Cậu là nam tớ vẫn yêu – Chương 54


Chương 54: Mạch Đinh, sinh nhật vui vẻ (Thượng)

Sinh nhật gì đó đối với tôi mà nói cũng không quan trọng, An Tử Yến, thế giới của tớ có cậu mới hạnh phúc, chính là cậu, chỉ có cậu. “Cậu dọn đến đây sống cùng tớ hay vẫn ở nhà?” An Tử Yến hỏi Mạch Đinh.

Thật là, vấn đề rõ ràng như vậy bảo mình trả lời sao đây, cũng không thể đáp ngay lập tức, tớ đương nhiên là muốn sống cùng cậu a, chả rụt rè chút nào, Mạch Đinh ra vẻ khó xử: “Cái đó, tớ phải cân nhắc đã.”

Ước chừng qua một phút đồng hồ, An Tử Yến lại hỏi: “Cân nhắc xong chưa?”

“Nhanh thế, có điều, không phải cậu rất muốn tớ sống cùng với cậu đấy chứ.” Mạch Đinh cười tủm tỉm.

“Không phải rất muốn.” An Tử Yến lạnh lùng.

Mạch Đinh có chút khó thở, cái tên này sao không hạ cho mình một bậc thang, xem ra phải tự thân vận động rồi: “Chỉ cần hơi hơi muốn thôi, cậu mà nghĩ như vậy, tớ liền dọn qua đây ở cùng cậu.”

“Tùy cậu muốn nói thế nào cũng được.”

An Tử Yến nhún nhún vai.

An Tử Yến tựa vào sôpha, thí nghiệm hiệu suất của chiếc tivi vừa mua, sau đó miễn cưỡng nói: “Cậu còn muốn có một phòng xem phim không?”

Mạch Đinh lắc đầu như trống bỏi: “Bỏ đi, tớ nghĩ kỹ rồi, sau này đều phải quý trọng mỗi một phút giây được ở cùng cậu, không thể lãng phí vào việc xem phim, tớ phải bù đắp lại cho đủ.” Dứt lời nhảy lên người An Tử Yến.

“Tránh ra, nặng muốn chết.”

“Cái rắm, rõ ràng gần đây tớ gầy đi.”

“Đó là ảo giác của cậu.”

“Vốn không nặng.” Mạch Đinh cầm tay An Tử Yến đặt trên bụng mình: “Sờ thấy không?”

“Sờ cái gì? Thai nhi?”

“Cậu! Lão tử nói chính là xương cốt, eo tớ không có thịt, đều tại cậu, tất cả là vì nhớ cậu nhớ đến gầy cả người.”

An Tử Yến một cước đá Mạch Đinh từ trên người mình xuống: “Cậu càng ngày càng buồn nôn, sắp ói đến nơi rồi.”

“Cậu vẫn là cái dáng vẻ ông già này! Ngày mai chính là sinh nhật tớ, có ai đối đãi như vậy với người được chúc mừng không?”

Bỏ đi lâu như thế, cũng không biết ôn nhu một chút.

“Còn chưa tới ngày mai.”

“Đợi đến mai xem tớ tra tấn cậu kiểu gì, tớ sẽ nói những lời buồn nôn mà cậu sợ nhất, cho cậu ăn đồ ngọt mà cậu ghét nhất, cho cậu nghe bài hát mà cậu ghét nhất. Còn phải bôi mỡ heo lên miệng cậu, hôn chết cậu.”

An Tử Yến lại chẳng buồn quan tâm: “Một năm mới có một lần, cậu xác định phải lãng phí cho chút chuyện nhàm chán này?”

Nói như vậy cũng đúng, không thể lãng phí sinh nhật của bản thân, vậy đem nó an bài vào ngày sinh nhật của An Tử Yến.

Đề tài ấy vẫn tiếp tục cho tới tận đêm khuya, Mạch Đinh luôn không ngừng nói chuyện, mặc kệ An Tử Yến có để ý hay không, không gặp nhau đã lâu, lời cần nói tích lại nhiều lắm, bao nhiêu cũng không xuể. Cuối cùng Mạch Đinh mắt đã díp lại nằm trong lòng An Tử Yến, nhưng vẫn thì thào tự nói: “Cậu có thể trở về chính là món quà tốt nhất đời này tớ nhận được, tớ không thể yêu cầu gì hơn, bằng không bị ông trời nghe thấy, sẽ trừng phạt tớ.”

“Ngốc, cậu còn muốn gì nữa?”

“Muốn nhiều lắm, rất nhiều. Tỷ như cùng cậu đến một nơi không có ai, chụp lại dáng vẻ khi cười của cậu cất trong ví tiền, làm bữa sáng cho tớ, mua cái còng tay còng hai chúng ta lại, như vậy cậu sẽ vĩnh viễn không biến mất trước mặt tớ, có điều việc đó là không khả thi.” Mạch Đinh vừa nói, vừa nặng nề chìm vào giấc ngủ.

An Tử Yến kéo chăn đắp lên người Mạch Đinh: “Khẳng định không khả thi, ai lại làm cái chuyện ngu ngốc đó.” Dứt lời tắt đèn.

Sáng sớm hôm sau, Mạch Đinh bừng tỉnh từ trong ác mộng, ngồi bật dậy khỏi giường: “An Tử Yến!”

Cậu mơ thấy An Tử Yến rời bỏ mình, xem ra chuyện lần này khiến Mạch Đinh bị đả kích không nhỏ, Mạch Đinh sờ sờ vị trí bên cạnh, trống không. Trong lòng cả kinh, nhưng tiếng động bên ngoài rất nhanh làm cậu thở dài nhẹ nhõm một hơi, An Tử Yến? Dậy sớm như vậy, thật đúng là hiếm thấy.

Vừa ra phòng khách chợt nghe được tiếng mắng chửi của An Tử Yến: “Con mẹ nó, mày rốt cuộc có sáng hay không, đồ giả.” Nói xong kéo lò vi ba chuẩn bị ném ra ngoài, bị Mạch Đinh một bước ngăn trở: “Cậu làm gì vậy.”

“Hỏng rồi, cái này đặt ở đây không có động tĩnh.”

“Cậu không ấn nút bật thì sao có động tĩnh được?” Mạch Đinh cảm thấy thực khó tin, thành tích học tập đứng đầu, biết sử dụng các loại nhạc cụ, là một người ngoại trừ xấu tính ra thì Mạch Đinh không tìm được khuyết điểm, thế nhưng đối với mấy việc nhỏ nhặt này lại dốt đặc cán mai.

“Còn phải ấn nút bật, chả nhẽ không tự động được à? Khoa học kỹ thuận bây giờ thật quá lạc hậu.”

Cái tên này, muốn trốn tránh trách nhiệm đây mà, rõ ràng bản thân kém hiểu biết. Đột nhiên trong đầu Mạch Đinh bừng sáng, liều mạng đấm tường cười to: “Xem như tìm được nhược điểm của cậu, còn tưởng cậu có bao nhiêu lợi hại, vào bếp một cái liền giơ tay đầu hàng, ha ha, buồn cười chết mất, ngốc a, xem ra tại phương diện này cậu còn phải gọi tớ một tiếng thầy Tiểu Mạch.” Mạch Đinh đắc ý khó nén nói ra, cái đuôi ve vẩy tận trời.

Càng khiến người ta ngoài ý muốn chính là An Tử Yến không tức giận, không tranh luận, chỉ lấy di động ra, không biết ấn cái gì, sau đó cất lại vào túi, cầm tiền trong tay, kéo lò viba, giống tha thi thể tha về chỗ cũ. Mạch Đinh cũng đi theo An Tử Yến tới nhà bếp, ngó đầu vô: “Cậu rốt cuộc đang làm gì vậy.”

“Cậu thật sự rất ồn.”

Mạch Đinh lúc này mới phản ứng lại, từ phía sau ôm lấy thắt lưng của An Tử Yến: “Tối hôm qua tớ chỉ nói bừa vậy thôi, cậu còn tưởng là thật sao, sao tớ lại không biết xấu hổ làm phiền ông già như cậu giúp tớ nấu cơm.” Nói thì nói như vậy, Mạch Đinh trên mặt lại cười tươi hơn hoa.

“Buông ra, nóng muốn chết.”

Mạch Đinh nghe lời, buông An Tử Yến ra, ngó nhìn vào nồi: “Cậu nấu gì đấy?”

“Cháo.”

“Chỉ thấy mỗi nước, không thấy gạo đâu.”

“Đã nói là cháo, cần nhiều gạo làm gì.” Dù nói thế nào, đều là An Tử Yến thấy mình có lý.

An Tử Yến nhúng đũa vào nồi rồi đặt lên miệng nếm thử: “Chả có hương vị gì cả.” Cầm lấy lọ muối đổ vào nồi cháo, một phát liền nửa lọ. Mạch Đinh không kịp ngăn cản, cuống quýt hoảng sợ lui về sau: “Ai bảo cậu nấu cháo phải cho muối, rốt cuộc cậu có biết làm hay không vậy.”

“Cậu lại ồn ào nữa thì ra ngoài đi.”

Dứt lời cầm chảo, ném trứng gà vào trong, dưới tình huống chả buồn quan tâm, trứng gà vỡ nát trên chảo, vỏ trứng cùng lòng trắng lòng đỏ trộn lẫn vào nhau, Mạch Đinh ở bên cạnh thấy vậy mà ghê, nhưng không muốn tạo áp lực cho An Tử Yến, cũng không dám mở miệng, chỉ đành lặng lẽ mang mấy thứ nguy hiểm như nước rửa chén ra ngoài, tránh cho An Tử Yến tiện tay quơ được đổ thêm vào bữa sáng vốn đã “hoa lệ”.

Nửa tiếng sau, An Tử Yến cáu kỉnh ra khỏi nhà bếp: “Có thể ăn.”

Mạch Đinh hỗ trợ bưng cháo và trứng tráng, gian nan nuốt nước bọt, nhẹ nhàng ăn một miếng, thiếu chút nữa phun ra, sắc mặt cực kỳ khó coi, quả thực như tra tấn bản thân. An Tử Yến mặt không đổi sắc nhìn chằm chằm Mạch Đinh: “Sao vậy, không ăn được?” Trong lời nói nồng nặc ý vị uy hiếp.

“Không, làm gì có chuyện đó, ngon, ăn rất ngon.”

“Vậy phải ăn hết.”

“Sao cậu không ăn.”

“Vừa nhìn đã không muốn ăn.”

Mạch Đinh bị sặc: “Cậu biết rõ không thể ăn, còn bắt tớ ăn làm gì.”

“Chính cậu nói ăn rất ngon.”

Cái này Mạch Đinh không thể phản bác.

Kết luận: không nên tùy tiện đưa ra nguyện vọng với An Tử Yến, sẽ chỉ làm tổn thương chính mình, cho dù hắn cố ý hay vô tình.

Mạch Đinh vừa mới bắt đầu cảm động, vì bữa sáng mà biến mất vô tung vô ảnh, khi vất vả ăn xong bữa sáng, cậu lại thấy An Tử Yến chuẩn bị ra ngoài, ném mình qua một bên.

“Cậu phải ra ngoài?”

“Tớ còn có việc.”

“Có chuyện gì? Hôm nay là sinh nhật của tớ mà.”

“Thì sao.” An Tử Yến hoàn toàn chẳng buồn để ý, đóng cửa lại đi ra ngoài.

Mạch Đinh cầm giấy vệ sinh đạp lên cửa WC: “Hỗn đản, một bữa sáng của cậu liền khiến lão tử bị tào tháo đuổi? Nam nhân xấu xa, sớm biết có ngày hôm nay lão tử đã giết cậu trước, sau đó gian thi.” Mạch Đinh tức giận nói năng lộn xộn.

Cuối cùng trong căn phòng trống rỗng chỉ nghe thấy tiếng của bản thân, cậu đành chấp nhận số phận khoác balô đến trường, lúc bước vào lớp, phát hiện An Tử Yến căn bản không tới trường, cậu tự an ủi, có lẽ An Tử Yến đang tỉ mỉ chuẩn bị cho mình một kinh hỉ, nhưng rất nhanh ý tưởng này đã bị bác bỏ, tên kia làm gì có chuyện nghĩ ra mấy trò đó, mà cho dù có, cũng là thứ giết người.

Học được nửa buổi sáng, đột nhiên xuất hiện bốn người mặc đồ đen, ai nấy hung thần ác sát, giống y đúc xã hội đen. Mùa hè oi bức mặc tây trang đen xì đặc biệt gây chú ý, toàn bộ các bạn trong lớp đều nhỏ giọng bàn tán, một người trong số đó gọi thầy giáo ra ngoài, bọn họ thương lượng chốc lát, cuối cùng thầy giáo gật đầu đồng ý.

Mạch Đinh tò mò, có phải trong lớp có ai gây chuyện hay không, may mà bình thường mình hay an phận, chưa bao giờ gặp phải cục diện rối rắm này, Mạch Đinh nhẹ nhàng thở ra, có điều, Mạch Đinh nhìn vị trí trống không bên cạnh, cái người này thì chưa chắc, chẳng lẽ An Tử Yến xảy ra chuyện? Bị xã hội đen đuổi giết, không thể nào, sao lại có tình tiết cẩu huyết như phim vậy được.

Bốn người mặc đồ đen, đi về phía Mạch Đinh, nhìn chằm chằm Mạch Đinh, Mạch Đinh có dự cảm cực kỳ không tốt. Khi tất cả đều đã đứng trước mặt Mạch Đinh, Mạch Đinh nhìn ra sau, không có ai khác, bọn họ quả thật nhắm vào mình, cậu sợ tới mức tóc gáy dựng đứng.

Một người mặc đồ đen rút từ trong túi ra một thứ trông giống thẻ cảnh sát: “Chúng tôi là cảnh sát.” Mạch Đinh còn chưa nhìn cho rõ, đã cất đi mất, có lẽ căn bản không muốn Mạch Đinh thấy kỹ.

“Tôi, tôi không làm gì cả.” Mạch Đinh hai chân phát run.

“Cậu bị bắt vì tội dâm loạn trẻ em, xin theo chúng tôi về cảnh cục.” Dứt lời hai người trong số đó xách Mạch Đinh lên đi về phía cửa, Mạch Đinh kêu to: “Tôi không làm việc đó, tôi bị oan.”

Nhưng đám người mặc đồ đen không để ý, mang Mạch Đinh ra khỏi trường học, Mạch Đinh nhìn bộ mặt hung ác của bốn người, trong đó có hai người đã cởi tây trang ra, để lộ một hình xăm rất lớn, Mạch Đinh thông minh lập tức phản ứng lại, đây tuyệt đối không phải cảnh sát.

“Cứu…” Chữ mạng còn chưa nói ra, đã bị bịt kín miệng, đầu bị trùm một cái túi đen, Mạch Đinh từ trước đến nay chưa từng gặp phải chuyện này, sợ tới mức thiếu chút nừa tè ra quần, chắc chắn mình bị bắt cóc rồi, cậu trộm thò tay vào túi định lấy điện thoại, bị phát hiện.

“Mày chán sống rồi phải không, dám báo nguy liền vứt mày xuống biển.”

Nói xong trói hai tay Mạch Đinh lại, Mạch Đinh khóc không ra nước mắt, chẳng hiểu tại sao mình lại dính tới hắc đạo thế này.

Xe đi một hồi lâu mới ngừng lại, đến, đến rồi? Mạch Đinh bị ném xuống đất, nghe thấy tiếng xe rời đi, sau đó là tiếng cửa mở, tiếng bước chân, Mạch Đinh hoảng loạn giãy dụa trên đất: “Xin đừng giết tôi.”

Túi đen bị kéo ra, mắt Mạch Đinh gặp ánh sáng đột ngột nên hơi mơ hồ, rất nhanh liền trông thấy người đang ngồi xổm trước mặt mình không phải ai khác mà chính là người yêu của cậu – An Tử Yến.

“Sao lại chậm thế hả?”

Mạch Đinh ngẩng đầu xem xét xung quanh, một bóng người cũng không có, mờ mịt hỏi: “Sao cậu lại ở đây?”

An Tử Yến cởi trói cho Mạch Đinh: “Tớ bảo bọn họ mang cậu tới đây, không phải cậu muốn kinh hỉ sao?”

Mạch Đinh trợn trắng mắt, nhìn nhìn khuôn mặt vô tội của An Tử Yến, đứng phắt dậy, cặp mắt phủ đầy tơ máu, tóc tai rối bù cầm một cành cây dưới đất rống lên với An Tử Yến: “Lão tử, lão tử hôm nay không thể không đâm chết cậu, An Tử Yến!!!!”

____________________

Sau một hồi cân nhắc đong đếm, ta quyết định đổi lại xưng hô cậu – tớ, qua vài chương để anh- em, thì ta thấy ngọt thì ngọt thật nhưng nó cứ thốn thốn thế nào ấy, với lại mỗi lần gõ anh – em tay ta lại run rẩy. Xin hãy thông cảm cho sự thay đổi thất thường này, đợi đến khi nào hai người chính thức kết hôn sẽ đổi về anh –em.

-Ai mà cho mình cái kinh hỉ như thế này khẳng định bóp cổ nó chết luôn

Categories: Đam mỹ | 46 phản hồi

Điều hướng bài viết

46 thoughts on “Cậu là nam tớ vẫn yêu – Chương 54

  1. Phuphututu

    Temmmmm

  2. kel

    Tem

  3. Kurasami

    Tem cam on cau nhieu lam.

  4. hanamiyukokute

    thật sự nghe anh em nó ngọt đến chết ng a…và em thích điều đó

  5. SooTeuk

    Cám ơn nàng nha! Cái kinh hỉ này tui cũng hổng có dám nhận…. Vãi xoong nồi nhà Boss….

  6. cảm ơn cậu đã đổi lại cách xưng hô, tớ rất thích. xưng Cậu – tớ nghe tình thú thế nào :3
    Mạch Mạch, vất vả rồi :3

  7. Anh – em nghe nổi da gà thật. Cậu – tớ dễ thương hơn nhiều

  8. Ngọc

    Kinh hỉ này em xin kiếu. ATY, anh quá bá đạo rồi ==’

  9. à, cái đoạn “Thai nhi” làm tui suýt sặc nước bọt :))

  10. Lông mi của Tiểu Khải

    Vớt được cái phong bì =))

  11. Gnar tý nị

    xưng cậu-tớ có lẽ quen rùi, mình thấy ngọt lắm nàng ạ

  12. *ôm bụng* *cười lăn lộn* tè ra quần kìa. t là t hóng thái độ của Boss khi thấy việc này =))))))))))

  13. Muốn đấm boss quá thể

  14. Trời ơi để anh-em nghe hay mà hay mà :(((((((((((
    Tui rất rất thích luôn ý huhu T_________T

  15. kinh hỉ là gì vậy bạn?

  16. cảm ơn chủ nhà🙂 lại đc đọc chương mới rồi.
    hẳn là muốn đấm Boss 1 quả -_-

  17. thoconxinhxan164

    Đi qua đi lại một hồi có ng giựt mất tem :((((

  18. ngoáy ngoáy . bạn chồng bạn vợ cho nó bình đẳng >.<

  19. Sinh nhật quá cẩu huyết :)))))

  20. ATY kéo MĐ đến đây làm gì vậy nàng?

  21. Đang anh-em ngọt rớt cái nhảy qua đây cậu-tớ *phựt* đứt dây phiêu cmnr….

    Đang tuông trào cảm cmn xúc mà TT^TT

  22. Tú Tinh

    Cái này toàn kinh chứ hỉ nỗi gì :)) sợ hãi dã man Boss an ạ

  23. Sao đang anh em ngọt xớt lại về thành cậu tớ hở nàng @.@

  24. Mây

    Anh sẽ vì em làm thơ tình ái
    Còn ATY vì MĐ phá banh nàh bếp, bắt vợ mình ăn thứ không phải dành cho người (theo tưởng tượng của mình chính là như v. :’v ) : ))))))))) , đã vậy còn làm trò bắt cóc gây kinh hỉ, kinh hỉ của ATY thật ko dám nhận =)))

  25. :)) mém tý nữa là té ghế thiệt rồi, thấy đau bụng vì mức sát thương quá lớn từ Lão An a~

  26. Song Ngư

    bản thân mình là người trong giới mà thấy nên để cậu – tớ thì có vẻ hợp văn phong và ý tác giả hơn ấy nhỉ? xưng hô anh em nghe kì kì thế nào ấy, đúng ý như tác giả nói, thốn thốn và run run khi gõ (và khi đọc) ^^

  27. mẹ ơi, cái kinh hỉ này cho tiền cũng ko ai dám nhận, cmn chỉ có mỗi boss An là có thể làm ra cái thể loại cẩu huyết này, đọc mà cười súc quần vs MĐ =))))))

  28. *gật gật* ai mà dám cho t “kinh hỷ” kiểu này t cũng sẽ bóp chết ngay lập tức :v
    p/s: đổi xưng hô rồi…. yeah~~~

  29. Nàng không nói ta cũng định bảo nàng như thế =)) Nghe “cậu – tớ” riết quen rồi, bỗng nhiên cứ “anh anh – em em” đọc cũng cảm thấy run rẩy :)) Thôi thì đoạn này “tình củm” thì “anh-em” cho dân chúng ăn bánh gato chơi nàng, còn bt cứ “tớ – cậu” cho đỡ mệt tim :v Dù sao cũng cảm ơn nàng đẹp nhé :v

  30. haru

    Noi that goi cau to nge ha va dthuog hon a e nhiu.
    Cai nay la kinh hỉ ji ?kinh hải thy co.

  31. em yêu anh Yến, mấy thím đừng cản em.

  32. Được thể cả vợ lẫn chồng đầu óc cùng suy nghĩ đều không bình thường

  33. Kinh hỉ đậm chất boss ^^

  34. Mình thích cách xưng hô câu tớ à. Dù ko là không xưng hô ngọt ngào nhưng tình yêu của mấy ồng là cũng đủ ngọt tận xương rồi ad ạ❤

  35. pukagaga

    ui ! ngay từ đằu đã sớm biết có ngày này ! nguy hiễm nguy hiễm thặc hixhixx

  36. Trời ơi!!!!!
    Sao mà MĐ khong giận nỗi ATY 1 ngày thử ATY ntn nhỉ???
    Suốt ngày bị ATY ngược hoài tội thật

  37. jktop

    Thấy nên để anh – em mấy chỗ cẩu huyết, ngược tâm thôi, còn lại cứ cậu – tớ là hợp nhất ùi😀

  38. Dai ma hien hon, amen. Ai ma chiu dc kik thich kieu do -.-

  39. Sinh nhật có thằng vì mình mà giả cảnh sát rồi bắt mình vs tội doâm loạn troẻ iem thì mình sẽ giết chết nó -_-

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: