Cậu là nam tớ vẫn yêu – Chương 50


Chương 50: Chỉ là tình yêu mà thôi

Hiện tại Mạch Đinh đã có thể hưởng thụ bữa sáng tao nhã, cũng có thể chậm rãi đi bộ đến trường, không cần phải dán mông ngồi trên xe bus nữa. Nhưng tất cả đâu còn nghĩa lý gì? Không có An Tử Yến, cho dù cuộc sống an nhàn đến mấy, thoải mái đến mấy, đều không được tính là sống.

“Mẹ gạt con về đây vì việc này?” An Tử Yến cau mày nhìn chằm chằm người phụ nữ cho dù đã sinh hai người con vẫn thướt tha như cũ trước mặt, người phụ nữ trang điểm nhẹ nhàng, khuôn mặt xinh đẹp lại đăm chiêu ủ dột, người phụ nữ đó chính là mẫu thân đại nhân của An Tử Yến, Ngô Hinh.

An Tử Yến nói chuyện, bên cạnh hắn có mấy người cao to vạm vỡ đang đứng.

“Nếu con ngoan ngoãn chịu nghe lời mẹ, mẹ đã không phải làm như vậy.”

“Chuyện này không cần bàn nữa.”

“Nó là con trai, con rõ ràng đang rất tốt với Tiểu Tư, sao lại quan hệ với một thằng con trai, con mẹ là một người đàn ông bình thường, đúng không, con nói cho mẹ biết đi, con vẫn thích con gái phải không?” Ngô Hinh vẫn luôn coi con trai như bảo bối mà cưng chiều, cho dù hắn thế nào, cũng chỉ nhắm một con mắt, mở một con mắt, nhưng giờ thì hơi quá trớn rồi.

“Nếu mẹ cảm thấy con không bình thường, con thấy chúng ta không cần thiết phải bàn bạc chi nữa.” An Tử Yến đứng lên, lại bị hai vệ sĩ ấn ngồi xuống.

“Rốt cuộc con làm sao vậy hả? Con vẫn luôn là đứa con trai ngoan của mẹ, mẹ chỉ muốn con cùng một cô gái kết hôn, sinh con, mẹ làm như vậy có gì không đúng, nhưng hiện tại con lại làm ra chuyện này, con có biết bố con tức giận đến thế nào không, mẹ nhân lúc bố con đi công tác mà về trước, con chỉ cần nhận lỗi, cùng thằng nhóc kia cắt đứt quan hệ, bố con sẽ không gây khó dễ.” Ngô Hinh vừa nói vừa khóc, An Tử Yến càng thêm nhăn mặt, dùng tay lau nước mắt trên mặt Ngô Hinh: “Con không mang tình yêu của mình ra đùa, vì không phải chơi đùa, cho nên cũng không như những người khác vì ánh mắt cùng áp lực từ bên ngoài mà vứt bỏ, đã chọn tình yêu này, phải chấp nhận tất cả hậu quả mà nó mang lại.”

“Sao con lại không chịu nghe lời mẹ, người làm cha làm mẹ có ai không muốn tốt cho con mình, con giờ còn nhỏ chưa hiểu được, khi con làm cha làm mẹ rồi sẽ biết quyết định bây giờ của mẹ chính xác cỡ nào.”

“Sao mẹ chắc chắn như vậy là tốt với con?” An Tử Yến cười lạnh.

Ngô Hinh thấy An Tử Yến hoàn toàn không chịu nghe theo lời khuyên bảo của mình, rất khó chịu: “Con tự mình suy nghĩ kỹ lại đi, dù sao mẹ cũng sẽ không cho con ra khỏi cửa.”

“Không có gì phải suy nghĩ cả, mẹ, con đi trước.”

An Tử Yến đứng lên, một vệ sĩ bên cạnh đè vai hắn lại, bị An Tử Yến túm ngược lấy, ấn xuống đất, nghe được tiếng xương cốt gãy vụn, một người khác liền vọt đến, An Tử Yến né tránh: “Cút ngay, tôi không hơi sức đâu chơi đùa với mấy người.”

Nhưng hai vệ sĩ khác vẫn xông lên, khuỷu tay An Tử Yến đâm vào bụng một người phía sau, gạt chân người phía trước, hai vệ sĩ đều ngã xuống đất, An Tử Yến đang chuẩn bị đi ra ngoài, không biết Ngô Hinh lấy từ đâu ra con dao nhỏ đặt lên cổ tay mình: “Đây là con bức mẹ, nếu con dám bước thêm một bước, mẹ sẽ cắt đứt cổ tay.”

An Tử Yến nghiêng đầu: “Hà tất phải làm như vậy?” Hắn biết mẹ mình là người bị cảm xúc chi phối, nhưng không ngờ sẽ dẫn tới tình trạng này.

“Trở về.”

“Đây là cái mà mẹ gọi là tốt cho con? Lấy cái chết uy hiếp con mình, đây là điều mẹ muốn?” An Tử Yến vẫn đứng ở cửa không nhúc nhích.

Ngô Hinh không hề do dự cầm dao cứa một đường, cổ tay nứt ra thành miệng vết thương, máu tươi ồ ạt chảy. An Tử Yến vọt qua cầm lấy một cái khăn ở bên cạnh buộc tay Ngô Hinh lại, đá tên vệ sĩ vẫn đang nằm dưới đất: “Mẹ nó còn sững sờ ra đó làm gì, mau gọi bác sĩ.”

“Vâng, vâng.”

An Tử Yến không ngờ bà sẽ thật sự làm như vậy, chỉ vì muốn mình ở lại.

Bác sĩ rất nhanh liền chạy tới, may mà miệng vết thương không sâu, băng bó một chút là ổn. Ngô Hinh nằm trên giường siết chặt tay An Tử Yến: “Mẹ chỉ muốn con hiểu, không có con, mẹ cũng không sống được, cho nên, An Tử Yến, không được đi.”

An Tử Yến hồi lâu không lên tiếng, cuối cùng bỏ tay Ngô Hinh vào trong chăn: “Đã biết, mẹ nghĩ ngơi cho tốt.”

Dứt lời, đi ra ngoài nhẹ nhàng đóng cửa lại, về phòng mình. Khóe miệng Ngô Hinh mỉm cười, chỉ cần An Tử Yến ở lại đây, để nó bình tĩnh đôi chút, rồi từ từ sẽ suy nghĩ cẩn thận.

An Tử Yến ngã xuống giường, muốn gọi điện thoại cho Mạch Đinh, lại không biết di động bị Ngô Hinh giấu đi từ lúc nào. Hiện tại căn phòng này giống như nhà tù, An Tử Yến gối đầu lên tay, nhìn trần nhà, cậu ấy, giờ ra sao rồi? Sự tình so với những gì An Tử Yến tưởng tượng còn khó giải quyết hơn.

An Tố nhận được tin chạy đến đây, sau khi thăm Ngô Hinh, lặng lẽ mở cửa phòng An Tử Yến, tựa vào cửa: “Đừng dùng ánh mắt đó nhìn chị, không phải chị nói. Em cho rằng chuyện này có thể giấu diếm cả đời sao.”

“Em chưa từng muốn giấu, dù sao sớm hay muộn cũng phải đối mặt.”

“Lúc trước chị đã sớm nhắc nhở em, sau khi bố mẹ biết sẽ phản ứng ra sao, em cố tình không nghe chị, hiện tại nháo thành như vậy, em định giải quyết thế nào?”

“Ra ngoài, để em yên tĩnh một lát.”

An Tố có phần mất hứng, những vẫn rời khỏi phòng. Ngô Hinh cắt mọi đường dây điện thoai, mạng mẽo, không để An Tử Yến ra khỏi cửa, cũng không cho hắn liên lạc với bên ngoài.

Vài ngày sau, bố của An Tử Yến – An Tấn đã trở lại, đặt hành lý xuống liền đến thẳng phòng của An Tử Yến. An Tử Yến trông thấy ông cũng chẳng phản ứng, vẫn nằm trên giường không nhúc nhích, An Tử Yến châm một điếu thuốc, kéo ghế ngồi xuống: “Con không có gì muốn nói với bố sao?”

“Không có.”

“Không có? Mày ở cùng một thằng đàn ông thì được coi là chuyện gì hả, lão tử nuôi mày lớn bằng từng này, không phải để mày làm cái chuyện ghê tởm này, mày đem mặt mũi của bố mẹ mày vứt ở đâu hả. Đến giờ này còn không nhận sai?”

“Tôi không hề thấy bản thân làm sai điều gì, hơn nữa nói ra cũng thật mỉa mai, mới trước đây các người còn chả thèm để tâm tới tôi, quẳng tôi cho ông nội, hiện tại lại cảm thấy hứng thú với cuộc sống tình cảm của tôi, có phải tôi nên cảm động hay không?”

“Mày còn cãi bướng? Việc này còn chưa đủ dọa người hay sao, lão tử nghĩ tới liền cảm thấy buồn nôn, cái thằng kia thật không biết xấu hổ, mày còn vào hùa với nó? Việc này mà truyền ra ngoài, tao còn mặt mũi nào gặp người ta.”

“Nếu cảm thấy mất mặt, đừng ra ngoài gặp ai nữa.”

“Mày, mày, được lắm, giờ lớn rồi, muốn khiến tao và mẹ mày tức chết phải không, tao cho mày một cơ hội cuối cùng, nếu mày cam đoan không cùng cái thằng rác rưởi kia bên nhau nữa, chúng tao coi như chưa từng xảy ra chuyện gì, tao đưa mày ra nước ngoài học, cùng Tiểu Tư sống chung.”

“Không được dùng hai chữ kia để nói về cậu ấy.” An Tử Yến khẽ cắn môi, áp chế lửa giận trong lòng.

An Tấn tức giận mặt mũi đỏ gay, đá ngã ghế : “Người đâu.” Có hai người liền bước vào, An Tấn ra hiệu, bọn họ xốc An Tử Yến từ trên giường dậy, An Tử Yến không phản kháng, An Tấn rút dây lưng ra, hung hăng quất vào người An Tử Yến, An Tử Yến vẫn không nhúc nhích, diện vô biểu tình. Điều này càng khiến An Tấn thêm tức giận, tiếng dây lưng đánh vào da thịt nghe mà ghê rợn, Ngô Hình cùng An Tố vọt vào, thấy một màn như vậy, Ngô Hinh kêu lên: “Ông đừng đánh con.”

“Bà nghĩ là tôi muốn đánh nó chắc? Đánh nó lòng tôi không đau? Ai bảo nó cứng đầu như vậy.”

“Bố, bố làm gì vậy, có chuyện từ từ nói.”

“Không có biện pháp nói với nó, nó hoàn toàn không biết hối cải.”

Ngô Hinh ôm lấy An Tử Yến: “Tử Yến, mau nhận lỗi với bố con, nói con sai rồi, nói con sẽ sửa, đừng như vậy.”

An Tử Yến chỉ một mực nhìn chằm chằm An Tấn: “Tôi không phản kháng, đơn giản vì ông là bố tôi, không phải vì tôi cho rằng mình sai, ông phải rõ điều này.”

“Nghe nó nói rồi đấy, bà mau tránh ra. Không đánh để nó tỉnh lại, nó không biết mình đang làm chuyện quái quỷ gì.”

An Tấn kéo giật Ngô Hinh ra, hung hăng đánh lên người An Tử Yến, An Tố và Ngô Hinh không nhẫn tâm nhìn. Quay đầu sang một bên, hai người biết hiện tại không thể ngăn cản An tấn, tính tình của ông, càng bị ngăn cản, lại càng phát hỏa, hoàn toàn ngược lại mà thôi. Một lát sau, An Tấn cuối cùng đánh đến hết hơi, ném dây lưng đi: “Khi nào mày nhận lỗi rồi đến lúc ấy tao mới thả mày đi.” Dứt lời ra khỏi phòng.

Ngô Hinh nhẹ nhàng đặt tay lên vết thương chồng chất trên người An Tử Yến, nước mắt lã chã tuôn rơi: “Sao con lại cố chấp như vậy, người thân trong nhà lại không bằng một kẻ bên ngoài ư, chúng ta đều là muốn tốt cho con.”

An Tử Yến hất tay hai người đang đè trên vai hắn ra, xoa xoa khóe miệng: “Nếu hủy hoại tình yêu của tôi, nếu khiến tôi khổ sở, nếu đem ánh mắt của thế tục áp đặt lên người tôi, là vì muốn tốt cho tôi, tôi còn có thể chịu đựng được. Nhưng các người lại dứt khoát muốn tôi cảm thấy đây là sai lầm, thì xin lỗi, tôi không làm được.”

“Con không hiểu sao, chúng ta làm như vậy tất cả đều vì con.”

“Mẹ lại sai rồi, vì tôi cho các người một lý do chính đáng, các người chỉ vì chính bản thân mình, các người sợ mất mặt, sợ bản thân bị người ta nhạo báng, sợ không ngẩng nổi đầu. Cho nên quyết định hy sinh tôi cùng tình yêu của tôi để bảo vệ mấy thứ này.”

“Con nói bậy bạ gì vậy, không, không có chuyện đó.” Ngô Hinh sắc mặt tái nhợt phủ nhận.

An Tử Yến cười cười: “Có điều, mẹ à, các người quá coi thường tôi rồi, các người muốn bảo vệ thứ gì đó, tôi cũng có thứ cần bảo vệ.”

Tại sao tình yêu này không được người ta tiếp nhận, các người hy vọng tình yêu thế nào, sở thích ra sao, đó là chuyện của các ngươi. Nhưng lại cố tình ghét bỏ tình yêu này, ghét bỏ người có được tình yêu ấy. Rốt cuộc ghê tởm đến mức nào, rốt cuộc khó chấp nhận ra sao, rốt cuộc có bao nhiêu trơ trẽn, tôi chỉ cảm thấy, nội tâm hẹp hòi của các người khiến tôi ghê tởm, suy nghĩ xấu xa của các người thật khó chấp nhận, chửi bới vô tận của các người khiến tôi thấy trơ trẽn.

Phải bóp nát tình yêu của chúng tôi đến mức nào các người mới chịu từ bỏ ý đồ.

Chỉ là một phần đơn giản của tình yêu, tôi yêu bạn, bạn yêu tôi. Cho dù là nam hay nữ, nó cũng chỉ là tình yêu mà thôi.

Categories: Đam mỹ | 58 phản hồi

Điều hướng bài viết

58 thoughts on “Cậu là nam tớ vẫn yêu – Chương 50

  1. Phuphututu

    :((((((

  2. Tuyệt vời!!!! Quá yêu An Tử Yến luôn❤️❤️❤️

  3. cảm động ATY từng ngôn từ nói về tình yêu cao đẹp vs MĐ….T . T

  4. TT~TT tình yêu của các anh còn đẹp hơn bất kỳ tình yêu nào trên thế gian.Vì người ta đã quen nhìn nữ – nam nên nam – nam là không bình thường nếu như nhìn quen nam – nam thì nam – nữ có phải là bất thường không == Biết là cha mẹ thương con sợ con tổn thương nhưng nếu cả cha mẹ mà dùng đến những từ như bệnh hoạn,kinh tởm đối với con mình thì không thấy nó tổn thương sao == ngụy biện

  5. hanamiyukokute

    một phần của tình yêu ….cậu yêu tôi ..tôi yêu cậu …cho dù nam hay nữ thì nó cũng chỉ là tình yêu thôi …. Thích câu đấy của ATY

  6. oaoa, khổ thân 2 bạn trẻ
    TY cũng đau lắm mà, huhu

  7. Khổ thân 2 người rồi chỉ vì Xỉ Diện mà bop tình yêu

  8. oimeoi =((((( đau lòng quá a~~~~~ huhuhuhu. mà bố An Tử Yến ác quá. cầm cả thắt lưng đánh con mình @@. bà mẹ thì quá ngàn chấm, lấy cả tính mạng ra dọa……

  9. hay đến nghẹt thở nàng ơi….. ☺

  10. thoconxinhxan164

    Chương này đau lòng quá. Boss An quâ tuyệt vời :3

  11. Đăng Khoa

    Đọc xong tự nhiên rớt nước mắt… Hjc… Có được tình yêu đã khó, cố gắng bảo vệ tình yêu còn khó hơn… :((((

  12. Cúc đại đoá

    Đau lòng_ing

  13. tình yêu là gì tại sao phải ngăn cách tình yêu của chúng tôi.

  14. Gấu con

    Đêm nay 3 chương hay 4 chương vậy nàng. Đung mắng ta nhé..

  15. thật sự khi đọc xong cảm thấy ATY là người yêu ko thể kiếm……. vì thật sự ko thể có một ATY tinh tế ,nồng nàn, mạnh mẽ như thế … dù vậy vẫn mong có dc ai đó như ATY cho dù chỉ để hâm mộ mà ko phải của chính mình

  16. Minhheo99

    Haiz doc den day thay toi ATY thật vì ty mà a chấp nhận tất cả còn MD chỉ còn biết oán hận vì không bik đã làm j mà ny bỏ ra đi không lời từ biệt mà cậu cũng chẳng biết ATY ở đâu đang có j hay có…haiz buồn quá

  17. thôi kiếp sau nguyện làm trai đẹp để hưởng thụ tình yêu như thế này thôi chả mong gì hơn đâu . làm con gái khổ lắm ý giờ nhìn đâu cũng muốn chúng nó êu nhau. lắm khi còn nghĩ sao đến giờ này anh xã chưa ngoại cmn tình với boy nào đi cho mình nhờ . ta thật biến thái mà =)))))

  18. Ô thix nhất câu này: “Chỉ là một phần đơn giản của tình yêu, tôi yêu bạn, bạn yêu tôi. Cho dù là nam hay nữ, nó cũng chỉ là tình yêu mà thôi.” ATY thật là người độc nhất

  19. Ngô Phương Dung

    I love u. Moahhhh~~~~~~

  20. Rin

    Thứ 7 nà nàng. Có quà k ???

  21. Có nhiều thứ phải suy nghĩ khi đọc chương này ak

  22. Ngọc

    mình nghĩ lại rồi, ATY hoàn hảo 100% ^^

  23. Windstorm

    “Chỉ là một phần đơn giản của tình yêu, tôi yêu bạn, bạn yêu tôi. Cho dù là nam hay nữ, nó cũng chỉ là tình yêu mà thôi.”

    Chời ơi kết câu này quá đi mất :((((((((( huhu đến phần này là gay cấn rồi nè😥 hổng lẽ giờ tui cầm dao sang nhà Gia Chủ dí vào cổ bắt edit tiếp tiếp tiếp cho tụi tui đọc hả chời :(((( Kiểu gay cấn mà bị dừng nó ức chế lắm á :((
    Nói vậy thôi chứ tui ko dám đâu ah~ :)) t làm thế rồi gia chủ chết tức tưởi ai edit nữa :)) khéo cả tập đoàn kéo đến chắc tui không toàn thây :)) Cảm ơn nàng còn không hết nữa a~ :3 Gáng giữ sức khỏe rồi mần tiếp a~ :3 *chụt choẹt* :*

  24. i love you so much =D cam on nang da edit

  25. sao lại thê thảm thế này hả trời, đang ngọt muốn sâu răng bụp ngay sang ngc >”<

  26. s k đọc đưọc z ?

  27. Linh

    Giời ơi là giời sao chọt hoài mà k đc huhuhu

  28. Gấu

    cảm động quá…hu hu

  29. Quá tuyệt Yến à

  30. huhuhu, bạn gia chủ à, có thể share tớ bản word chương này được ko ;.;
    Từ khi bạn gia chủ bắt đầu edit chuyện là tớ vẫn cần mẫn save từng chương về word để dành (thề là chưa bh share post đi đâu trừ quote mấy đoạn hay hay post stt fb ;.;) vì thế bạn gia chủ có thể cảm thương cho tớ share tớ đc ko? bên blogspot ko bôi đen copy paste đc ;.; mình thề mình không bh post host vớ vẩn nào khác đâu ;.;

  31. tien

    ko ngo cau ay ich noi z..ma lai yeu MD den nhu the…that la…lam cha me cung co cai noi kho..haizzz..danh nguoi ..met mik..lai dau nguoi…

  32. tien

    haizzza …za…kho wa…ATY cau dung la…gan den the..chac ba me toi ma het nhu the la tui chet mat tieu roi….nhung cg nay mik nghi chi co Ong Noi cua ..ATY moi giai quyet dc thoi

  33. Pim pim

    Khóc luôn…:-( ôi tình yêu của ATY thật bao la

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: