Cậu là nam tớ vẫn yêu – Chương 42


Chương 42: Cậu phải cam đoan (Thượng)

Vì việc chuyển giao tạm thời giữa các thầy cô giáo trong lớp, Mạch Đinh học xong tiết một thì không còn gì để làm, một mình ở nhà càng buồn. Cậu đột nhiên muốn đến trường của An Tử Yến xem thử, dù sao đã lâu rồi mình chưa quay lại đó lần nào.

Khi đã thật sự rời khỏi trường học, nơi mà mỗi ngày bị mình rủa xả, mỗi ngày đều có thể đào ra một đống khuyết điểm, mỗi ngày đều than thở khi nào mới ra trường, bạn sẽ phát hiện bản thân luyến tiếc nó như thế nào. Cho dù nhớ lại là hạnh phúc hay khổ sở, đó vẫn là nơi mình đã từng sống.

Sau khi Mạch Đinh quyết định chủ ý, hứng thú vội vàng bắt xe đến trường cũ, cũng may đang là giờ nghỉ trưa, hết thảy đều quen thuộc như vậy, cậu ngẩng đầu nhìn căn phòng trước mặt, hồi tưởng tất cả những gì đã xảy ra ở đây. Nhưng bản thân đã rời khỏi rồi, không thể tạo thêm kỷ niệm được nữa, cho nên những gì còn đọng lại đối với Mạch Đinh mà nói rất quý giá. Cậu chạy sang bên cạnh, gõ năm lần vào cửa phòng An Tử Yến.

An Tử Yến thoáng sửng sốt, có thể gõ cửa như vậy chỉ có Mạch Đinh, hắn đứng lên ra mở cửa, quả nhiên trông thấy Mạch Đinh cười hì hì, lướt qua hắn, kích động đánh giá xung quanh căn phòng, tuy An Tử Yến mỗi ngày không ngủ ở đây, nhưng nghỉ trưa cũng ghé qua, cho nên căn phòng vẫn rất sạch sẽ, Mạch Đinh chốc thì ôm bàn học, chốc lại dán mặt lên cửa sổ, cuối cùng nằm trên giường An Tử Yến, giống như cá không ngừng lăn lăn: “Nhớ quá a——”

“Cậu điên à?” Đối với hành động liên tiếp của Mạch Đinh, An Tử Yến cho ra kết luận.

“Là bộc phát tình cảm, là tâm trạng của người bình thường, cậu sẽ không hiểu.”

“Tớ cũng không muốn hiểu.”

Đột nhiên Mạch Đinh nhớ ra một vấn đề muốn hỏi đã lâu, ngồi dậy từ trên giường: “Đúng rồi, sao cậu luôn ở một mình một phòng? “Vấn đề này đã đeo bám cậu suốt một năm.

“Sợ ồn.”

Mạch Đinh liếc mắt nhìn chằm chằm An Tử Yến, vì sợ ồn mà ở một mình một phòng, thật quá xa xỉ.

“Khinh thường nhất loại người như cậu, một chút ý thức tập thể cũng không có, một mình một phòng rất nhàm chán.”

“Nếu bị cậu xem trọng mới là nỗi đau của tớ.”

Nói không lại An Tử Yến, Mạch Đinh đành phải đổi chủ đề: “Vậy lúc chúng ta mới quen nhau, mỗi ngày tớ đều gõ cửa làm ồn cậu, có phải cậu thấy tớ rất phiền không.”

“Chán ghét tới cực điểm.”

Bốn chữ đem Mạch Đinh đá xuống địa ngục.

Mạch Đinh tức giận đứng lên: “Nếu cậu không nói mình là song tính, cậu thật sự cho rằng tớ sẽ để ý tới cậu? Ai chán ghét ai còn chưa biết đâu, cậu nghĩ cậu là ai, tớ đi tìm Lí Minh, cậu cứ ở đây cô độc đến chết luôn đi.”

Đổi lấy biểu tình nghe tai trái ra tai phải của An Tử Yến, khiến Mạch Đinh giận mà không dám làm gì, giống học sinh tiểu học, nhổ nước bọt lên ra giường trắng như tuyết của An Tử Yến, sau đó lấy vận tốc ánh sáng chạy ra khỏi phòng, may là An Tử Yến không đuổi theo, Mạch Đinh thở phảo nhẹ nhõm, gõ cửa phòng bên cạnh, ở bên ngoài rống to: “Lí Minh, là tớ, mau mở cửa ra.”

Một nam sinh đeo kính đen cau mày mở cửa ra, khuôn mặt kia thật giống con gái, nhỏ nhắn như hai lòng bàn tay, làn da sáng bóng, môi hồng răng trắng, là một tiểu sinh anh tuấn. Mạch Đinh sửng sốt, đại khái là sau khi mình đi rồi, người mới dọn đến, lúc này Lí Minh theo cầu thang đi lên, liền trông thấy Mạch Đinh, cao hứng: “Mạch Đinh, còn tưởng cậu quên mất lão tử rồi chứ.”

Mạch Đinh quay đầu lại, nhìn thấy Lí Minh, đen hơn trước, mụn trứng cá trên mặt đã biến mất, bộ dáng hiện tại cuối cùng cũng có thể ra ngoài gặp người.

“Tớ đây không phải đặc biệt chạy sang thăm cậu sao.”

“Bốc phét, cho dù thế nào, hôm nay cậu cũng phải mời khách a.”

“Không có tiền.”

“Cậu không có tiền chẳng phải còn có hậu thuẫn lớn đằng sau đó sao.” Lí Minh ra vẻ thâm ý.

Mạch Đinh một cước đá bay: “Cút xuống địa ngục đi.”

Lí Minh kéo Mạch Đinh vào phòng, sau đó chỉa chỉa cậu trai sắc mặt không tốt ban nãy: “Đây là Phó Dĩ Thư, bạn cùng phòng đương nhiệm, đây là Mạch Đinh, bạn cùng phòng tiền nhiệm.”

Mạch Đinh rất lịch sử vươn tay: “Xin chào.”

Phó Dĩ Thư căn bản không để ý tới Mạch Đinh, liếc cũng không thèm liếc một cái, đi vào WC. Mạch Đinh xấu hổ thu hồi tay, Lí Minh đồng tình nhìn Mạch Đinh: “Cậu ấy đối với ai cũng vậy, đến đây đã một tuần nhưng không hề nói với tớ câu nào, ngoại trừ An Tử Yến.” Lí Minh lại một lần nữa ra vẻ thâm ý.

Mạch Đinh mở to hai mắt, tới gần Lí Minh: “Lời này của cậu có ý gì.”

Lí Minh liếc mắt nhìn WC, sau khi xác định Phó Dĩ Thư chưa ra ngoài, nhỏ giọng nói với Mạch Đinh: “Hình như cậu ấy thích An Tử Yến, mỗi lần nhìn An Tử Yến ánh mắt ấy rất giống với cậu trước đây.”

“Chuyện quan trọng như vậy, sao cậu không thông báo cho tớ?”

“Chẳng phải tớ còn đang trong giai đoạn quan sát sao, không thể vội vàng kết luận.”

Trong đầu Mạch Đinh vang lên tiếng chuông cảnh báo, không ngờ mình mới đi không bao lâu, tình hình lại trở nên khẩn trương như vậy, cậu hỏi Lí Minh: “Cậu ấy có biết chuyện giữa tớ và An Tử Yến không?”

“Chưa được sự cho phép của lão nhân gia cậu, sao tớ dám đem chuyện này ra nói lung tung.”

“Cậu cái tên thành sự không đủ, bại sự có thừa này.” Mạch Đinh rất hy vọng Lí Minh đem cái này cái kia nói hết cho Phó Dĩ Thư biết, để hắn biết khó mà lui, xem ra, Phó Dĩ Thư chiếm giường của cậu, chiếm bàn học của cậu, hắn hoàn toàn đang chiếm thế thượng phong, mỗi ngày hai người trong trường sớm chiều ở chung, bên ngoài…là chuyện sớm muộn a. Một ngày nào đó, có khi chiếm luôn cả bạn trai của mình, không muốn tiền nhiệm, chỉ muốn làm đương nhiệm.

“Cậu không thể trách tớ được, có trách thì trách bạn trai cậu quá quyến rũ, có điều cậu yên tâm, theo quan sát của tớ, An Tử Yến chưa hề động tâm.”

“Cậu có thể nhìn thấy tâm của An Tử Yến? Lượn đi.”

Không ai biết trong lòng An Tử Yến rốt cuộc nghĩ như thế nào, cái tên ấy sâu không lường được, nếu muốn thăm dò, khẳng định ngã chết.

Đúng lúc này Phó Dĩ Thư đi ra, cầm sách nói với Lí Minh: “Cậu có đi hay không, vào học rồi.”

Lí Minh cũng cầm lấy sách: “Có chứ, tớ cũng phải đi đây, Mạch Đinh, không cho phép cậu đi, nếu không tớ giết cậu.”

“Biết rồi.”

Phó Dĩ Thư giống như thấy trộm nhìn Mạch Đinh: “Cậu ấy không phải cứ đứng ở đây đấy chứ, chốc quay lại không còn gì thì làm sao?”

Lí Minh nghe Phó Dĩ Thư nói như vậy với Mạch Đinh có chút mất hứng: “Mạch Đinh là bạn của tôi, lời này của cậu hơi quá đáng rồi đấy.”

Mạch Đinh tốt bụng chỉ cười cười: “Không sao, tớ cũng không định ở lại đây.”

Ba người cùng nhau ra khỏi phòng, vừa vặn đụng phải An Tử Yến cũng lên lớp, Mạch Đinh trộm quan sát biểu tình của Phó Dĩ Thư khi thấy An Tử Yến, vẻ mặt lạnh lùng ban nãy quả nhiên trở nên nhu hòa đi rất nhiều, còn có một mạt ửng hổng nhàn nhạt.

Mạch Đinh ghen rồi.

An Tử Yến túm lấy Mạch Đinh, đẩy cậu vào phòng mình: “Giặt sạch ra giường cho tớ, bằng không hôm nay tự ngồi xe mà về.”

Sự mờ ám trong câu nói này khiến Phó Dĩ Thư phải chú ý đến, hắn thẳng thừng đánh giá Mạch Đinh, phỏng đoán mối quan hệ giữa cậu và An Tử Yến.

“Chỉ là nước bọt thôi mà, khô rồi thì không thấy nữa.” Mạch Đinh cố cãi.

An Tử Yến phanh một tiếng đóng cửa lại, nhốt Mạch Đinh trong phòng. Sau đó giống như không trông thấy Phó Dĩ Thư và Lí Minh, đi mất.

Phó Dĩ Thư có chút mất mát, bởi vì An Tử Yến không nhìn hắn, mà phần nhiều là vì Mạch Đinh đã đến đây.

Mạch Đinh ở đầu bên này chắp tay sau mông đi qua đi lại trong phòng, xem ra Phó Dĩ Thư thật sự thích An Tử Yến, mình nên giả bộ như không biết, lẳng lặng xem tiến triển? Hay là nên hành động?

Categories: Đam mỹ | 19 phản hồi

Điều hướng bài viết

19 thoughts on “Cậu là nam tớ vẫn yêu – Chương 42

  1. Satoshi Karen

    temmmmmm * xoet xoet * * lum len nhai nuot * ahaahhahahahaha vua moi bao k dc cai tem nao thj canh ngay choc lum cai tem nay… cmt gianh ten trc doc sau :3 :3 thank nang da up nha…

  2. tem nè =)))))))))))))) lần đầu luôn muahahaha

  3. Tâm

    xé

  4. Tâm

    tem

  5. bánh bèo

    Temmm

  6. hành động đi hành động đi
    đoạn này đến là buồn cười, MĐ còn thỉ thẻ ‘c đừng thích ai nhé’ hay sao ấy nhỉ
    cám ơn nàng nhiều nhé

  7. Yeah người thứ ba đã xuất hiện, ăn dấm chua rồi, ghen rồi hố hố
    Kịch hay còn ở sau :3 :3

  8. chết mất @@! – tiếp trang chủ ơi , phàn gay cấn , 2 chương nữa , mai mai mai >”<

  9. Đăng Khoa

    Yêu nàng quoa đi… 2 chap nun…<3. Nàng ơi! Cố lên, ta sẽ luôn ủng hộ nàng. FIGHTING…<3

  10. Linh

    Có màn hay rồi nha…a

  11. e ý đã ghen roy q(^3^)p

  12. Chương này sao ngắn vậy tác giả ơi =)) Làm đọc cứ tưởng chưa load xong không à.. Cảm ơn Gia Chủ :v

  13. Steven Yuen

    Ủa vậy là phim thì mới tới chương này là hết rồi à🙂

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: