Cậu là nam tớ vẫn yêu – Chương 62


Chương 62: Một vài chuyện ngày hè

Mùa hè thời tiết thực nóng bức, nóng đến mức Mạch Đinh chỉ cần trông thấy chỗ râm mát liền chui ngay vào đó, vì sự kiện bệnh giang mai ngày hôm qua mà Mạch Đinh bị bố mẹ mắng đến cẩu huyết lâm đầu, mẹ Mạch Đinh còn quyền đấm cước đá với Mạch Đinh, muốn cự tuyệt con nhà người ta cũng không nên lấy cớ như vậy, nhưng khiến Mạch Đinh giật mình nhất lại là, Phó Thiến đối với chuyện cậu thích con trai không hề hé răng nửa lời, xem ra người tốt vẫn được báo đáp, Mạch Đinh không nhịn được tự khen bản thân hồi trước thông minh, có thể cao tay đến thế.

Cậu đặt tay lên trước trán che khuất ánh mặt trời, còn bao lâu nữa mới đến nhà An Tử Yến a, thật là, mặt trời chết tiệt, ác độc quá thể. Kỳ thật Mạch Đinh cũng không cần phơi nắng như vậy để đến nhà An Tử Yến a, còn không phải bản thân cam tâm tình nguyện đi bộ dưới ánh nắng chói chang cả quãng đường dài hay sao. Khi đến được nhà của An Tử Yến, cậu dùng sức gõ cửa, một lát sau An Tử Yến mới ra mở cửa, Mạch Đinh đẩy An Tử Yến sang một bên tự rót cho mình một cốc nước đá, sau đó cởi quần áo, dùng nó lau mồ hôi: “Nóng chết tớ, mùa hè năm nay nóng thật.”

An Tử Yến đóng cửa lại: “Cậu nhìn dáng vẻ của mình kìa.”

“Dù sao dáng vẻ nào của tớ cậu cũng đã thấy hết, tớ không quan tâm.” Mạch Đinh cầm quạt ngồi trên sàn nhà, phát hiện không bật điều hòa, gió thổi tới từ bên ngoài cửa sổ đều là gió nóng. Cậu cầm điều khiển bật điều hòa nhưng không thấy có phản ứng, có mất điện đâu nhỉ, rõ ràng tivi vẫn đang bật.

Mạch Đinh ném điều khiển cho An Tử Yến: “Cái điều hòa này kỳ thị tớ, cậu bật đi.”

“Cậu là thằng ngốc à, điều hòa hỏng rồi, còn chưa ai đến sửa.”

“Cái gì?!” Mạch Đinh giống như nghe thấy tiếng sét giữa trời quang: “Uống công tớ đến tận đây, sao cậu không nói sớm.”

“Lão tử cũng không bảo cậu đến.” Cái con người này thật không biết phải trái, tự mình chạy đến còn lải nhà lải nhải.

“Thật là, tớ vừa rời khỏi đây, cái nhà này liền chẳng ra đâu vào với đâu.”

“Vâng, vâng, cậu rời khỏi trái đất, trái đất cũng không quay nữa.”

Mạch Đinh nóng đến độ không còn khí lực đấu võ mồm với An Tử Yến, cậu nằm xuống sàn nhà, lăn qua lăn lại: “Nóng quá a, cậu không cảm thấy vậy sao.”

“Cậu ồn ào như vậy đương nhiên sẽ nóng, mau đứng lên cho tớ.”

Mạch Đinh cầm quạt ngồi bên cạnh An Tử Yến, phe phẩy quạt quạt cho An Tử Yến: “Nóng thì nói xừ nó đi, tớ quạt giúp cậu.”

Một lát sau, tay Mạch Đinh có chút mỏi, nhưng vẫn gắng chống đỡ, An Tử Yến mặt nhăn mày nhíu: “Đừng quạt nữa, tớ không nóng.”

Đúng lúc này, có tiếng rao bán dưa hấu, Mạch Đinh chạy tới cửa sổ gọi với xuống dưới, sau đó rống hỏi: “Dưa hấu bao nhiêu tiền một cân.”

“Một đồng.”

“Có bớt không?”

“Nhóc à, một đồng mà cậu còn mặc cả.”

“Tôi lập tức xuống đây, chú đừng đi a.”

Mạch Đinh mặc xong quần áo liền chạy xuống lầu, lát sau ôm một quả dưa hấu tròn vo đi lên, trong nhà bếp cắt quả dưa thành từng miếng nhỏ để vào đĩa, sau khi sắp xếp hết thảy, cậu ngồi xuống đất, đặt đĩa dưa lên bàn trước mặt, vừa ăn vừa xem tivi, quay sang hỏi An Tử Yến: “Sao cậu không ăn.”

“Cậu ăn là được.”

“Tớ nói thật chứ, cậu cứ như vậy là không được, cái gì cũng chê, không cao lên được đâu.”

“Cậu cái gì cũng ăn, chả cao được bao nhiêu.”

“Cậu nhắc đến mới nhớ, nếu cao hơn, tớ có thể làm công hay không.” Thật đúng là ảo tưởng.

“Cậu á? Cho dù cao thế nào, cũng chỉ là thụ mà thôi.”

“Cậu đây là đang xem thường người khác.”

“Sao hả, cậu muốn thay đổi khẩu vị?” An Tử Yến nheo mắt lại.

“Tớ chỉ là so sánh, so sánh chính là chuyện không có thực, cậu có hiểu hay không hả? Vẫn còn là sinh viên, quả nhiên không được thông minh cho lắm.”

An Tử Yến cầm miếng dưa hấu nhét vào miệng Mạch Đinh: “Ăn dưa hấu của cậu đi, lắm mồm thế.”

Sau khi ăn no, Mạch Đinh chùi miệng mình vào quần áo sạch sẽ của An Tử Yến, không đợi An Tử Yến kịp nói gì cười tủm tỉm mở miệng trước: “Tớ biết cậu sẽ không để ý, đúng không.”

“Đừng lây bệnh giang mai cho tớ là được.”

“Cậu còn nhắc lại chuyện này làm chi.” Mạch Đinh nhảy lên sôpha, cả người dán sát vào An Tử Yến, gối đầu lên chân hắn.

“Xuống dưới, nóng muốn chết.”

Mạch Đinh cầm lấy cây quạt trên đất quạt quạt: “Không nóng, không nóng, tớ quạt giúp cậu sẽ không nóng, cả căn nhà nơi thoải mái nhất chính là nơi này, cậu để tớ nằm một lát.”

An Tử Yến không nói nữa, Mạch Đinh vừa xem ti vi vừa ngủ thiếp đi mất, cây quạt trong tay cũng dần dần trượt xuống đất, An Tử Yến cúi đầu nhìn Mạch Đinh trong lòng mình, bởi vì quá nóng, trên trán mướt mồ hôi, An Tử Yến lấy tay lau mồ hôi cho cậu, cầm quạt nhẹ nhàng quạt gió cho Mạch Đinh, gió mát lao thẳng tới Mạch Đinh, khiến chân mày cậu lập tức giãn ra.

Không biết ngủ bao lâu, Mạch Đinh ngẩng đầu dậy, còn chưa tỉnh táo thắc mắc mình đang ở đâu, rất nhanh cậu nhìn ra bên ngoài cửa sổ thấy sắc trời đã tối muộn, vội hô xong đời, chắc chắn sẽ bị mẹ mắng chết, cậu thất kinh đứng dậy quay đầu hướng về phía cửa, kết quả một tay không vịn ổn, Mạch Đinh mất trọng tâm đập thẳng vào giữa hai chân An Tử Yến, lần tiếp xúc này cực kỳ chuẩn xác, An Tử Yến bị đau mà tỉnh, kêu lên một tiếng thống khổ, Mạch Đinh nhìn xuống, sợ tới mức ngay cả mạng cũng không còn, vội vàng kiểm tra thân dưới của An Tử Yến: “Có sao không? Còn ngạnh nổi không vậy?” Tuy Mạch Đinh có chút lo lắng, nhưng khóe miệng của cậu lại lộ ra ý cười phi thường không thích hợp.

An Tử Yến cúi gập người che khuất nửa thân dưới, đau đến mức không nhịn được phải chửi bậy: “Con mẹ nó, vỡ cha nó rồi.”

Nhân lúc An Tử Yến còn chưa khôi phục lại, Mạch Đinh chạy tới cửa đeo giầy vào, sau đó lại trở về bổ nhào về phía An Tử Yến, hôn một cái lên mặt hắn: “Tớ đi trước đây, không cần tiễn.”

An Tử Yến túm lấy Mạch Đinh, Mạch Đinh liều mạng giãy thoát, phi như bay xuống dưới lầu, ở bên dưới rống to: “An Tử Yến, bỏ chỗ dưa hấu còn lại vào tủ lạnh, ngày mai tớ lại đến ăn.”

“Cậu quay lại cho tớ.”

“Đùa kiểu gì vậy, cậu bảo tở quay lại, tớ sẽ quay lại chắc, tớ đâu phải thằng ngốc. Ngủ ngon, tiểu đệ đi trước một bước.”

“Mạch Đinh!! Cậu chết chắc rồi.”

“Mạch Đinh không nghe thấy, Mạch Đinh không nghe thấy.” Mạch Đinh cười cười chạy đi, dọc đường Mạch Đinh luôn chạy chậm để về nhà cho kịp giờ. Khi về tới nhà đã nóng không thể chịu nổi, né tránh mẹ lải nhải ca cẩm sao lại về muộn như vậy vọt vào nhà tắm tắm nước lạnh, sau đó vẻ mặt thích ý bước ra, quả nhiên vẫn là tắm nước lạnh thoải mái nhất. Mạch Đinh an nhàn nằm trong phòng bật điều hòa đột nhiên thấy An Tử Yến thật đáng thương, tục ngữ có câu vợ chồng phải có phúc cùng chung, có nạn cùng chịu, hiện giờ có phải mình đối xử với hắn hơi quá đáng hay không. Rất nhanh, cậu lại nhớ ra một câu tục ngữ khác: vợ chồng là chim trong một rừng, tai vạ ập đến phải tự bay. Nghĩ vậy Mạch Đinh an ổn ngủ thiếp đi.

Sáng sớm hôm sau, Mạch Đinh liền cảm thấy giống như bị say xe, toàn thân vã mồ hôi như tắm. Đứng dậy không nổi, cậu hữu khí vô lực gọi mẹ, mẹ Mạch Đinh chạy tới, thấy dáng vẻ nửa sống nửa chết của Mạch Đinh chỉ biết chắc là bị cảm mạo, nhìn nhìn điều hòa: “Con bật điều hòa suốt đêm không cảm mới là lạ, cũng không biết tiết kiệm tiền điện cho lão nương.”

“Con bị cảm rồi.”

Mẹ Mạch Đinh vươn tay sờ sờ trán Mạch Đinh: “Không sốt cao lắm, để mẹ đi lấy thuốc, con cái thằng nhóc chết tiệt này, giữa ngày hè nóng oi bức lại bị cảm lạnh.”

Bản thân sinh bệnh mà thái độ của người nhà lại lạnh lùng như vậy, Mạch Đinh chỉ có thể tìm kiếm chút an ủi nơi người yêu.

Cậu nhân lúc mẹ tìm thuốc gọi điện thoại cho An Tử Yến.

“Lại làm sao vậy?”

“Tớ, hình như tớ ốm rồi, rất nghiêm trọng.”

“Khi nào thì chết?”

“Cậu, được được được, tớ chết cũng tốt, dù sao không ai quan tâm đến tớ, có sống tiếp cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.”

“Cậu không thể chết được.”

“Vì sao?” Mạch Đinh chờ đợi lời ngon tiếng ngọt.

“Cậu chết, ai tới làm nền cho tớ.”

“Ta mà chết cũng không buông tha cho cậu, biến thành quỷ dọa cậu phun nước tiểu, An Tử Yến!”

Mạch Đinh hao hết một tia khí lực cuối cùng, nằm ở trên giường, cam chịu như một người đã chết.

Ông trời, ông thật bất công, An Tử Yến chỉnh tôi nhiều lần như vậy, sao ông không dùng sét đánh chết hắn. Không phải tôi chỉ hơi đụng vào JJ của An Tử Yến hay sao, thế nhưng lại khiến tôi bị cảm.

Bộ não tràn ngập trí tuệ và tri thức hữu dụng của tôi đụng vào cái nơi chứa đựng tinh trùng vô dụng của hắn, nói đi nói lại vẫn là tôi chịu thiệt mà.

Categories: Đam mỹ | 23 phản hồi

Điều hướng bài viết

23 thoughts on “Cậu là nam tớ vẫn yêu – Chương 62

  1. có ai xe chua?

  2. Có chương mới rồi hoan hô chủ gia…Tks nàng nhiều bận thi còn edit tr …êu nàng nhất

  3. Con_iu_của_Yến_Mạch

    Thanks nàng! Hóng hôm qua tới h T^T

  4. Tội Mạch Mạch thật cơ mà đụng mạnh xíu nữa là mất phúc cả đời …ha ha

  5. Hàn Vân Nguyệt Dạ

    A~ chậm òiii >.< hóng qá tỷ ơii

  6. doi sang gio cuoi cung cung duoc xem tks ad nhé

  7. Bận rộn thế mà còn ra chương mới à nàng :)) Mà phải chọt vào sao? Có H à =)) Thôi thì cảm ơn nàng đã cố gắng edit cho mọi người. :3

  8. Love Mạch Đinh

    Đợi sáng giờ..Cam ơn nàng đã edit dù mỏi mon .cũng ko dám hối vì nàng phải quan tâm đến thi cử..
    Chúc nàng thi tốt

  9. Thank anbich nhé

  10. hanamiyukokute

    đọc mà phun nc vào màn hình đt luôn . . hài. cười sái quai hàm luô gòi

  11. An Jewelfish

    Quằn quại =)) cái kiểu so sánh k giống ai chỉ có mỗi Mạch Mạch thôi :))

  12. “Con mẹ nó, vỡ cha nó rồi”
    nửa đêm rồi mà còn cho đọc truyện cười ^^!
    cười lộn ruột với cặp này ^^!

  13. Lee Shen

    nàng làm ta mất tem lẫn mất ngủ rồi== klq nhưng thi tốt vào nàng nhé :v

  14. cuối cùng cũng có rồi, trời ơi, iu nàng quá đi….

  15. Đến chết với câu cuối 😂

  16. Bi

    ❤❤ ❤ tk's nàg lm ^_^ chúc nàg thi tốt :3

  17. windtorm

    Cười chết mất :)) MĐ ko biết rằng đập vỡ mất thì cậu sẽ buồn chết à =)) ông trời cho cậu cảm là còn may :)) cái kia của ATY mà tạch thì ng buồn nhất là cậu chứ ko ai :)))))))) dự đoán sau khỏi bệnh, MĐ phải “đền” cho ATY, tổn thương ở đâu, đền ở đấy :)))))
    Chúc nàng thi thật tốt, xong rồi về bù lại cho tụi này nha :”> mỗi ngày chục chương thôi ko cần nhiều đâu :3 chơm chơm :*

  18. chỉ vì đạp trúng Tiểu Yến mà bị cảm
    MĐ cậu bị lỗ nặng rồi

  19. So sánh đoạn cuối thật bá đạo

  20. Yuki

    Sao mình không đọc được? Mn có thể tóm tắt nội dung hộ được không?

    • đây là bản nén, đuôi file là rar, phải có công cụ giải nén, trước khi giải nén nó sẽ hiện lên chỗ bạn cần giải pass, gu gồ để biết thêm chi tiết

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: