Cậu là nam tớ vẫn yêu – Chương 16


Chương 16: Vĩnh viễn không còn cô đơn

Náo loạn một hồi, đợi đến khi Mạch Đinh mua xong thức ăn đã là buổi chiều, An Tử Yến hẳn rất đói bụng, từ sáng đến giờ mới được cốc sữa vào bụng. Khi mở cửa phòng ra, bên trong thật im ắng, ti vi cũng tắt. Mạch Đinh nhìn lại phòng khách, thấy An Tử Yến gối đầu nằm trên sô pha, mắt nhắm lại, đeo tai nghe nhạc.

Ánh sáng hoàng hôn phủ lên người An Tử Yến, nếu cắt đi hình ảnh Mạch Đinh cầm túi thức ăn thở hổn hển, liền phi thường hoàn mỹ.

Mạch Đinh nghĩ An Tử Yến đang ngủ, nhẹ tay nhẹ chân, sau khi đặt thức ăn trong nhà bếp, lặng lẽ tới gần An Tử Yến, giống như đụng vào người chết, trạc trạc An Tử Yến, không có phản ứng a.

Đúng lúc này An Tử Yến vươn tay, kéo Mạch Đinh, Mạch Đinh mất trọng tâm ngã xuống người An Tử Yến, hét lên: “Hóa ra cậu không ngủ a, tớ về sao không chút phản ứng, đúng rồi, cậu đang nghe gì vậy.”

Mạch Đinh lấy một đầu tai nghe của An Tử Yến mang vào tai, bên trong truyền đến tiết tấu của một bản giao hưởng, Mạch Đinh nghe không hiểu, lại không có ca từ, một lát sau, cậu liền cảm thấy không chút thú vị, nhưng vẫn giả bộ say mê, lưu luyến bỏ tai nghe ra: “Thật dễ nghe, có điều tớ phải đi nấu cơm.”

“Đừng cố tỏ ra giống tớ.” An Tử Yến liếc mắt một cái liền xem thấu Mạch Đinh.

Mạch Đinh có phần chột dạ: “Ai giả vờ với cậu, kỳ thật cậu có nhận ra không, chúng ta có rất nhiều điểm giống nhau, đều biết một chút về âm nhạc, dáng người đều không tồi, đi đường đều lộ khí chất văn nghệ sĩ.” Mạch Đinh còn chưa nói xong, An Tử Yến liền ném điều khiển từ xa vào cậu: “Cậu quả thực đang vũ nhục lão tử, mau đi nấu cơm.”

Xét về dáng người, Mạch Đinh dường như còn kém rất xa, lại còn phi thường không biết liêm sỉ đem mình so sánh với An Tử Yến, Mạch Đinh đánh giá toàn thân An Tử Yến một chút, đi tới nhà bếp. Nhà bếp này nhìn qua liền biết chưa bao giờ được sử dụng, cái tên này rốt cuộc làm sao mà sống được a, bất quá Mạch Đinh à, trên thế giới này có tiền là có thể sống được, đâu giống loại người thiếu tiền như cậu, đương nhiên chỉ còn cách tự lực cánh sinh.

Giang hồ có câu muốn lấy được trái tim đàn ông phải nắm được dạ dày của anh ta trước, giờ mình phải đại triển thân thủ, giam giữ dạ dày của An Tử Yến. Mạch Đinh giống cô vợ nhỏ chăm chỉ, phi thường thuần thục thái thái cắt cắt, nhưng hạ thân cọ vào quần có phần không thoái mái, bởi vì hôm qua cả người đều bị ướt, hôm nay cậu căn bản không mặc quần sịp, thái xong thức ăn, liền dùng tay gãi gãi hạ thân, đây là một hành động phi thường xấu xa, bị An Tử Yến bắt gặp.

An Tử Yến nhịn không được mắng: “Cậu còn để tớ ăn cơm không đấy.”

Mạch Đinh quay đầu lại hùng hồn: “Cách quần sẽ không sao, thật là, giúp cậu nấu cơm còn đòi hỏi, tớ phía dưới không thoải mái.” Dứt lời lại lấy tay gãi gãi hạ thân.

“Bệnh giang mai?”

“Bệnh cái rắm, có cũng là do cậu lây cho, tớ chỉ không quen bên trong không mặc gì.” Nói tới đây Mạch Đinh có chút ngượng ngùng.

An Tử Yến cực kỳ phản cảm với hành vi này, cầm lấy máy sấy, đến nhà bếp ném cho Mạch Đinh: “Sấy cho khô rồi mặc vào, cứ nhìn như vậy tớ không nuốt nổi.”

“Có lầm hay không, chưa từng thấy ai khó tính như cậu, gì mà không nuốt nổi.” Tuy rằng có chút bất mãn, nhưng Mạch Đinh vẫn gỡ quần sịp đang phơi xuống, ngồi một chỗ vừa sấy, vừa dùng ánh mắt trách cứ nhìn chằm chằm An Tử Yến.

Bữa cơm thật tốn thời gian mới nấu xong, Mạch Đinh dọn tất cả đồ ăn lên, An Tử Yến ngồi vào bàn, thấy được kiệt tác của Mạch Đinh, hắn biết Mạch Đinh hiện tại đang cực kỳ chờ mong nhìn chăm chú mình, hắn biết Mạch Đinh đang đợi mình khen cậu, tuy rằng mấy lời đó hắn đều biết nói, nhưng hắn lại phi thường tận lực lảng tránh ánh mắt của Mạch Đinh, bĩnh thản cúi đầu ăn cơm.

“Nếu lấy thang điểm mười, cậu cho tớ bao nhiêu điểm?” Cuối cùng vẫn là Mạch Đinh mất kiên nhẫn mở lời trước.

“Mười điểm.” Đối với việc khi nào phải nói dối, khi nào phải nói thật, An Tử Yến rất rõ ràng, nếu nói chín điểm, phỏng chừng Mạch Đinh lập tức sẽ lật tung một bàn đồ ăn này.

“Coi như cậu biết thưởng thức.” Quả nhiên lời này đối với Mạch Đinh là cực kỳ hữu hiệu.

Com nước xong, Mạch Đinh liền tắt hết điện đi, kéo An Tử Yến tới sôpha, bật đĩa, để đồ ăn vặt ở nơi dễ lấy, bắt đầu xem phim. Mới đầu Mạch Đinh còn nghiêm túc ngồi xem, sau đó bắt đầu ngã trái ngã phải, tựa vào vai An Tử Yến, giải thích với An Tử Yến công năng đặc dị của từng vai diễn, từ từ, thanh âm của Mạch Đinh càng ngày càng nhỏ, cuối cùng tắt hẳn. An Tử Yến nghiêng đầu, liền thấy người này thế nhưng đang ngủ.

Đẩy đẩy Mạch Đinh: “Này, về phòng mà ngủ.”

Mạch Đinh hé mắt: “Tớ không ngủ a, rõ ràng còn đang nhìn ti vi, không buồn ngủ.” Nói xong lại nhắm mắt, An Tử Yến có chút bất đắc dĩ, đặt Mạch Đinh nằm trên sôpha, nhìn khuôn mặt đang ngủ của cậu, cúi đầu xuống nhẹ nhàng hôn một cái lên trán Mạch Đinh, đúng lúc này Mạch Đinh mở mắt ra, nhìn chằm chằm An Tử Yến, giống như nói mớ: “Cậu thế mà lại hôn trộm tớ.” Dứt lời liền ôm chặt lấy An Tử Yến tiếp tục ngủ, An Tử Yến giãy thế nào cũng không ra, đành phải ngủ cùng Mạch Đinh trên sôpha.

Cứ như vậy, hai người ở trên sôpha ngủ cả đêm, hôm sau khi trời còn tờ mờ sáng, Mạch Đinh ngủ đủ rồi, mở mắt ra liền thấy được An Tử Yến, cười dịu dàng, tỉnh lại mở mắt ra trông thấy người mình yêu, đó là một chuyện hạnh phúc nhất trên đời.

Ti vi bật cả đêm, Mạch Đinh nhẹ nhàng từ trên sôpha đứng lên, không muốn đánh thức An Tử Yến. Sau đó tắt tivi đi rửa mặt, đánh răng rửa mặt xong bắt đầu chuẩn bị bữa sáng, bên ngoài chuông cửa đột nhiên vang lên, dọa Mạch Đinh nhảy dựng, sợ rằng lại là bà cô nào đến đây, từ mắt thần nhìn xem bên ngoài, thấy một người rất đẹp trai, bên cạnh còn có một nữ sinh tóc vàng mắt xanh sinh đẹp.

“An Tử Yến, mau dậy đi, có người đến đây.”

An Tử Yến trở mình: “Đến thì mở cửa.”

Mạch Đinh ra mở cửa, cậu không giỏi bắt chuyện với người lạ, hai người bên ngoài thấy Mạch Đinh mở cửa biểu tình đều có chút mê man, sau đó lại thấy Mạch Đinh mặc quần áo của An Tử Yến, đột nhiên thông suốt. Cười cười thân mật với Mạch Đinh, tìm tòi bóng dáng của An Tử Yến trong phòng.

“Yến, vẫn còn ngủ à.”

An Tử Yến lúc này mới lười biếng từ sôpha ngồi dậy.

Mỹ nữ ngoại quốc mở miệng, nói tiếng Trung rất lưu loát: “Tiểu Tư đâu?”

“Cô ấy? Đã sớm bị đá.”

Mạch Đinh đứng ở bên cạnh không biết phải làm sao, nhìn chằm chằm hai người kia, bọn họ là bạn của An Tử Yến? Cậu vẫn tưởng rằng An Tử Yến căn bản không có bạn bè, người nam nhìn Mạch Đinh ý vị thâm trường: “Tôi tên là Châu Cách, đây là bạn gái tôi Ellen.”

“Mạch Đinh.”

Ellen quay đầu lại nhìn An Tử Yến: “Của cậu?” Câu hỏi phi thưởng ngắn gọn, chọc đúng chỗ hiểm.

“Còn phải hỏi?”

Ellen tiến lên nhìn chòng chọc Mạch Đinh, lại quay đầu nhìn chằm chằm An Tử Yến: “Rất non, của cậu thật.”

Mạch Đinh rốt cuộc không nhịn được: “Những lời này có thể đừng nói trước mặt tôi hay không.” Đánh giá một người ngay trước mắt họ, chỉ có bạn của An Tử Yến mới có thể làm được điều đó.

Nhưng Ellen tựa hồ không để ý tới lời Mạch Đinh, tiếp tục nói với An Tử Yến: “Tính cách cũng không tồi.”

“Này, này.”

An Tử Yến đứng dậy, đi lên lầu.

“Cậu đi đâu vậy?” Mạch Đinh hỏi.

“Tẳm.”

“Cậu cứ như vậy bỏ mặc tôi ở đây cùng hai người bọn họ sao?” Biểu tình và ngữ khí của Mạch Đinh thực ghét bỏ.

Ellen làm nũng nói: “Chúng ta đáng ghét đến vậy sao, Tiểu Cách, an ủi em đi.”

“Vậy để anh liếm tim em, xoa dịu vết thương của em.”

“Hai người các cậu thực ghê tởm, mau cút đi cho lão tử.” An Tử Yến mở miệng, hai người nhún nhún vai.

“An Tử Yến.” Mạch Đinh liều mạng nháy mắt với An Tử Yến, cầu xin hắn đừng để cậu lại một mình với hai kẻ điên này.

“Không phải cậu muốn có bạn bè sao?” An Tử Yến lạnh lùng nói xong câu đó, liền lên lầu.

Mạch Đinh trong lòng chấn động, hóa ra An Tử Yến vẫn nhớ những gì mình nói hôm ấy, mình quả thực đã từng nói muốn có bạn, nhưng Mạch Đinh chỉ cảm thấy chấn động ngắn ngủn hơn mười giây, nhìn đôi cẩu nam nữ vừa thấy An Tử Yến rời đi liền dính vào nhau, lão tử nói muốn có bạn bè, nhưng không phải cái lọai thối nát này, có chỗ nào tốt cơ chứ.

An Tử Yến làm như vậy, chỉ vì muốn Mạch Đinh không cô đơn. Cũng khiến Mạch Đinh hiểu ra một điều, ông trời không phải không có mắt, không cho mình kết giao bằng hữu, ông trời cũng không có mắt, khiến An Tử Yến ở bên cạnh mình.

Kỳ thực, An Tử Yến chính là ông trời.

.

.

Categories: Đam mỹ | 14 phản hồi

Điều hướng bài viết

14 thoughts on “Cậu là nam tớ vẫn yêu – Chương 16

  1. Linh

    Temmmm, truyện hay lém thank nàng đã edit❤

  2. *lắc lắc* iêu bạn chết mất :”)

  3. Truyện đáng yêu quá luôn ~~~ dễ thương quá đi mất TxT Lúc An Tử Yến hôn nhẹ Mạch Đinh,mình thích lúc đó quá

  4. Lông mi của Tiểu Khải

    Hay quá a~

  5. sói

    thích thích thích quá đi ak !!!!!!!!!!! kiyomi quá đi !!!!

  6. Mình chưa có thời gian đọc nhưng vẫn mạn phép cho hỏi tốc độ này là gì ==

    Nào giờ chắc chỉ có bộ Cám ơn em vẫn cười của bạn Linh là nhanh hơn bạn một chút thôi ==

  7. sax, TY anh quá ngạo mạn, nhưng e thích
    cám ơn nàng nhiều
    p/s tối nay nàng tung mấy chap vậy?

  8. Bạo Cúc Đại Đóa

    đáng yêu chết mất à, ta hun nàng phát *nhào zô*ôm cổ*chụt chọet* muu….oahhhh :*

  9. Mèo hen

    Mạch Đinh đúng là không có tiền đồ😥 Ai đời đội ny lên làm ông trời thế kia😥

  10. ta muốn cảm thán một vạn lần nữa. Đôi này thực quá bỉ, đến chuyện gãi chim cũng thành tình tiết yêu đương được. Mỗi ngày đọc vài chương, chứng kiến từng ngày của 2 bạn, cứ như mình cũng đang yêu vậy :ss

  11. khi đọc truyện thấy rất lãng mạn hơn khi xem phim, rất cám ơn bạn đã edit bộ này, yêu bạn nhiều ^^!!!!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: