chỉ nói trước đây chúng ta hạnh phúc như thế nào, anh mỗi ngày đều nói yêu em, không phải việc gì lớn. Cậu ấy giận? Không thể trách em được, em tùy tiện nói vậy thôi, không có gì đáng kể, em làm như vậy còn không phải là vì gia tăng chút gia vị cho tình cảm giữa hai người.” Bạch Tiểu Tư đương nhiên không sao hết, dù gì cũng không phải chuyện liên quan đến cô ta.

“Em cố ý phải không.” An Tử Yến khẽ cắn môi.

“Sao hả? Lo lắng, khi chúng ta quen nhau, chưa thấy anh nhạy cảm như vậy, trước đây em giận anh một tháng liền, anh hoàn toàn không nhận ra, lễ tình nhân còn tặng em một cái khẩu trang, mặt trên viết hy vọng em câm miệng, mấy cái đó còn chưa tính sổ với anh, giờ tiểu Mạch Đinh thân ái của em sẽ giúp em đòi lại toàn bộ.” Đây mới là lời nói thật

An Tử Yến cúp điện thoại, chấm dứt màn thao thao bất tuyệt của Bạch Tiểu Tư. Có chút đau đầu, nhu nhu thái dương, hóa ra cậu ấy vì chuyệ này mà tức giận a.

Lí Minh thấy khuôn mặt tức giận của Mạch Đinh, phi thường đồng tình, xem ra ý tưởng  muốn tìm bạn gái của mình vẫn nên tạm hoãn lạ, người đang yêu cũng có lúc thống khổ.

Buổi tối, khi ngủ trên giường, Mạch Đinh vẫn lăn qua lộn lại, không thể đi vào giấc ngủ.

Đúng lúc này, di động đổ chuông, vừa thấy tên hiển thị là An Tử Yến, cậu đã muốn cúp máy, nhưng thân thể vẫn làm trái với suy nghĩ nhận cuộc gọi.

“Ghé tai lên tường đi.” An Tử Yến nói xong liền treo máy.

Mạch Đinh cảm thấy yêu cầu này của An Tử Yến quả thực rất kỳ quái, bất quá cậu vẫn làm theo. Cậu dán lỗ tai lên tường, phía bên kia truyền đến tiếng động, đầu tiên là một tiếng sau đó tạm dừng hai giây, gõ ba tiếng, dừng hai giây rồi lại gõ một tiếng. Mạch Đinh ngây ngẩn cả người, tế bào tức giận trong cơ thể nhanh chóng bị tế bào hạnh phúc bóp chết, An Tử Yến vì sao luôn có khả năng bình phục tất cả sự khó chịu trong lòng Mạch Đinh.

Lí Minh đang nghịch máy tính thấy khuôn mặt trên giường của Mạch Đinh, quả thực không thể lý giải, cho ra kết luận cuối cùng của ngày hôm nay: người đang yêu đều bị điên.

.

.

Categories: Đam mỹ | 34 phản hồi

Điều hướng bài viết

34 thoughts on “Cậu là nam tớ vẫn yêu – Chương 14

  1. RaiMk

    Temp nào. Hàng về yêu nàng quá

  2. ngày nào nàng cúng làm 2 chương ah?
    TY i love u chiu chiu

  3. Quắn

    Trời, mới đọc xong 13 chap, vừa book lại cái, quay đi đã có chap mới, tks nhù nhìu nhìu

  4. iêu ~ b chết mất :”)
    p/S: đoạn này bị lỗi đánh máy nà b: “Cạu một lần nữua trở lại phòng”, “lat sau mới nhớ ra Mạch Đinh là ai.”, “Giờ cô không banạ gì đi” hà hà… chỉ là thiếu mấy cái dẫu thôi b :3

  5. táo bón

    vâng ><

  6. Thật k khổ công chờ
    Có zòi . Xác suất lm việc của nàng hiệu quả ghê. Thật iu quá * nháy nháy*
    Bao nhiu chương thì hoàn v nàng

  7. Tiểu Ngũ

    Cứ mỗi lần thấy cục cưng suy nghĩ ngây ngô, linh ta linh tinh cộng thêm cái vẻ ngốc ngốc khi yêu là thấy thương, nhưng mà cũng muốn đốc thúc boss bắt nạt và ghẹo ẻm tiếp TvT
    Boss ôn nhu sủng em nhưng không thê nô mà còn rất phúc hắc, bá đạo nữa *thumps up*
    Bạn học Lí Minh, tui hiểu bạn mà *vỗ vai* =)))))))
    To ĐTC: nàng khỏe hẳn chưa, bệnh mà năng suất đều đều thế này là quá cường hãn luôn! *tặng tym*

  8. e hèm, học bạn trẻ An, mua khẩu trang tặng ai đó.
    học bạn Đinh Đinh, đối với gấu là có bất kỳ chuyện mắt muỗi nào cũng phải nói. Xét cho cùng vẫn hơn ôm trong bụng hóa trứng cá mờ nhờ :v
    Haizz, tinh tế có thể dưỡng thành không nàng😕

  9. Chris

    chết mất rồi…ngọt quá

  10. Chời ơi !!! đọc một lèo 14 chap, dễ thương quá❤❤❤ tiếp tục ngồi hóng :3 cảm ơn nàng nha ^^

  11. Tú Tinh

    Chủ nhà thật siêng năng😉

  12. Anh Lý Minh cùng phòng buồn cười ko chịu được,ôi boss An lãng mạn chết người,còn tặng khẩu trang ngày tình nhân mới bá đạo

  13. Lông mi của Tiểu Khải

    Dù bị lỗi 1 vài chỗ nhưng không sao (╥﹏╥) cố lên nha! Hwaiting!!!!

  14. Zero

    khi nao co chuong 15 vay b?

  15. yuta

    de thương quá đi

  16. aaaaaaaa dễ thương quá … chủ nhà edit tuyệt lắm cố lên❤

  17. nàng ơi, hay quá!!!!!!!!!!!!! cơ mà nàng thiếu beta sao? lỗi gõ và chính ta hơi nhiều, có cần giúp đỡ hông a~~~~~~~~~~~~~

  18. Anh tsun nó cũng vừa phải thôi chứ :v

  19. Đôi này vừa cute vừa bựa =)) vô đối quá. nhưng mà đọc sướng quá cơ.

    Cảm giác xem phim xong đọc truyện nó cũng sướng ghê, vì có nhiều đoạn trong phim khó mà thể hiện được tâm trạng và suy nghĩ nhân vật. Đọc sướng mắt hơn nhìu nhìu =)) Cám ơn bạn chủ nhà nhé, edit ngon lành ghê ^_^

  20. càng đọc càng thích bạn Cách Cách a!

  21. càng đọc càng hay, oa nàng ơi cố lên nha

  22. haocassiopeia

    hay quá nàg ơi. mong công suất nag tăng thêm chứ đọc ngập ngừng vầy ta thật đau tim. biết nag cố gắng nhièu rồi. tks nag nha

  23. tềnh yêu ơi, nàng năng suất quá *trái trym* *trái trym* :))
    yêu chết Định cục cưng thôi❤

  24. tập 15 16 chưa có z chủ nhà đáng hóng quá chừng chảy máu mũi thiệt r!!!!

  25. “chồng tớ lúc mới quen nhau câu cửa mienẹg luôn là hai chữ đó, giờ bên nhu đã lâu” => cửa miệng, bên nhau
    “An Tử Yến chứng minh yeu mình.” => yêu
    “trên bàn của ay tìm số của Bạch Tiểu Tư” => em chẳng biếtt sửa sao ^^
    “Vừa ra khỏ phòng, liền kiếm một chỗhẻo lánh” => khởi, chỗ hẻo lánh
    ” nhưng cậu vẫn tực để ý a”=> thực
    “Giờ cô không banạ gì đi” => bận
    “Bạch Tiểu Tư ở đầu bên kiathì” => kia thì
    “An Tử Yến thì cảm thấ có chút khó hiểu” => thấy
    “tìm bạn gái của mình vẫn nên tạm hoãn lạ” => lại

    Hjx, em không có việc gì làm cho nên hơi rảnh rỗi, ha hả

  26. Người đang yêu quả thật sẽ dễ dàng phát điên :v

    Thật ngọt ngào :’3

  27. sao c15 có pass ta =(( mà mò hết cái wp k thấy chỗ nào gợi í hết =(((((

  28. :)))) mắc cười chết mất. Câu kết luận cuối cùng của bạn L.Minh hay kinh :))))

  29. Hay qua´, cảm ơn bạn đã Edit. Cơ mà chương này hơi nhiều lỗi một chút.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: