Cậu là nam tớ vẫn yêu – Chương 44


Chương 44: Chuẩn bị sẵn sàng để nghênh đón hạnh phúc

Quốc tế lao động sắp đến rồi, Mạch Đinh gạt An Tử Yến trộm nghiên cứu sổ tay du lịch, ngày nghỉ mà còn phải ở trong nhà giống như bình thường ăn uống ngủ nghỉ, có khác chi gia súc. Cuối cùng cậu không đưa ra được biện pháp nào, bởi sau khi nhà nước hủy bỏ tuần lễ vàng, thời gian nghỉ liền ngắn lại, cho nên không thể đi nơi quá xa, nơi gần thì chẳng có gì thú vị. Rốt cuộc, cậu đành phải xin giúp đỡ từ An Tử Yến.

Mạch Đinh ôm một chồng sổ tay du lịch thật dày đặt trước mặt An Tử Yến: “An Tử Yến, cậu cảm thấy bọn mình nên đi du lịch ở đâu đây?”

“Mới hẹn hò giờ lại đi du lịch?” Biểu tình ghét bỏ ra mặt.

“Đây là quá trình yêu đương, cậu có hiểu hay không? Sao hẹn hò đối với cậu cảm giác như hoàn thành nhiệm vụ thế nhỉ.”

“Vậy quá trình này thật đúng là nhàm chán.”

“Cậu không cần giẫm đạp lên tình yêu của tớ.” Mạch Đinh không thể nhịn được nữa, quăng sổ tay du lịch vào người An Tử Yến.

“Tình yêu của cậu chính là phải đem ra chà đạp.”

“Cậu có chọn hay không, nếu không chọn, hôm nay không phải tớ chết thì chính là cậu sống.” Mạch Đinh quýnh lên, ăn nói lộn xộn.

“Tớ chọn sống.”

Mạch Đinh tan nát, gục xuống, ngồi trên người An Tử Yến: “Lão tử hôm nay sẽ bóp chết cậu.”

Khi Mạch Đinh gần như sắp lên cơn, An Tử Yến rút bừa một cuốn sổ tay du lịch vừa bị ném sang, đặt trước mắt Mạch Đinh: “Vậy đi nơi này.”

Mạch Đinh lập tức bình tĩnh trở lại, lấy cuốn sổ kia xem, trèo xuống khỏi người An Tử Yến, chỉnh đốn lại suy nghĩ tập trung vào trang giấy, lẩm bẩm: “Đi Tam Á a, hình như không tồi, hơn nữa gần đây mới thực hiện miễn thuế cho các cửa hàng, mua sắm linh tinh hẳn rất tốt, lúc này đi chắc sẽ đông lắm, có điều giờ đi đâu cũng đông vậy thôi. An Tử Yến, cậu cảm thấy vài ngày như vậy cỏ đủ để chơi không? Tớ đây là lần đầu tiên đi xa nhà.”

Không thấy đáp lại, Mạch Đinh quay đầu, An Tử Yến sớm đã lủi mất.

Mạch Đinh cầm sổ tay du lịch giậm chân, hét lớn: “An Tử Yến, cái tên vương bát đản nhà cậu, chưa bao giờ chịu ngồi yên một chỗ nghe tớ nói!”

Khi An Tử Yến chơi bóng rổ cùng đám Chu Cách xong trở về, Mạch Đinh vẫn đang ngồi trên sôpha ra vẻ tức giận, cậu muốn cho An Tử Yến biết mình tức giận thì như thế nào, giáo huấn hắn một lần.

Nhưng mà tục ngữ có câu đạo cao một thước, ma cao một trượng a.

Vừa vào cửa, An Tử Yến liền nghiêm mặt lạnh lùng, nhìn Mạch Đinh: “Cậu còn ngồi ì ra đấy làm gì, đi nấu cơm!” Dì Viên vì con trai vừa về nhà, cho nên xin nghỉ phép vài ngày.

“Nhưng mà, tớ….”

“Nhưng cái gì mà nhưng, đã đồng ý đi du lịch với cậu rồi, còn muốn thế nào nữa?”

Chiêu tiên phát chế nhân này của An Tử Yến thật đúng là hiểm.

Bị nói như vậy, cơn tức của Mạch Đinh hoàn toàn xẹp lép, thậm chí còn không hiểu ban nãy tại sao mình lại tức giận, hắn quả thực đã đáp ứng mình đi du lịch, không có lý do nào phải giáo huấn hắn a. Hơn nữa cũng là bản thân không đúng, đã muộn như vậy còn chưa nấu cơm, ai nha, mình không xứng là người yêu tốt.

“Tớ lập tức đi nấu cơm, nhanh thôi, cậu đợi một lát.”

“Ừ.”

Mạch Đinh không trông thấy khóe miệng An Tử Yến nhếch lên thành một nụ cười đắc thắng.

Sau khi nấu cơm xong, Mạch Đinh liền khẩn cấp muốn thảo luận chuyện du lịch. Nhưng thật ra An Tử Yến không mấy nhiệt tình để tâm đến việc này, cho nên chỉ có Mạch Đinh nói ra suy nghĩ của bản thân, kỳ vọng của bản thân. Mà An Tử Yến phụ trách chủ chi và thỏa mãn mọi ý tưởng của Mạch Đinh, đó là công việc khả thi nhất.

Mạch Đinh là một người sống có kế hoạch, trước khi lao vào cuộc chiến luôn phải chuẩn bị thật tốt, ngày ngày phải cẩn thận quy củ. Đã nửa đêm mà vẫn ngồi một mình trước máy tính tra xem khách sạn nào tốt, nơi nào phải đi, chỗ nào vừa có đồ ăn ngon vừa thuận tiện đi lại.

Mạch Đinh phải đi xa nhà, cùng với An Tử Yến.

Hôm sau, Mạch Đinh mắt gấu mèo đi học, cả ngày đều nâng cằm ngây ngô cười, hôm nay An Tử Yến hắn đã đặt xong vé máy bay. Ngày mai là có thể xuất phát, đi tới con đường tươi sáng hạnh phúc. Quả thực chỉ muốn vọt về thu dọn đồ đạc. Thời gian luôn trôi đặc biệt chậm, đặc biệt chậm khi quá mong chờ một điều gì đó. Thật vất vả đợi đến lúc tan học, sau khi lớp trưởng phân phó xong hết mọi việc, Mạch Đinh liền phi như bay ra ngoài.

Sau khi về đến nhà, vội vàng lao tới phòng ngủ thu dọn đồ đạc. Cả người tiến vào trạng thái chuẩn bị cho chiến tranh.

“Kem đánh răng bàn chải đánh răng có phải mang đi không nhỉ? Không cần mang, qua bên kia mua là được, nhưng đã dùng quen bàn chải của mình rồi, qua bên kia mua lại lãng phí, tuy rằng tốt nhất không cần mang theo nhiều đồ đạc, đi du lịch vẫn nên gọn nhẹ một chút, mang mấy thứ linh tinh hẳn sẽ không chiếm quá nhiều không gian, vẫn nên mang theo.” Mạch Đinh lẩm bẩm lầu bầu.

Mất hơn hai tiếng suy xét, cuối cùng chỉ mang theo bàn chải, kem đánh răng cùng một tờ giấy ghi tên các nơi cần “chiếm đóng” ở Sanya, sau đó thêm mỗi người một bộ quần áo, thế là hết. Bất quá chỉ vì mấy thứ đồ linh tinh như vậy, cần suy xét lâu đến thế sao? Thật sự là khó hiểu.

Buổi tối An Tử Yến tìm khắp nơi không thấy bàn chải đánh răng của mình đâu. Trông thấy cái balô được Mạch Đinh tân tân khổ khổ hô biến thành dị thường sạch sẽ, mở ra, lôi hết mọi thứ bên trong ra ngoài, rốt cuộc cũng tìm được bàn chải đánh răng của mình, sau đó giữ nguyên hiện trường chạy đi đánh răng, Mạch Đinh vừa mới rửa bát xong quay trở lại phòng ngủ, liền thấy thành quả sau hai giờ đồng hồ của mình hiện tại giống một bãi chiến trường, quần áo mình đã gấp gọn gàng, giấy tờ đã cất, cậu túm tóc kêu lên: “An Tử Yến, là cậu làm có phải không?”

“Không phải.” An Tử Yến vừa đánh răng, vừa đáp.

Mạch Đinh vọt tới cửa phòng tắm: “Còn nói không phải cậu, thế cái bàn chải kia cậu lôi ở đâu ra? Sao cậu lại làm như vậy? Không biết tôn trọng thành quả lao động của người khác. Xấu xa.” Khi Mạch Đinh còn muốn tiếp tục giáo huấn, An Tử Yến liền đóng ngay cửa lại.

“Cậu từ trên xuống dưới đều là bi kịch.” Mạch Đinh căm giận phun ra một câu, quay trở lại gấp quần áo.

Đến lúc ngủ, căn phòng tĩnh lặng, đột nhiên vang lên tiếng cười quỷ dị của Mạch Đinh, cậu dùng chăn che miệng cũng không ức chế được bả vai run rẩy của mình. An Tử Yến khẽ cắn môi, bật đèn đầu giường: “Cậu mẹ nó ngu thật rồi à?”

“Tớ vui quá ấy mà, cảm giác như đi hưởng tuần trăng mật.” Lại phát ra tiếng cười khiến người ta mao cốt tủng nhiên.

“Mau ngủ cho lão tử.”

“Không ngủ được, cậu ru tớ ngủ đi, tỷ như kể cho tớ nghe chút chuyện cổ tích.”

“Cậu còn nhỏ à?”

“Kể chuyện có tác dụng bình phục cảm xúc, bằng không có khi tớ sẽ cười cả đêm, nếu cậu chịu được thì tốt.” Những lời này nghe sao cũng thấy giống như đang uy hiếp.

An Tử Yến tắt đèn ở đầu giường đi, quyết định không để ý tới Mạch Đinh, tiếp tục ngủ.

Đúng lúc ấy, tiếng cười lại truyền ra từ trong chăn, An Tử Yến rốt cuộc không thể nhịn được nữa.

“Lại đây, tớ kể chuyện cho cậu nghe.” Lời này quả thực phát ra từ kẽ răng.

“Thật sao?” Mạch Đinh tiến vào trong ngực An Tử Yến, ánh mắt trong bóng tối chợt lóe sáng.

“Trong một thôn làng ở một ngọn núi nhỏ.”

Mạch Đinh cắt ngang lời An Tử Yến: “Cậu quên không thêm ngày xửa ngày xưa a.”

“Khi tớ kể chuyện không được cắt ngang.”

“Ngại quá, cậu kể tiếp đi, tớ lấy nhân cách ra thề tuyệt đối sẽ không xen vô nữa.”

“Ngày xửa ngày xưa, trong một thôn làng ở một ngọn núi nhỏ xa xôi có một cậu bé, cậu bé sống chung với cha mẹ của mình, tuy cuộc sống rất nghèo khổ, nhưng rất vui vẻ. Có một lần, cậu bé lên núi chơi, bị một luồng ánh sáng hấp dẫn, cậu đi theo ánh sáng tiến sâu vào rừng cây, rồi ngây người khi trông thấy loài vật xinh đẹp trước mặt, đó là một con độc giác thú (thú một sừng), bộ lông trắng như tuyết, đôi mắt màu lam, cậu bé tiến lên vuốt ve nó, nó cũng không bỏ trốn. Rất nhanh hai người trở thành bạn tốt.”

Đây là tình tiết Mạch Đinh rất thích, cậu tiếp tục im lặng lắng nghe.

“Cậu bé mang thú một sừng về nhà, xin cha mẹ cho phép nuôi dưỡng. Cuối cùng cha mẹ cậu cũng đồng ý. Việc lạ cũng theo đó mà đến. Buổi tối, trong phòng luôn truyền ra tiếng cười khe khẽ của cha cậu, rốt cuộc là chuyện gì khiến cho ông vui vẻ như vậy?”

Mạch Đinh càng nghe càng cảm thấy không thích hợp.

“Đến sáng hôm sau, cậu bé bị đánh thức bởi tiếng hét của mẹ, cậu lao ra vừa nhìn thì thấy cha mình bị treo trên xà nhà, cổ ngoẹo sang một bên, lưỡi thè ra, hai chân đung đa đung đưa giữa không trung.” Mạch Đinh muốn cắt ngang, nhưng ban nãy vừa lấy nhân cách ra thề.

“Tất cả mọi người đều cảm thấy con thú một sừng này là tà vật, định giết chết, nhưng cậu bé thề sống chết bảo vệ nó, cuối cùng đành phải đem thú một sừng thả về rừng. Nhưng đêm đến, cậu bé lại nghe thấy tiếng cười của mẹ, trong căn phòng trống rỗng có vẻ chói tai dị thường, cậu bé xuống giường, nằm úp xuống nhìn qua khe cửa vào phòng mẹ cậu, nhưng đột nhiên bà mẹ cũng cúi người xuống, nhìn qua khe cửa, ánh mắt của bà không phải nhìn cậu, mà là nhìn phía sau cậu, giống như sau lưng cậu có cái gì đó. Cậu bé cảm thấy có tiếng hít thở, cậu sợ tới mức không dám quay đầu lại nhìn, trốn ở trên giường phủ chăn kín đầu, hôm sau, mẹ cậu cũng chết, kiểu chết giống y đúc như cha cậu.”

Mạch Đinh đã phát run, gắt gao túm lấy áo An Tử Yến.

“Người trong thôn cảm thấy rất không bình thường, không dám tới gần cậu bé, cậu bé trở nên cô độc không chốn nương thân, không biết đi đâu về đâu. Buổi tối, cậu nghe thấy tiếng cửa mở, cậu không dám cử động, thân thể căng thẳng, nhắm chặt mắt lại. Lúc này cậu cảm giác được có gì đó kề sát mặt mình, cậu rốt cuộc mở to mắt ra, trong con ngươi cái gì cũng không trông thấy, ngoại trừ cặp mắt màu lam kia, cặp mắt ấy cậu vĩnh viễn sẽ không quên được, cậu sợ hãi, thứ đó phát ra tiếng cười của cậu.”

An Tử Yến kề sát miệng vào lỗ tai Mạch Đinh: “Nó nói: Hiện tại đến phiên ngươi.”

Mạch Đinh bị dọa đến mức sau ót toát mồ hôi lạnh, cậu lẩm bẩm: “Thực xin lỗi, tớ sai rồi, tớ không nên bắt cậu kể chuyện cho tớ nghe, tớ không nên giữa đêm cười cười ảnh hưởng đến giấc ngủ của cậu.” Đúng vậy, người như An Tử Yến sao có thể tốt bụng kể chuyện cổ tích cho mình nghe, bản thân mãi mà không rút ra được kinh nghiệm.

“Vậy ngủ.”

“Được.” Mạch Đinh ôm chặt lấy An Tử Yến, nhìn nhìn xung quanh.

“Cậu muốn đè chết lão tử phải không.”

_____________________________________________

Hôm sau, ngồi trên khoang hạng nhất, Mạch Đinh lại tái phát bệnh cũ: “Cậu xem chân của cậu đặt kiểu gì thế hả? Ngồi không ra ngồi, đứng không ra đứng, nói thế nào nhỉ, là người thanh niên thì nên tràn đầy sức sống mới phải.”

An Tử Yến mặc kệ.

Đúng lúc ấy phía sau truyền đến giọng nói của một cậu con trai: “Dựa vào cái gì, dựa vào cái gì, dựa vào cái gì a. Khiến lưng tớ nặng như vậy, mệt chết tớ, mau đỡ hộ tớ, thân thể nhỏ bé của tớ không thừa nhận được áp lực nặng nề như vậy.”

“Lão tử mỗi lần đều để cậu mang ít đồ nhất.”

“Cái gì chứ, thế mà cũng gọi là chuẩn bị à. Cậu xem, đây là đèn pin, nếu đột nhiên mất điện, hoặc bị lạc trong rừng, khe núi, là thứ cần thiết giúp chúng ta sống sót, gần đây tớ đang xem một kênh mới, nói về kỹ năng sinh tồn, rất hữu dụng, đến lúc đó không chừng cậu còn phải cảm ơn tớ đã cứu cậu một mạng. Cậu xem còn có dây thừng, dao nhỏ, bật lửa, a —— tớ thông minh quá, yêu tớ muốn chết rồi phải không.”

“Tớ thật sự không muốn nói chuyện với cậu.”

Mạch Đinh chọt chọt An Tử Yến bên cạnh, nhỏ giọng thì thầm bên tai hắn: “Thấy chưa, cậu còn may đấy, sao tớ có thể ngu ngốc và dài dòng như vậy được.”

“Cậu cũng chẳng kém đâu.”

Giờ phút này Tô Tiểu Mễ cũng đang thì thầm với Nghiêm Ngôn: “Cậu có nghe thấy không, ban nãy cái cậu ngồi đằng trước kia thực thích giáo huấn người khác, cậu còn may đấy, cái gì tớ cùng đều nghe theo lời cậu.”

“Nếu cậu thực sự như vậy, sẽ không lần nào cũng bắt lão tử mang theo một đống rác rưởi.” Nghiêm Ngôn nói.

NTC: cái đoạn kể truyện ma ý mà, khiến ta nhớ tới cậu chuyện “Người táo” mà Quin boss kể cho Ken  thỏ nghe… ko bít tác giả có phải là lấy cảm hứng từ chuyện này ko nữa :v :v :v

Categories: Đam mỹ | 65 phản hồi

Điều hướng bài viết

65 thoughts on “Cậu là nam tớ vẫn yêu – Chương 44

  1. Gấu con

    Tem haha

  2. Ta còn tưởng tối nay nàng bận học, yêu nàng tía, bận thi cử vẫn đăng chap cho ta~ *cạp cạp*

  3. chương mới là chương mới chính là chương mới……..

  4. Chờ nàg từ chiều ^^ thaks nàg 😘

  5. Ôi! Chờ mãi. Bây giờ cũng đã có. Đội ơn nàng

  6. táo bón

    cái đoạn kể truyện làm em cũng sợ theo @@
    boss *bật ngón cái* anh thiệt cao tay

  7. À há, cặp nhân tình kia đã xuất hiện, sắp có đoạn cầu hôn hả =)))))))

  8. F5 nhiều lần mà ko thấy có chương mới! Vào email mới biết có từ lúc 23h28p! Và em đã là người thứ 2 bóc tem!^^ Cảm ơn chủ nhà nhiều lắm!^^

  9. huhu muộn quá không bóc kịp tem T.T tưởng hôm nay chủ nhà không tung chương mới phải gặm QT nghĩ đến đã đau lòng :<

  10. Trời ơi thật tội nghiệp cho bạn MĐ a~ T.T

  11. Còn ko nàng đang hay ko biết đi du lịch sẽ ra sao và gặp Đc ai đây nhỉ

  12. ai da 2 nhân vật cuối chương ra sàn òi nha, truyện về 2 người này cũng hay lắm nha

  13. Nay giờ này mới rảnh để đọc này nàng… :(( 1h11 rồi đấy… Ghiền quá phải chui vào đọc… Cảm ơn nàng nhé.!! :))

  14. Gửi ngàn nụ hôn đến nàng

  15. Satoshi Karen

    mau chuong sau nay hong lam ah nha… co ma ATy nhieu luc anh lam con bi tuc dien chu noi j MD.. e that su cho se co chuong nao do MD thuc su noi gian mot tran hanh ha anh ra tro… co ma co ko chu nha =)))))))))))))))))))

  16. nữ thần của lòng ta ơi…. cố gắng mỗi hôm nhích thêm một chút nha…. ta yêu nàng …. cố lên nàng

  17. Phuphututu

    Cám ơn nàng nhaa ta :33

  18. hay quá đi chương mới phần mới hehe

  19. Mạch Đinh dễ thương ghê

  20. chap này khó hiểu nhỉ :v nhất là khúc cuối

    • khó hiểu chỗ nào bạn?!?

      • Đọc truyện này từ C1 đến nay , cái từ lão tử mình đã áp đặt cho ATY và MĐ rồi nên tự dưng ở dưới chàng trai kia cũng xưng là lão tử nên thấy hơi khó hiểu ( k được suông á ) đọc lại vài lần mới thấy quen .

        Với lại do tác giả , người lạ , vai phụ thì đâu cần gì ghi rõ họ tên , cứ như mấy chap đầu chàng trai cô gái là được ờ.

      • cái từ lão tử đấy nó …nói thế nào nhỉ kiểu như mình nói “ông đây” ý, nên ai dùng cũng dc mà

      • Hai nhân vật kia, là một cặp cùng đi chung với yến mạch, đoạn sau có đoạn hai thụ ngôì chém gió ý ới với nhau nữa, k phải ng ngoài đâu =))))

    • thaonguyen

      cái cặp đó cũng dễ thương không chịu nổi lun ak

  21. PhongVu

    Đúng là tình yêu làm cho người ta………..
    Không có gì để nói nữa haizhaiz……..

  22. ôi hóng :*

  23. Hoa Nhiên

    có mấy từ mình ko hiều như lão tử, biểu tình, phi thường ….. là gì ấy nhỉ rồi mấy thuật ngữ của hủ nữ ko hiểu luôn thấy mấy bạn cmt là TAT hay TVT gì đó là gì nhỉ ???

    • “lão tử” kiểu như nói “ông đây”.Vd như “Ông đây không biết”, biểu tình là “vẻ mặt” hay trạng thái cảm xúc biểu hiện trên khuôn mặt, ‘”phi thường” kiểu như “cực kỳ”, TAT nó giống cái mặt khóc ó, hai hàng lệ chảy dài, bạn mới đọc truyện edit trên mạng lần đầu phải không?

  24. t yêu nàng quá đi mất !!!!!❤.<3

  25. Cảm thấy hóng hớt 2 nhân vật cuối rồi hà :3

  26. Sunny

    Nàng ơi sao ta ko thấy link chương 44 trong ML nhỉ, cũng may là có follow nếu ko thì ta cũng chẳng biết là có chap mới T.T

  27. dinhhieu

    nàng oi up truyện nhanh đi🙂

  28. AvriL

    Đúng là có khi bà ý lấy cảm hứng từ câu chuyện của Quin =)))))
    Tính cách ATY quá đặc …..sắc :))
    Nhiều khi ko biết bạn ấy xử lý MĐ ntn, xong đọc tiếp câu chuyện lại thấy bà tác giả viết như này “đậm chất ATY luôn” rồi
    Thanks bạn!

  29. sáng h mong vs đơi ko thấy tưỡng nàng bận ko up
    ko koa chuyện ko koa chút linh khí, thấy up *mắt sáng*
    đọc chuyện cho đỡ ghiền phim thì ko đc xem ôi, iu pà chủ trang ghê❤
    có ai biết tại sao phim ko đc up lên full ko vậy nói cho tui biết đi cho tui đỡ mong chờ!!

  30. aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa
    Sáng h mong đợi thanksssssssssssss nàng nhiều nhé aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

  31. Lông mi của Tiểu Khải

    Đang đêm (╥﹏╥) và tui đọc được truyện ma (╥﹏╥) huhuhu

  32. Bắt đầu đọc khúc ngoài phim :)) Cảm thấy hấp dẫn quá gia chủ đẹp :*

  33. Red Evil

    đọc chùa 3 hôm liên tiếp mới xong 44 chương của truyện và bây giờ tớ đang gửi lời cảm ơn vô cùng chân thành đến bạn chủ nhà siêu dễ thương❤ cảm ơn bạn đã edit truyện này nha, tớ là tớ thích văn phong của bạn lắm á❤ cố gắng phát huy và giữ gìn sức khỏe nha bạn❤ love you

  34. Chủ nhà đọc truyện của Boss và thỏ thỏ ở đâu thế ạ?

  35. Toàn

    Tuyệt cú mèo

  36. Lee Chan Young

    Ra chương mới rồi, mừng rớt nước mắt, nhưng vẫn không kịp dzựt tem !!!

  37. 23h38′🙂 hóng chap mới

  38. Kẹo lạc

    Uj trời đọc đoạn này giữa đêm khuya, đọc xong lạnh hết sống lưng lun. Phảj bật đèn mà ngủ. Sợ quá

  39. Kamiakiko

    Boss à, anh quả là cao thâm, yêu a chết mất thôi :3… Mẹ ôi, lúc đầu còn tưởng hảo tâm kể chuyện cổ tích thật, ai dè…. Làm tui cười muốn lộn ruột hà =)))))
    Ps: gia chủ à, hôm qua nàng ko post chap, làm ta ngồi chờ ko khác gì con tự kỉ cuồng a, người ta chờ hảo lâu, hảo tội nghiệp a *mếu* nhưng hôm nay thấy chap mới, lòng ta phơi phới, xuân hoa đua nở, thật nói đúng một chữ “sảng”…. Cho ta ôm nàng cái tỏ lòng thành nhoé :3 *ôm*

  40. yuki_2709

    cảm ơn bạn đã edit.
    càng ngày càng thik Mạch đinh và ATY :))

  41. Haha, vừa nghe đến truyện là nhớ ngay đoạn cổ tích ăn táo mà dao lam cắm vào cổ họng của ai kia =)))
    Ps: Tô Tiểu Mễ với Nghiêm Ngôn là ở truyện nào vậy nàng? ^^

  42. Đang xem phim, ko hiểu cái gì hết, vì bị cắt quá nhiều… Đọc xong mới thấy cặp đôi này dễ thương quá… Cám ơn nàng nha!

  43. Pim pim

    Lần đầu tiên xem truyện Đam mỹ cũng chỉ vì lỡ sa chân xem trọn tập film Like Love. Thấy yêu đời và hay mỉm cười 1 mình quá các bạn à. Ước được như đôi tình nhân ATY&MĐ ví như đôi Uyên ương gắn chặt với nhau ko rời. Cảm ơn tác giả, cảm ơn bạn Ad, cảm ơn 2 dvien Nam&Cách đem tôi trở lại thế gian tươi đẹp này. Muốn bay qué..;-))). Hun mọi người

  44. An Tử Yến quả thực rất hợp với cái tên – bạn trai xấu xa >__<

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: