Cậu là nam tớ vẫn yêu – Chương 26


Chương 26: Năm mới vui vẻ, An Tử Yến của tớ

An Tử Yến đã đến thành phố khác đón năm mới cùng gia đình ông nội, Mạch Đinh hà hơi, cầm phong thư từ trong phòng ấm áp chạy ra ngoài, viết lời chúc của mình lên một tấm thiệp, ghi địa chỉ mà Bạch Tiểu Tư cho. Mạch Đinh cảm thấy gửi thiệp có ý nghĩa hơn so với việc gửi một tin nhắn chúc mừng, nhìn phong thư rơi vào trong hòm thư, Mạch Đinh vỗ vỗ hòm thư: “Người anh em, tình yêu của ta liền trông cậy vào ngươi, phải nhanh đưa tận tay anh ấy nha.” (ta thấy ngươi trực tiếp nhờ vả nhân viên bưu điện còn thực tế hơn.)

Mạch Đinh chỉ mặc áo ngủ rùng mình một cái, răng va vào nhau lập cập chạy về phòng, sau đó luôn nhìn ra ngoài cửa sổ, cho đến khi nhân viên bưu điện mang thư đi, cậu mới nhẹ nhàng thở ra. Quê Mạch Đinh rất xa, nhà cậu bình thường đều hai, ba năm mới về một lần. Năm này nhà cậu đón Tết ở đây thôi.

Mạch Đinh biết tách ra như vậy bản thân có lẽ sẽ nhớ An Tử Yến, nhưng không ngờ mình lại nhớ An Tử Yến đến mức này, nhưng cậu cũng không định gọi điện thoại cho An Tử Yến, cậu quyết tâm mừng năm mới phải lạnh lùng một chút với An Tử Yến, để hắn phải chú tâm tới mình, biết mình quan trọng thế nào, những người đang yêu luôn có vài thủ đoạn đùa giỡn kiểu này.

Ba mươi Tết rất nhanh đã tới rồi, tuy rằng một nhà chỉ có ba người cùng nhau ăn Tết, nhưng vẫn rất vui vẻ, không nhất định phải nhiều người mới có không khí, Mạch Đinh nhìn mưa phùn ngoài cửa sổ, nhớ đến An Tử Yến, khi nào mới có thể cùng hắn đón năm mới?

Đầu bên kia An Tố từ ngoài về, ném một phong thư cho An Tử Yến, An Tử Yến nhìn chữ viết xiêu xiêu vẹo vẹo trên phong bì, biết ngay là ai gửi, từ từ mở ra, để lộ một tấm thiệp, màu đỏ rực, có in hình hai chú cá mập mạp, thật đúng là làm màu.

Lặt mặt sau, thấy dòng chữ như sau:

Năm mới vui vẻ, An Tử Yến của tớ, ở đây bắt đầu có tuyết rơi, rất lạnh. nhưng tớ sẽ cố gắng đợi cậu trở về sưởi ấm cho tớ, sang năm cũng phải yêu tớ thật nhiều nha.

Mạch Đinh của cậu.

An Tử Yến mắng: “Ngu ngốc.”

An Tố ngó sang nhìn: “Ai a.”

“Không liên quan tới chị.” An Tử Yến đem tấm thiệp cất vào túi.

Kỳ thật An Tố đã sớm đoán được là ai, ngoại trừ Mạch Đinh còn có thể là ai cơ chứ, cô bĩu môi: “Bây giờ Tiểu Tư đã về, sao em còn ở bên thằng nhóc kia, thân thể ông nội vốn không khỏe, một khi biết được, tức giận khiến bệnh nặng thêm thì sao. Năm nay Tiểu Tư tìm đủ lý do không đến nhà ta, không phải em đã làm chuyện gì tổn thương nó đấy chứ.”

Từ lúc về đây ăn tết, An Tố luôn một mực theo sát An Tử Yến nói mấy chuyện này.

“Đang nói với em đó, thái độ xa cách vậy là sao. Có đôi khi chị thật sự không hiểu em đang suy nghĩ cái gì, Tiểu Tư có chỗ nào không tốt? Mạch Đinh Tốt hơn nó ở điểm nào? Em mù rồi à.” An Tố càng nói càng tức giận.

“Chị nên biết lúc nào thì nên ngậm miệng lại.”

“Chị là chị của em mà.”

“Thứ của tôi, chị tốt nhất đừng nên đụng vào, không phải nói nhiều.” Dứt lời, An Tử Yến đứng lên đi ra ngoài, tựa vào tường, xem đồng hồ, sắp mười hai giờ rồi, lấy di động ra gọi cho Mạch Đinh, chuông mới reo một lần Mạch Đinh đã nhận cuộc gọi, cậu chờ cuộc gọi này đã lâu.

“Còn biết gọi điện thoại cho tớ?” Mạch Đinh có chút giận dỗi.

Đầu bên kia không nói gì, Mạch Đinh tiếp tục: “Chỗ cậu chắc vui lắm nhỉ, thực hâm mộ, có thể cùng ông bà nội và mọi người đón năm mới, số tớ không tốt như vậy.” Mạch Đinh ghé vào trên giường nói chuyện phiếm cùng An Tử Yến.

“Nếu cậu muốn, có thể đến đây.”

“Vớ vẩn, ai muốn đến đó đón năm mới với cậu.” An Tử Yến đột nhiên nói vậy, khiến Mạch Đinh có chút thẹn thùng: “Đúng rồi, khi nào cậu mới về?’

“Sao hả?”

“Tớ hình như có chút nhớ cậu, bất quá cậu đừng vui mừng quá sớm, tớ chỉ nhớ một chút thôi, cuộc sống của tớ vẫn muôn màu muôn vẻ a.”

“Ừ.”

“Ừ cái gì mà ừ.” An Tử Yến phản ứng lãnh đạm như thế, thật sự là quá đáng, Mạch Đinh mếu máo.

5,4,3,2,1 tiếng chuông vang lên, tiếng pháo hoa nổ tung trên bầu trời chấn động lỗ tai của cả hai, Mạch Đinh từ trên giường đứng lên, kéo màn gió ra, nhìn ngắm không trung sáng ngời.

“Năm mới vui vẻ, An Tử Yến.”

“Mạch Đinh.”

“Ừ?”

“Cậu phải hiểu.”

“Ừ?”

“Tớ yêu cậu.”Dứt lời liền cúp điện thoại. Mạch Đinh cầm điện thoại sửng sốt tại chỗ, tên kia vừa nói gì? Mình không nghe lầm đấy chứ, hắn thế mà lại nói ra câu này, trái tim của Mạch Đinh giống như pháo hoa tưng bừng nở rộ, cười ngây ngô, hạnh phúc là gì? Là một câu nói của cậu có thể khiến tớ cảm động thật lâu, Mạch Đinh lại quay về giường, năm nay rất rất đặc biệt a!

An Tử Yến ở đầu bên kia có chút phiền não lấy tay chọt tường, nói mấy câu củ chuối này, quả nhiên rất kỳ cục.

Nhưng mấy câu củ chuối đó lại vừa vặn là những gì Mạch Đinh vẫn muốn nghe.

Vì báo đáp An Tử Yến đem lại hạnh phúc cho mình, Mạch Đinh được hời nhắn tin cho hắn: “Hai hôm nay tớ nghe được một ca khúc trên mạng.”

Rồi nửa đêm khuya khoắt tốn một giờ ấn phím điện thoại, mới viết xong lời bài hát gửi qua.

Greatness as you
Smallest as me
You show me what is deep as sea
A little love, little kiss
A little hug, little gift
All of little something, these are memories
You make me cry, make me smile
Make me feel that love is true…
You always stand by my side
I dont want to say goodbye

You make me cry, make me smile
Make me feel the joy of love.
Oh! kissing you…
Thank you for all the love you always give to me,
Oh! I love you

“An Tử Yến, tớ học xong, sau này hát cho cậu nghe được không.”

“Vậy thì không cần.”

Ai chả biết giọng hát của Mạch Đinh, chết người không đền mạng.

Năm mới cứ tùy tùy tiện tiện như vậy liền trôi qua, dù sao Mạch Đinh cảm thấy Tết năm nào chả như nhau, không có gì đặc biệt hay mới mẻ cả. Trước đây còn trông chờ đến Tết để được nhận tiền mừng tuổi, giờ đã lớn rồi, hy vọng duy nhất này cũng mất, cho nên cảm giác của Mạch Đinh với những ngày Tết là không quá hứng thú.

Ăn Tết xong, An Tử Yến dù sao cũng phải quay về.

Cậu lại nhịn không được ngứa tay gọi cho An Tử Yến: “Cậu về chưa.”

“Rồi.”

“Có mang cho tớ đặc sản gì không?”

“Không.”

“Sao lại thế, giờ cậu có ở nhà không, tớ mang sủi cảo mẹ làm sang cho.”

An Tử Yến rất muốn cự tuyệt sự nhiệt tình tràn lan của Mạch Đinh, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống, Mạch Đinh phi thường không ngại phiền toái mang theo sủi cảo ngồi xe ba tiếng đồng hồ tới nhà An Tử Yến, vừa đến cổng, cậu thấy trước cửa có đậu một chiếc xe, tuy cậu không hiểu biết mấy về xe cộ, nhưng chiếc xe này vừa nhìn đã thấy cực kỳ đẹp, hơn nữa còn rất mới, là có ai đó đến đây à? Sao An Tử Yến không nói gì với mình, cậu cầm sủi cảo lén lút đi đến cửa sổ nhìn lén vào trong nhà, ngoại trừ An Tử Yến đang chơi máy tính ra, không có ai khác. Mạch Đinh gõ gõ cửa sổ nhỏ giọng nói: “An Tử Yến, là tớ, Mạch Đinh.” Giống như gián điệp vậy.

An Tử Yến quay đầu lại thấy Mạch Đinh đang dáo dác nhìn xung quanh: “Cậu làm gì vậy.”

“Có ai đến nhà cậu à, tớ sợ không tiện.”

“Không có ai cả.”

Mạch Đinh khôi phục âm lượng bình thường: “Không có ai cả? Vậy chiếc xe bên ngoài là của ai?”

“Của tớ.”

“Cậu lại mua xe mới? Có lầm hay không, cậu nhiều tiền như vậy, quyên góp từ thiện đi, sao lại vô tâm vô phế, không vì quốc gia, không biết suy nghĩ cho các em nhỏ nghèo khó, Trung Quốc lấy làm hổ thẹn vì có những người như cậu.”

“Được tặng.”

“Ai lại đầu đất đi tặng cả một chiếc xe tốt như vậy, trong nhà thừa tiền à.” Mặc kệ là ai lãng phí tiền, đều không tránh được bị Mạch Đinh mắng.

Mạch Đinh nhìn nhìn chiếc xe, đi đến gần, dán mặt vào cửa xe, tấm tắc tán thưởng: “Xe tốt, thật sự là xe tốt.” Nói xong lại chạy về phía cửa sổ tiếp tục đối thoại với An Tử Yến: “Chiếc xe này của cậu có công năng gì mới không.”

An Tử Yến chơi game, bởi vì đưa lưng về phía Mạch Đinh, cho nên Mạch Đinh không trông thấy biểu tình kỳ quái của hắn: “Toàn bộ được điều khiển bằng giọng nói.”

Cái này khiên Mạch Đinh kinh ngạc há hốc mồm: “Thật hay giả, hiện tại khoa học kỹ thuật đã phát triển đến mức này rồi sao? Vậy, tớ có thể thử một chút không?”

“Ừ.”

Mạch Đinh để sủi cảo sang một bên, nhìn xe xắn tay áo, đi một vòng quanh xe rồi mới hắng hắng giọng: “Mở khóa.” Xe bíp một tiếng, đèn sáng, khóa mở, Mạch Đinh càng thêm hưng phấn, nói với An Tử Yến ở trong phòng vừa cầm chìa khóa xe bấm một cái: “An Tử Yến, xe này thật thần kỳ.”

“Mở cửa.”

Lần này không có phản ứng, Mạch Đinh tưởng mình nói không đủ to, cho nên dùng hết khí lực rống với cái xe: “Mở cửa.” Đáng tiếc vẫn là không phản ứng.

“An Tử Yến, xe này có phải bị hỏng rồi không, sao lại không phản ứng nữa.”

“Cậu phải lịch sự hơn.” An Tử Yến tận lực giữ cho ngữ khí của mình có vẻ bình thản một chút.

“Xin hãy mở cửa.” Dù cho Mạch Đinh nói như thế nào, chuẩn hay không chuẩn tiếng phổ thông, tiếng Anh, tiếng địa phương, phương pháp gì cũng thử hết, chiếc xe vần không mở cửa ra. Đúng lúc này, cậu nghe thấy tiếng cười khe khẽ của An Tử Yến từ trong nhà, nghe thấy kiểu cười này, Mạch Đinh ngay lập tức hiểu được, cậu cái gì cũng nghĩ đến, nhưng không ngờ lại bị người yêu chơi xỏ, hiện tại mới phản ứng lại, nhưng đã quá muộn.

Cậu đứng ở cửa sổ chỉ vào An Tử Yến: “Cậu còn lương tâm hay không, lão tử tốt bụng tặng sủi cảo cho cậu, cậu lại nhàm chán đến mức chơi xỏ tớ, cậu là trẻ con à.”

An Tử Yến nhún nhún vai, ánh mắt hiển thị ai bảo cậu ngốc chứ.

Mạch Đinh đỏ mặt không thèm để ý gì nữa, đi đến trước cửa sổ: “An Tử Yến, hôm nay lão tử phải quyết một phen sống mái với cậu.” Dứt lời liền giống như quân trinh thám, leo cửa sổ vào nhà, vừa định động tay động chân với An Tử Yến, đột nhiên nhớ ra một vấn đề còn nghiêm trọng hơn, trên mặt liền đồi sang nụ cười nịnh nọt: “Đồng học, vậy xe cũ của cậu phải xử lý thế nào?” Biểu tình đại gia à chi bằng tặng ta đi.

“Tớ chuẩn bị bán, quyên góp cho học sinh nghèo.”

“Đừng a, kỳ thực tớ cũng rất nghèo, nước phù sa không chảy ruộng ngoài. Cậu nói xem có phải không.” Mạch Đinh đột nhiên trở nên ôn nhu rất nhiều, phô trương tình cảm.

“Như thế là vô tâm vô phế, không vì quốc gia, không biết suy nghĩ cho các em nhỏ nghèo khó, Trung Quốc lấy làm hổ thẹn vì có những người như cậu.”

Những lời Mạch Đinh nói lúc trước, An Tử Yến liền trả lại hết cho cậu.

_____________________________

Bài hát Mạch Mạch gửi cho An Tử Yến đây: A little Love – Yao Si Ting

http://mp3.zing.vn/embed/song/ZW60IUZD?autostart=false

Cái câu trong ngoặc là câu của bà tác giả không phải của ta nhá

 

Categories: Đam mỹ | 50 phản hồi

Điều hướng bài viết

50 thoughts on “Cậu là nam tớ vẫn yêu – Chương 26

  1. Yêu quá. :*

  2. Ken

    lại mất tem T_T

  3. Ken

    Bắt lỗi chính tả nha nàng, báo đáp chứ hk phải báo đáo nha =)))
    Thương dễ sợ hôm nay ra tới 3 chương <3<3

  4. Đọc chương này buồn cười chết mất hahaha cảm ơn bạn đã edit :))

  5. Quắn

    cực đáng iu :3 ….. tks nhìu nhìu❤

  6. kurasami

    Cam on ban nhieu nha ^^

  7. Đáng yêu chết ngta ㅠㅠ

  8. ta iu nàng wa’ trời lun

  9. =)))))))) đọc đoạn cuối mà cười sái cả hàm

  10. nàng edit tốc độ thật nha ~ ~ thích thích, chương nào cũng ngọt cũng thích

  11. yuta

    hẳn là vô tâm vô phế =))) lại có đứa xin lại thiệt là Mạch Đinh em vô sỉ quá đó

  12. mắc cườj khúc Mạch Mạch tjn lờj Yến Yến về chiếc xe a~~haha😃~~~~ yêu gê 😍

  13. kelvin

    Haha Đinh Thụ ngốc ghê xe tự động kkk ! Gặp Tiểu soái nữa chớ ! Like mạnh người dịch hihi

  14. Đáng yêu quá nàng ơi!!!! Mong chờ chương tiếp theo!!! Quá yêu nàng vì tốc độ edit truyện😍😍😍

  15. aizaa ngọt chết con ruồi to chà bá rồi TT.TT
    Đinh Đinh mặt có thể dày thêm chút nữa được k >”<
    Nàng chăm chỉ quớ, nàng con ong sẽ được ruồi ta đây cấp cho phiếu Bé Ngoan đạt chứng nhận ISO9001:2014 Kaka :]]]]]]]

  16. Tú Tinh

    Cảm ơn chủ nhà nhiều😉

  17. Gnourt Võ

    Ta nói nàng edit nhanh như cơn gió vậy. giờ ngày nào ta cũng check nhà nàng hết. mỗi làn check là 1 lần vui. yêu nàng quá. hun nàng ngàn cái chutttttttttttttttttttt

  18. TY đừng cho MĐ chiếc xe, cậu ấy lái xe rất dở mà lỡ có xe rồi hồng hạnh vượt tường thì sao?

  19. timon le

    Dth qua.di

  20. Đúng là bị boss bảo ngốc là k sai mừ

  21. chưa xé tem nhưng phải dzô cảm ơn nàng nhiều lắm* tội nghiệp nàng quá à*

  22. Hôm nay có wifi mới cmt đc. Mọi hôm dùng 3g đã hết dung lượng lag chày cối >”< điển hình là hôm qua
    Ngày nào cũng đợi chủ nhà ra chương mới. Ko có thì cầu 1 chương, có rồi lại cầu 2,3 chương. Cám ơn nàg đã chăm chỉ edit để thỏa mãn lòng tham của ta ^^
    Cố lên nàng

  23. bài hát hồi trước em nghe là của Fiona Fung hát (kì thực em cũng không biết chắc chắn lắm nhưng tìm thì em thấy nó chủ yếu là bản của Fiona a, không phải chị đừng giận a)

  24. Mình còn chưa đọc chương 24 nữa này, mà bạn đã tung hàng mới rồi. Bạn làm việc năng suất thật đấy. :)) Thật sự cảm ơn bạn đã edit… Cảm ơn bạn nhiều! 😍 😍

  25. TY-MĐ

    úi úi, bận cả ngàyyyy.. giờ ol cái là phải chui vô nhà nàng luônnnn
    cảm ơn nàng trước rồi out.. chút vào lại đọc, yêu nắm, thương nắm nắmmmm 😍

  26. bài này quả thật là đã lâu k nghe! làm mình nhớ về nhiều thứ ghê, cảm ơn chủ nhà nhé, 2 chương mới nhất đọc rất hay, nhất là khúc năm mới !

  27. á chết ta rầu. Cám ơn thớt chịu khó cày cuốc cho mọi người đọc nhá❤

  28. Toàn

    Hay qá nhèo

  29. trannguyenngocdiem

    Cảm ơn bạn edit siêu nhanh!!!!! Mong ngày nào cũng vậy

  30. Doanh Doanh

    Nàng đi đâu rồi? Cả sáng nay đợi chờ nàng mãi. Ta lượn qua bên Blog kia, thấy người ta lên tận ?chương 28 rồi nàng ơi. Nhưng ta không dám đọc, chỉ trung thành với nàng thôi. Nàng ơi nàng đâu rồi?????

  31. mong chờ từng ngày, cố len nha…………….

  32. Bi

    – Giờ mới được cmt đâi❤❤❤ …. Tk's nàng đã ed cảm ơn nàng nhều ❤❤ ,ngày nào cũng vào hóng Chap mới ^_^
    – Cố lên nàng nhá :3

  33. PT2013

    Hay woa, cảm động wa nàng ơi T.T yêu cách nàng e truyện mất rồi ……..❤

  34. chuong 27 28 29…………………… di thik that roi. nay h do doc toi doc lui may chuong cu. cho mai cho mai

  35. chết cười với anh yến =)))))
    đinh đinh bị chơi xỏ mà k biết,thực tội :))))))))
    thanks nàng nhoe * ôm hun *

  36. hanamiyukokute

    đợi chờ là hạnh phúc …cơ mà em hóng cái đoạn cẩu huyết…đau khổ xíu xíu chứ ngọt mãi thế này em tiểu đường chết mất …..cơ mà *chạy lại ôm hôn chủ nhà* ths kiu ss nhều …cho em fb nàng đc ko yêu nàng quá nhều r❤❤

  37. Khi nào có chương tiếp theo vậy ạ ? Hóng quá…

  38. khụ…. mạch Mạch à…. a đúng là ngốc thật á TT^TT

  39. Suno Liu

    Hay thật a.

  40. pukagaga

    mún coi bản full ! h đọ ctruyeejn mới thắy fim thíu woa trời hà ! ko chịu đău !

  41. Reblogged this on keljoe2311.

  42. martin tran

    boc team oi tks chi chu nhieu lsm

  43. “ta thấy ngươi trực tiếp nhờ vả nhân viên bưu điện còn thực tế hơn.” – không ngờ câu này là của tác giả, đọc xong chú thích của trang chủ mới ôm bụng phì cười =))~

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: