Cậu là nam tớ vẫn yêu – Chương 31


Chương 31: Vậy thì đến sống chung với tớ đi

Một câu nói bất thình lình bật ra, khiến Mạch Đinh há hốc miệng, hơn nửa ngày cũng không khép lại được, những gì An Tử Yến nói luôn có thể dễ dàng làm cậu kinh ngạc, cho dù là dịu dàng hay khiến người ta khổ sở. Mạch Đinh cảm thấy một ngày nào đó, trái tim của cậu sẽ vỡ vụn mất.

Hai người ở chung? Có phải tiến triển hơi nhanh hay không.

Nhưng cậu rất nhanh nhận ra sự thật: “Đùa a, ở đâu được, bên cậu hay bên tớ, cho dù cậu lái xe, cũng phải mất bốn tiếng, mỗi ngày chạy xe bốn tiếng, chẳng phải dày vò nhau?”

Xem ra Mạch Đinh cũng chưa đến nỗi ngốc hết thuốc chữa.

“Chiết trung.” ( tính chất trung hoà một cách máy móc những quan điểm khác hẳn nhau.)

Chiết trung? Chọn một nơi ở giữa hai trường, tuy như vậy đến trường vẫn rất phiền phức, nhưng cũng khả dĩ, chỉ cần mỗi ngày dậy sớm hơn một chút thì ok, vấn đề này đã được giải quyết xong, nhưng Mạch Đinh lại nghĩ ra thêm một vấn đề khác: “Vậy tớ phải nói với bố mẹ thế nào bây giờ?”

“Đó là chuyện của cậu.” An Tử Yến lập tức phủi sạch quan hệ.

“Chẳng phải cũng là chuyện của chúng ta sao, hơn nữa còn là cậu phi thường có thành ý mời tớ ở chung, cậu tưởng là tớ sẽ đi thật à, tiểu tử, tớ là sợ tổn hại mặt mũi của cậu, tổn thương đến lòng tự trọng nho nhỏ của cậu.”

“Tớ cũng chỉ nói bừa vậy thôi, cậu thật sự không cần đi.”

“Lời đã nói ra sao có thể thu hồi, cậu đi tiểu rồi còn uống được lại không?” Xem ra Mạch Đinh cũng là loại người thô tục.

An Tử Yến trừng mắt nhìn Mạch Đinh một cái, Mạch Đinh lấy lòng cười cười: “Đó là so sánh để cậu thấy, cậu xem cậu kìa, còn tưởng thật sao.” Dứt lời vươn tay từ đằng sau, giúp An Tử Yến mát xa bả vai: “Này, đồng học, tiền thuê phòng cậu chịu nhé.”

Mạch Đinh bị An Tử Yến đuổi xuống xe, Mạch Đinh thở phì phì nhìn An Tử Yến bỏ đi.

“Sao lúc trước lão tử lại thích cậu cơ chứ.” Mạch Đinh nén giận trở về. Về đến nhà Mạch Đinh vẫn trưng bộ mặt mướp đắng, mẹ Mạch Đinh rốt cuộc hết chịu nổi: “Thằng nhóc này gần đây làm sao vậy, dáng vẻ muốn chết không muốn sống.”

“Mẹ, bạn gái con đòi chia tay.”

“Sao lại thế?” Mẹ Mạch Đinh vẻ mặt nghiêm túc ngồi xuống.

Mạch Đinh chau mày: “Cô ấy nói bình thường đã ít gặp mặt nhau, bây giờ lại cách xa như vậy, cô ấy không thể chịu đựng được bị cô đơn và tĩnh mịch ăn mòn, run rẩy một mình trong giá rét.”

“Nhưng đây cũng là chuyện bất đắc dĩ thôi.”

“Con rất yêu cô ấy, con không thể mất cô ấy, không có cô ấy con sẽ chết, không sống nổi nữa, mẹ để con đi chết đi.” Mạch Đinh mấy ngày nay không ăn được cơm sắc mặt tái nhợt, chạy lên muốn đập đầu vào tường. Bị mẹ Mạch Đinh kéo lại, kích động ôm lấy Mạch Đinh: “Thằng nhóc này vì một đứa con gái có đáng không, đừng làm chuyện ngu ngốc a, con muốn dọa mẹ sợ chết phải không, có gì từ tử nói, chắc chắn vẫn còn biện pháp giải quyết.”

“Cô ấy bảo trừ phi dọn ra ở chung với nhau, bằng không chỉ có thể chia tay. Mẹ, con biết mẹ sẽ không đồng ý, đừng lo cho con, kiếp sau, con sẽ lại làm con của mẹ, đời này xin thứ cho con bất hiếu.”

Mẹ Mạch Đinh sốt ruột: “Sao mẹ lại không đồng ý? Con đã lớn rồi, ở chung cũng được, con nghĩ mẹ là người bảo thủ đến thế à.”

“Thật ạ? Mẹ không cần miễn cưỡng.’

“Mẹ miễn cưỡng cái gì, mẹ với bố đã muốn ôm cháu từ lâu, nếu mà có thai, thì kết hôn luôn.”

“Cái đó…”

“Cái kia cái đó gì chứ, nơi các con định ở có xa hay không?”

“Không xa lắm, ở nhà người thân của cô ấy, con sẽ cố gắng thu xếp bài vở cho tốt.” Trong mắt Mạch Đinh tất cả đều là cảm kích và xúc động.

“Mẹ còn nghĩ là chuyện gì to tát lắm, cái thằng nhóc này, sớm thương lượng với mẹ thì có phải đỡ khổ hơn không.” Mẹ Mạch Đinh vuốt ve khuôn mặt đã hơi gầy của Mạch Đinh. Kỳ thật với việc sống chung, mẹ Mạch Đinh cảm thấy rất bình thường, giờ không phải lưu hành mốt sống chung xem cảm tình rồi mới kết hôn sao? Dù sao nhà mình cũng là con trai, hẳn sẽ không chịu thiệt thòi. Mẹ Mạch Đinh tính toán thực cẩn thận, nhưng mà cẩn thận hơn nữa cũng không có tác dụng gì.

“Con về phòng trước.”

Sau khi trở lại phòng, cảm kích và xúc động trong mắt Mạch Đinh đổi thành âm hiểm và giả dối. Không khỏi cảm thán, thật dễ lừa a, hoàn toàn không cần tốn nhiều công sức, cậu lập tức báo tin này cho An Tử Yến.

“Tớ bên này, đã xong, chuyện phòng ở thế nào?”

“Rất tốt.”

Ngày hôm sau, An Tử Yến nói địa chỉ cho Mạch Đinh, Mạch Đinh vui vẻ bắt xe, lần đầu tiên có được căn nhà của riêng mình, từ trước tới nay chưa từng nghĩ mình sẽ được ở chung với An Tử Yến, ngẫm lại thì thấy thật khó tin. Cũng vừa khéo, An Tử Yến cơ hồ đến cùng lúc với Mạch Đinh.

“Thật khéo, ở trong này cũng gặp cậu.” Mạch Đinh cười tủm tỉm vỗ vỗ bả vai An Tử Yến.

Lời Mạch Đinh nói bị An Tử Yến liếc mắt xem thường. Khi mở cửa phòng ra, Mạch Đinh kinh ngạc trợn tròn mắt, không phải vì diện tích phòng quá lớn, không phải vì nó quá đẹp, không phải vì lấy được ánh sáng tốt. Mà là bởi trong phòng chẳng có gì cả, rỗng tuếch, chỉ thuần túy là một căn phòng, Mạch Đinh không nhịn được véo An Tử Yến: “Cậu có lầm hay không vậy, thế này mà cũng kêu là rất tốt? Thế này mà kêu là an bài thỏa đáng? Cậu đây là cố ý hãm hại tớ, lừa tớ đến chỗ này.”

“Cậu muốn mua cái gì thì mua.” An Tử Yến ném thẻ cho Mạch Đinh.

Mạch Đinh thu hồi bàn tay đang nhéo An Tử Yến lại, có chút ngượng ngùng: “Sớm nói có phải tốt hơn không, miễn cho cả hai khỏi xấu hổ, đi thôi, giờ chúng ta đi mua đồ, cậu phải theo giúp tớ.” Nói xong lôi kéo An Tử Yến đi xuống lầu, Mạch Đinh luôn lôi kéo An Tử Yến đi đâu đó, tuy An Tử Yến không tình nguyện, nhưng chưa từng giãy khỏi tay Mạch Đinh. Vẫn luôn là như vậy.

Hai người đi đạo cả ngày, Mạch Đinh mới mua được tất cả đồ đạc cần thiết, hiện tại chỉ cần ở nhà, chờ người ta mang đồ đến, Mạch Đinh đứng trong căn phòng trống rỗng, tựa bên cửa sổ, hít sâu một hơi: “Không khí nơi này rất tốt.”

“Vậy sao?” An Tử Yến đứng bên cạnh Mạch Đinh, đưa lưng về phía cửa sổ.

“Tớ rất thích nơi này, thích môi trường ở đây, thích siêu thị, thích cả bến xe bus, thích nhất là được ở chung với cậu.”

“Đó đều là những thứ cậu xứng đáng được nhận.”

Hàm nghĩa của câu nói này khiến Mạch Đinh phải suy nghĩ thật lâu, rốt cuộc mới bừng tỉnh đại ngộ, hóa ra An Tử Yến đang nhắc tới sự việc kia a, Mạch Đinh đã sớm quên, cậu hưởng thụ hạnh phúc cùng khoái hạt còn không kịp, lấy đâu ra thời gian tức giận và ảo nảo với những chuyện vô vị đã qua. Nhưng Mạch Đinh vẫn thật cao hứng, siết chặt tay An Tử Yến: “Thì ra cậu muốn bồi thường cho tớ, có điều còn chưa đủ.” Mạch Đinh hay nói giỡn, dùng ngón út minh họa với An Tử Yến.

“Cậu muốn thêm hay bớt đều được.”

“Thật sao?” An Tử Yến thế nhưng lại chung ý kiến với mình, Mạch Đinh cảm thấy khó tin.

“Ừ.”

“Tớ muốn cái xe cũ của cậu.” Thật đúng là con người thực tế, còn nhớ chuyện này.

“Ừ.”

“Tớ muốn ngủ ở bên trái.”

“Ừ.”

“Quần áo của tớ phải để riêng một tủ.”

“Ừ.”

Khó có khi nào An Tử Yến đáp ứng một cách hào sảng như vậy, Mạch Đinh bắt đầu một tấc lại muốn tiến một thước.

“Tớ muốn cậu yêu tớ cả đời.”

“Chuyện đó tớ cần phải cân nhắc đã.”

“Sao cậu có thể đối xử với tớ như vậy?”

Chuông cửa vang lên, Mạch Đinh đành phải ngừng lại, làm mặt quỷ với An Tử Yến, chạy ra mở cửa. Mạch Đinh bận trước bận sau, thề phải biến căn phòng này giống như một gia đình, không có gì khiến người ta vui vẻ hơn bằng việc bắt đầu một cuộc sống mới.

Mạch Đinh như nguyện được đền bù cho cái xe, quả thực cậu không phải chỉ kích động bình thường thôi đâu, cậu đã lâu không được chạm vào xe, hôm nay phải dùng dao trâu cắt tiết gà, hơn 6 giờ mới dậy, sợ đi học muộn, Mạch Đinh trước sau như một vẫn quy củ. Cậu đẩy đẩy An Tử Yến vẫn nằm trong chăn: “Mau dậy đi, sắp muộn học rồi.”

“Ồn chết.” Lên hay không lên lớp đối với An Tử Yến mà nói căn bản chả quan trọng.

“Cậu không đi học, không sợ cuối năm thi lại à?”

“Cậu mau cút đi cho lão tử.” An Tử Yến ném gối qua.

“Gỗ mục a gỗ mục, tớ mặc kệ cậu, để xem cậu làm thế nào, lên lớp mà còn lười, cậu là sinh viên cái khỉ mốc.”

“Cậu ồn ào nữa xem.”

Mạch Đinh liền câm miệng, phi thường khinh bỉ liếc mắt nhìn An Tử Yến một cái, cầm chìa khóa xe bỏ đi. Hời rồi, lấy được đồ tốt, sau khi Mạch Đinh lên xe, bắt đầu trái sờ sờ, phải ngắm ngắm, tính năng của cái xe này không quá quen thuộc. Cậu chậm rãi khởi động xe, xuất phát đi về phía trường mình.

Ba mươi phút sau, điện thoại của An Tử Yến đổ chuông: “Lại làm sao nữa?”

“Mau mang tiền đến bảo lãnh cho tớ, tớ tông vào xe người khác.”

“Cái tên ngốc nhà cậu!”

Categories: Đam mỹ | 25 phản hồi

Điều hướng bài viết

25 thoughts on “Cậu là nam tớ vẫn yêu – Chương 31

  1. hị hị… thank U~❤

  2. tiêu đề có chuẩn ko vậy bạn? là yêu thì phải…

  3. há há, tông vào ngta rồi
    TY đòi xe đi

  4. Lo đọc lại chương 30 mà mất tem =)) Cảm ơn bạn đẹp nhiều =)) :v

  5. Cúc đại đoá

    Tại sao ta lại mất tem nữa rồi. Huuư

  6. thoconxinhxan164

    Dễ thương quá mà❤. Tiểu Mạch tông xe vào ng ta rồi =)))

  7. Cho ta tham lam hỏi xíu: hôm nay có 1 chương thôi hả nàng😦

  8. Gây ra họa rồi lại kêu lão công vác về YwY
    Mạch Mạch có bằng lái xe cũng như không😀

  9. Dự là sẽ bị đòi xe à >”< Đinh Đinh ngốc cu cheo dễ sợ ^^

  10. trời đang trong tình trang bấn cực loạn luôn nà ~~~~~~~ yêu quá đi ~~~~
    Khúc cuối tông xe người ta… Mỗi chap đều rất là …. HÀI🙂

    Ss ơi, cố gắng lên nha ~~~~

  11. Hai bạn quá là dễ thương đi TT.TT

  12. Nói gì thì nói, đọc 31 chương rồi. Giờ so sánh 1 chút An Tử Yến trong truyện với An Tử Yến trong phim. Thấy “ATY” trong truyện rất ư là lạnh lùng, cũng không có hay cười nhiều như “ATY” trong phim. :)) thích ATY lạnh lùng hơn nữa như trong truyện thì sẽ hay hơn nữa :)) Vài phút suy nghĩ vẩn vơ :v

  13. Công sức lắm mới có đc chiếc xe thế mà lại đi tông ng ta , để đảm bảo sức khoẻ của mọi ng xung quanh đề nghị boss tịch thu xe gấp

  14. Tú Tinh

    Chương này đáng yêu quá đi mất =((

  15. gây họa xong gọi điện cho chồng giải quyết, sướng nhất cưng rồi Mạch Mạch ơi =))) vừa đọc đoạn này vừa tưởng tượng là Cách Cách vs Thùy Nam càng yêu thêm❤

  16. Reblogged this on keljoe2311.

  17. Chu choa, hai bạn dễ thương quá đi. Sao bạn thụ moe thế không biết. May có boss cứu không là bị lừa rồi.
    Ủng hộ bạn dịch bộ này

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: