Cậu là nam tớ vẫn yêu – Chương 18


Chương 18: Đêm Giáng Sinh vui vẻ và kinh hồn

Lễ Giáng Sinh đã đến, đây là ngày lễ mà Mạch Đinh thích nhất trong năm, tuy thành phố này sẽ không có tuyết rơi, nhưng Mạch Đinh cảm thấy không quan trọng, lễ Giáng Sinh cần nhiều điều kiện hợp thành mới tạo ra không khí của nó, bản thân nó đã là một từ mang ý nghĩa ấm áp.

Chỉ có điều không có An Tử Yến ở bên cạnh, thật sự là đáng tiếc.

Lí Minh hay ở trong phòng cũng không thấy bóng dáng, mấy cặp đôi trong trường đều chuẩn bị quà tặng cho đối phương, Mạch Đinh đi dạo trên đường suy nghĩ tìm món quà thích hợp với An Tử Yến, nhưng hơn nửa ngày vẫn chưa chọn được, với lại tiền ăn tháng này đã tiêu gần hết, đành đến quầy lưu niệm gần trường, xem có thể đào ra được thứ gì tốt hay không. Cuối cùng, Mạch Đinh mua một chiếc đèn sao, kỳ thực là thứ cậu thích.

Đêm Giáng Sinh trường có tổ chức một bữa tiệc, Mạch Đinh cảm thấy nhàm chán nên cũng tham gia, có điều vừa đến liền hối hận, tất cả mọi người đều tốp năm tốp ba, trên mặt tràn đầy biểu tình hạn phúc khiến Mạch Đinh càng thêm cô đơn.

Mạch Đinh rất nhớ An Tử Yến, muốn có hắn ở bên cạnh. Loại khát vọng này giống như dây leo quấn chặt lấy cậu.

Cuối cùng, cậu vẫn lấy điện thoại ra, gọi cho An Tử Yến.

“An Tử Yến, tớ rất cô đơn, nếu cậu ở bên cạnh tớ thì tốt rồi.”

Đầu dây bên kia rất ồn, Mạch Đinh lập tức liền hối hận, nhà người ta đang hạnh phúc đón lễ Giáng Sinh, bản thân lại nói mấy lời không tốt đẹp, có phải hơi quá đáng hay không, không đợi An Tử Yến lên tiếng, Mạch Đinh liền cúp điện thoại.

Cứ tưởng rằng tình yêu của mình chỉ cần một cái ôm là đủ, nhưng Mạch Đinh hiện tại lại hoảng sợ nhận ra, cậu muốn nhiều hơn thế, cậu muốn An Tử Yến cùng cậu làm hết thảy mọi thứ, cậu đối với tình yêu ích kỷ và tham lam của mình cảm thấy sợ hãi, bởi vì cậu biết, nắm càng chặt càng dễ dàng mất đi, suy nghĩ đã vượt quá khả năng tiếp nhận của bản thân.

Mạch Đinh nhìn mọi người đang đùa giỡn vui vẻ trước mắt, không khí này vẫn không ccáh nào cuốn hút cậu. Vẫn nên về phòng ngủ một giấc thôi, nói xong chậm rì rì đi ra ngoài, bên ngoài trời đã tối mịt, cậu cho tay vào trong túi quần, đá viên đá ven đường, đi về phía phòng mình.

Quãng đường này, Mạch Đinh đi rất lâu. Đợi cho đến khi về phòng, ngẩng đầu, nương theo ánh sáng mờ nhạt, thấy trên lan can tầng năm ở phòng mình có một người đang tựa vào nơi đó, không thể nào? An Tử Yến? Một cảm xúc choáng váng lan ra, phi như bay lên lầu, khi tới được tầng năm, một bóng người trước cửa cũng không có, Mạch Đinh thở hổn hển cười khổ, bản thân nhớ An Tử Yến đến điên rồi, thế mà lại xuất hiện ảo giác.

Cậu hữu khí vô lực lấy chìa khóa mở cửa phòng, vẫn là không nhịn được quay đầu lại nhìn chỗ rẽ ở hành lang, cũng không biết bản thân chờ mong điều gì, An Tử Yến sao có thể từ chỗ đó chạy ra, cậu bất đắc dĩ lắc đầu, mở cửa phòng.

“Tìm tớ à?” Thanh âm quen thuộc khiến Mạch Đinh làm rơi chìa khóa, cậu cuống quýt quay đầu, thấy An Tử Yến dựa vào tường cạnh chỗ rẽ.

“Cậu là ảo giác của tớ à?” Mạch Đinh không dám chắc chắn, đứng ở đó là An Tử Yến thực, hay là An Tử Yến bản thân hư cấu nên.

“Ngốc.” Thật đúng là một câu hỏi ngớ ngẩn,

Mạch Đinh chạy về phía An Tử Yến, ôm chầm lấy hắn, An Tử Yến bị lực va chạm đẩy lùi hai bước: “An Tử Yến, sao cậu lại đến đây? Không phải cậu đang ở cùng người nhà sao? Sao cậu lại đột nhiên tới đây? Cậu đến lúc nào vậy? Cậu chờ ở đây bao lâu rồi? Sao cậu biết tớ sẽ về?” Mạch Đinh có thiệt nhiều vấn đề muốn hỏi An Tử Yến, cậu có rất nhiều cảm xúc muốn biểu đạt hết ra ngoài, kinh ngạc, hạnh phúc, cảm động, hưng phấn, đều là những cảm giác xuất phát từ tình yêu, đẹp đến kỳ lạ.

“Ồn muốn chết.” An Tử Yến kéo tay Mạch Đinh: “Đi mừng lễ Giáng Sinh thôi.”

Mạch Đinh gật gật đầu, nắm thật chặt tay An Tử Yến.

An Tử Yến đưa Mạch Đinh về nhà mình, tuy trong nhà lạnh tanh cũng không trang hoàng gì cả, nhưng Mạch Đinh vẫn thực thỏa mãn, cậu đột nhiên nhớ tới món quà mình mua cho An Tử Yến, từ trong túi lấy ra đưa cho An Tử Yến: “Cho này, quà Giáng Sinh của cậu.”

An Tử Yến mặt nhăn mày nhíu: “Thứ rác rưởi gì đây?”

“Cái gì mà rác rưởi, cậu có biết thưởng thức không đấy.” Nói xong chạy đi tắt đèn, sau đó bật đèn sao, cả căn phòng tựa như một bầu trời đầy sao lấp lánh ánh ngọc, Mạch Đinh có chút đắc ý: “Thế nào, rất được đi.”

“Cậu mua là mua cho chính mình phải không.” An Tử Yến đoán ra ngay.

“Sao hả, cậu không thích? Cái tên này, được người khác tặng quà, cậu dù sao cũng nên nói mấy câu khách sáo chứ.”

“Tắt cái đồ rác rưởi của cậu đi, xoay xoay hoa cả mắt.”

“Không phải rác rưởi, là đèn sao.” Mạch Đinh thấy quà tặng của mình bị chê bai như vậy, có chút bất mãn, nhưng vẫn nghe lời tắt đèn sao, bật đèn trong phòng lên. An Tử Yến tiếp tục ra lệnh: “Đến phòng cho khách lấy di động của tớ tới đây.”

“Tớ không phải người hầu của cậu.” Nói thì nói như vậy, cậu vẫn phi thường không có cốt khí đi lên lầu, sao lại để di động trong phòng cho khách chứ? Mạch Đinh mở cửa ra, trong phòng tối đen, cậu bật công tắc đèn cạnh tường, cảnh tượng hiện ra trước mắt làm cậu choáng váng, đùa à. Không biết còn tưởng rằng mình vào nhầm rạp chiếu phim, trên tường có một tắm màn trắng giống rạp chiếu phim, một cái máy chiếu tích hợp đầu DVD, có cả một cái sôpha rất lớn, trên tường có rất nhiều ô vuông, Mạch Đinh đi đến phía trước, từng ô là những đĩa phim ứng với tên nước cùng năm sản xuất, rút bừa một đĩa, đều là những phim mình thích. Đầu óc Mạch Đinh vẫn bị vây trong trạng thái choáng váng, so ra thì, cậu phát hiện cái đèn sao của mình tựa hồ có phần hơi nhỏ, hiện tại Mạch Đinh muốn hét chói tai, muốn giật tóc, muốn cắn một cái gì đó. Đây hết thảy đều là mộng, là giấc mộng An Tử Yến ban cho cậu.

Cậu nghiêng ngả lảo đảo chạy xuống lầu, tiến lên ôm chầm lấy An Tử Yến đang ngồi trên sôpha xem tivi: “Mau bỏ mặt nạ ngụy trang của cậu ra, cậu chính là ông già Nô-en.”

“Cậu cảm thấy nếu tớ trở thành một lão béo mặc toàn đồ đỏ, tớ vẽ vui?”

“Cậu chính là James Bond.”

“Nhanh đi nấu cơm, ở trong này ồn ào cái gì.” An Tử Yến kéo Mạch Đinh từ trên người mình ra.

“Tớ chỉ là quá vui sướng không thể khống chế bản thân thôi.”

Lúc này mọi oán giận của Mạch Đinh đều tiêu tan, cười tủm tỉm: “Đây là món quà Giáng Sinh khiến tớ vui nhất, cảm ơn cậu.” Nói xong liền đi về phía nhà bếp.

“Cậu không ở chung với người nhà, thật sự không sao chứ.”

“Ừ.”

“Tớ có phải rất ích kỷ không, rõ ràng vẫn có cậu ở bên cạnh nhưng thế nào cũng không thấy đủ, ngay cả lễ Giáng Sinh cũng kéo cậu về đây.” Nhắc tới đề tài này, thần sắc Mạch Đinh có chút ảm đạm.

Mạch Đinh lại nói tiếp: “Tớ bây giờ, lòng tham không đáy, muốn càng nhiều, càng nhiều, đây là một loại tội ác, cậu đến một ngày nào đó sẽ chán ghét tớ hay không.” Kế tiếp chính là trầm mặc, Mạch Đinh đang chờ câu trả lời của An Tử Yến, An Tử Yến đi đến phía sau Mạch Đinh: “Không sao, cậu muốn gì tớ đều cho cậu, bao gồm tớ và những gì tớ có.”

Dứt lời tắt bếp, bế Mạch Đinh lên, đi về phía sôpha, Mạch Đinh không ngừng giãy dụa, lấy tay liều mạng đầy An Tử Yến: “Cậu rốt cuộc đang làm cái gì vậy hả, tớ còn phải nấu cơm.”

“Không phải cậu muốn tớ sao.”

“Hạ lưu, muốn của tớ không phải loại muốn ấy, lễ Giáng sinh mà cậu không thể thuần khiết một chút à?”

An Tử Yến ngồi xuống, đặt Mạch Đinh lên đùi đối mặt với hắn, cởi bỏ quần áo của Mạch Đinh, Mạch Đinh túm quần áo của mình: “Cậu làm gì vậy.”

“Bóc quà Nô-en.” An Tử Yến gỡ tay Mạch Đinh, đem quần áo của Mạch Đinh từng cái từng cái cởi ra vứt xuống dưới, mùa đông thật đúng là phiền toái, mặc nhiều quần áo như vậy thật không dễ cởi, mất không ít thời gian, Mạch Đinh mới trở nên trần như nhộng, An Tử Yến dùng đôi môi nóng bỏng hôn lên xương quai xanh của Mạch Đinh, tới tình trạng này rồi, Mạch Đinh chỉ có thể thuận theo.

Tay An Tử Yến qua lại vuốt ve sống lưng Mạch Đinh, tuy không phải là nơi mẫn cảm, nhưng vẫn khiến Mạch Đinh run rẩy, cậu đè lại bả vai của An Tử Yến, bất an văn vẹo, vô thức cọ xát hạ thân của An Tử Yến, An Tử Yến đưa một ngón tay vào miệng Mạch Đinh, Mạch Đinh vươn đầu lưỡi liếm, cho đến lúc ngón tay ướt đẫm, tay An Tử Yến dò xét mặt sau, một chút thôi, nhưng khiến nội tâm Mạch Đinh mãnh liệt nổi sóng.

Động tác tán tỉnh như vậy không duy trì được lâu, Mạch Đinh liền cảm thấy chịu không nổi nữa: “A~ân~tớ muốn.”

An Tử Yến đem Mạch Đinh đặt trên sôpha, lật Mạch Đinh lại, mở khóa quần của mình chuẩn bị tiến vào, hết thảy đều tốt đẹp, ngoại trừ việc hai người đều không nghe thấy tiếng chìa khóa lạch cạch mở cửa.

Đang lúc hai người ở tư thế sau lưng, một cô gái đứng ngay ngoài cửa: “Các ngươi đang làm gì vậy hả?”

Chỉ một câu nói khiến Mạch Đinh sợ tới mức hạ thân rũ xuống, ngẩng đầu nhìn người vừa nói, là một cô gái cao gầy, diện mạo xinh đẹp, ăn mặc rất mốt, đại khái khoảng 20 tuổi, sắc mặt xanh mét nhìn chằm chằm Mạch Đinh trần như nhộng, đầu óc Mạch Đinh xoay chuyển, đây là ai? Bạch Tiểu Tư? Hay là một tình nhân khác của An Tử Yến?

“Cho cậu một phút đồng hồ mặc quần áo vào.” Dứt lời phanh một tiếng đóng cửa lại.

Mạch Đinh bị dọa đến choáng váng, đẩy An Tử Yến ra bắt đầu mặc quần áo, An Tử Yến chỉ cần kéo khóa quần là được, có điều mặt hắn lại không có phản ứng gì quá lớn.

“Cô ấy là ai?”

“Chị tớ.” An Tử Yến không để tâm nhún nhún vai, bất quá vẫn có chút khó chịu trong lòng, lại đến phá hỏng chuyện tốt của mình.

Lời này vừa thốt ra, sắc mặt Mạch Đinh càng thêm tái nhợt, là chị của An Tử Yến? Sao từ trước tới nay chưa bao giờ nghe hắn nhắc tới người chị này, cậu nhìn xung quanh, tim đập như muốn vọt ra ngoài.

“Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Đều do cậu làm hại, hiện tại bị chị cậu bắt gặp, cậu không thấy sắc mặt chị ấy khó coi đến mức nào à, tớ phải làm sao giờ, không được, tớ đi trước.”

Không đợi An Tử Yến phản ứng, Mạch Đinh mở cửa sổ ra, xoay mình ra ngoài, động tác thuần thục giống lúc cậu nhảy khỏi xe.

Có điều chưa kịp nhảy ra ngoài, đã bị An Tử Yến cản lại, nhéo Mạch Đinh: “Muốn chạy? Không dễ thế đâu.”

.

.

Categories: Đam mỹ | 29 phản hồi

Điều hướng bài viết

29 thoughts on “Cậu là nam tớ vẫn yêu – Chương 18

  1. uây, nàng làm việc năng suất quớ, iu nàng rồi ^^

  2. Dịch Vương Thanh Phong

    Húy húy, người mới vài ạ =))))) hay quá ehhhh

  3. yêu nàng quá *ôm hôn*

  4. sói mỹ thụ

    hú hú hú hay quá đi , hóng chap mới nữa quá !!!

  5. thoconxinhxan164

    Tks nàng nhoé. Hnay nay nàng định up mấy chap❤

  6. Lông mi của Tiểu Khải

    Yêu nàng qúa đi à >_< *đè ra hôn* :* :* :*

  7. Uyển Nhi

    mình ngồi cứ 5 phút check 1 lần xem có chương mới chưa ! Cố lên nha bạn ! wo ai ni❤

  8. Ma Y

    ây da. mong chương mới. cố lên nha nàng :3

  9. Người ta đang ngọt ngào lại bị bà chị phá TxT

  10. đồ ăn tới miệng còn bị giật mất,boss hảo đáng thương😥

  11. mỗi lần vào thăm nhà nàng đều có chương mới, yêu nàng mất thôi, sao giờ ???
    Boss An với Mach Đinh dữ thần hà :3

  12. 20/11 mà vẫn đc nhận hàng, thank nàng rất nhiều
    đang đến hồi gay cấn thì …

  13. Tiểu Ngũ

    Hiu hiu, khoảnh khắc ngọt ngào sắp tạm dừng, mưa bão chuẩn bị ập tới, ngược a, cẩu huyết a ;A;

  14. Nàng thiệt năng suất quá! Ngày nào cũng có chương mới, được nàng làm xong truyện này mà có bản full luôn thì mừng chết😉

  15. Lão tử chưa ăn no, cậu định chạy đi đâu :))

  16. Trời ạ, đêm giáng sinh, xôi thịt ngay trên Sofa thế kia mà bị bà chị cắt ngang, tiếc ơi là tiếc hà
    cảm ơn nàng A bích ngày đêm lên hàng cho bà con đỡ thèm❤

  17. Cúc đại đoá

    Oa… Thật năng suất quá à. Thank nàng nhiều aaa. Đọc chùa bao lâu h mấy ló mặt vào comm ạ

  18. AAaaaaa, ng ta đang bóc quà giáng sinh mà lại bị phá đám rồi =.= bà chị này sẽ làm gì đây ta? Lại một kiểu bà cô phá đám sao??? Đã đến phân đoạn ngược tâm cẩu huyết rồi sao huhuhu
    Cảm ơn bạn chủ nhà ahhhh, công lực vô biên tốc độ quả đáng nể ah hihi

  19. tks nàng nhiều lắm lun… thích nhất câu “Không sao, cậu muốn gì tớ đều cho cậu, bao gồm tớ và những gì tớ có”

  20. hic dung thiet la dang len mak ba chi lam minh mat ca hung hic

  21. Dạo này bỗng dưng tớ bị cuồng thể loại này, lại tìm được ngay bộ truyện dễ thương thế này.❤ Cảm ơn Trang chủ. Chắc phải chuyển hướng bộ kiếm hiệp tớ đang viết sang BL quá.❤

  22. Reblogged this on keljoe2311.

  23. Tớ phải nói thế này: Tớ đang đi học, tớ được dùng máy tính trong giờ học. Tất nhiên mạng ở trường sẽ chỉ cho phép vào 1 số trang, vì vẫn phải học mà. Nên là tớ đánh dấu lại các trang này để đọc trộm trong giờ học. Khụ.. và hôm nay tớ xém bị thu máy. Lý do là tớ đã ko kiềm được mà cười thành tiếng! Trời ơi! Cái bạn Mạch Đinh này có cần dễ thương vậy không! Có cần hại tớ nín cười đến nội thương vậy không! Có cần hại tớ mém bị tịch thu máy như vậy không! Tớ chịu không nổi! Tớ thích cậu ấy muốn chết! Hahahahaha…
    Dù đây là truyện bạn làm lâu rồi, cơ mà tớ vẫn muốn cảm ơn bạn đã vất vả!❤

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: