Cậu là nam tớ vẫn yêu – Chương 68


Chương 68: Tâm hồn vỡ nát

Nếu thực sự có một ngày, cuộc sống không còn đè ép con người ta tới mức không thở nổi, ngày qua ngày không hề lặp đi lặp lại, bên tai không có tiếng ồn do người đáng ghét tạo ra, tiền trở nên vô giá trị. Mọi việc đều được tiến hành theo nguyện vọng của mình, ai không vừa mắt cứ từng người từng người biến mất, chỉ nằm trên giường cũng sẽ không béo, mua đồ không bao giờ cần đến tiền.

Nếu thực sự có một ngày như vậy, đó không phải thiên đường, mà là địa ngục.

Vẫn sống dưới ánh sáng sẽ mất đi kỳ vọng, chỉ có trong bóng tối mới có thể trông đợi bình minh.

 Mất đi ý nghĩa của cuộc sống, tiêu pha hoang phí, mỗi người đều sống trong địa ngục, ai có thể so với người khác tốt hơn, đa số mọi người đều thích đem oán giận và đau khổ của mình đặt dưới kính hiển vi, càng lúc càng phóng đại, nói cái gì mà thế giới của tôi là màu xám, người xung quan đáng ghét đến mức độ nào, tôi không thể chịu đựng được. Không một ai chân chính hiểu tôi cần gì, bởi vì cảm xúc đã chết, đầu óc chỉ còn ý nghĩ tiêu cực.

Đây mới là cuộc sống.

Nếu bạn có thể tiếp tục, bạn chính là đấu sỹ. Nếu bạn không thể tiếp tục, vậy không cần nói nữa, muốn chết thì chết.

Phải biết rằng, không có gì tốt hơn việc còn sống, những cái khác đều trở nên rất nhỏ bé.

Khi Mạch Đinh mở mắt ra, mặt trời bên ngoài đã treo cao, cậu híp mắt nhìn cửa sổ, sờ soạng, phát hiện An Tử Yến bên cạnh đã biến mất, thậm chí ổ chăn cũng lạnh, xem đồng hồ, đã 10 giờ sáng rồi. Bản thân lại ngủ dậy muộn như vậy, còn muộn hơn cả An Tử Yến, Mạch Đinh cảm thấy khó tin, chẳng lẽ bình thường vẫn bị An Tử Yến chèn ép, cho nên chất lượng giấc ngủ cũng liền giảm đi?

Mạch Đinh chân trần đi trên đất, vặn thắt lưng, hít vào hơi thật sâu: “Thật sự là một ngày mới sáng lạn tươi đẹp a.” Nói xong liền sôi nổi xuống lầu, ông nội An đang đeo kính lão đọc báo, hôm nay thật kỳ lạ, trong đại sảnh vắng tanh, hoàn toàn không  thấy bóng dáng những người khác.

“Ông ơi, An Tử Yến đi đâu rồi ạ?”

“Ông bảo nó ra ngoài mua giúp ông mấy thứ, các cháu chơi ở đây vài ngày cũng sắp phải quay lại rồi, ông không thể để cháu tay không mà về.”

Quả thật, Mạch Đinh đã ở nhà ông nội An ba, bốn ngày, mỗi ngày đều sống như hoàng đế, vui đến mức quên cả trời đất.

“Ông à, không cần phiền phức như vậy, chúng cháu đến thăm ông, còn để ông phải mua linh tinh, cháu không nỡ rời xa ông.” Nghĩ đến cảnh lập tức phải rời khỏi căn nhà này, Mạch Đinh cảm thấy tóc gáy dựng đứng, mấy ngày nay cậu toàn dựa vào ông nội An, đã trèo lên đầu An Tử Yến rồi, cậu rõ ràng có thể nhận ra An Tử Yến không nhẫn nhịn được nữa, sắp phải về, Mạch Đinh lại có phần hối hận không nên suốt ngày cáo trạng An Tử Yến. Đó không phải tự chuốc khổ vào thân hay sao.

“Ông biết cháu rất tốt, có điều nên tặng thì vẫn phải tặng, đúng rồi, Tiểu Đinh, giúp ông xoa bóp bả vai, hôm qua ngủ có chút đau.”

“Được được.” Mạch Đinh liên tục gật đầu đi đến sau lưng ông nội, tìm đúng vị trí bắt đầu xoa ấn.

Kết quả lần này ông nội lộ vẻ lực đạo của Mạch Đinh quá nhẹ, bảo Mạch Đinh dùng thêm sức ở đầu ngón tay, cuối cùng Mạch Đinh xắn ông tay áo, sử xuất khí lực toàn thân ấn xuống vai ông nội An, vừa nhấn một cái, Mạch Đinh nghe thấy tiếng xương cốt gãy, thanh âm rất lớn, sau đó ông nội liền nhắm mắt tựa vào sô pha không hề nhúc nhích, Mạch Đinh sợ tới mức rụt tay lại, giọng nói run rẩy hỏi ông nội: “Ông, ông ơi, ông làm sao vậy?”

Ông nội An vẫn không có phản ứng, trong lòng Mạch Đinh có dự cảm không tốt, cậu sợ đến mức sắp phát điên rồi, tim đập như nổi trống. Cậu nhẹ nhàng chọc chọc ông nội An, ông nội liền ngã vật xuống sô pha: “Ông nội, người đừng làm cháu sợ, cháu là người nhát gan.”

Ông nội An ngã xuống sô pha chẳng hề động đậy, Mạch Đinh sốt ruột đến đỏ mắt, run rẩy đặt tay phía dưỡi mũi ông, trong lòng trầm xuống, da đầu run lên, hoàn toàn không có hô hấp, cậu túm tóc mình, hai mắt trợn trừng, không dám tin đây là sự thật, rõ ràng chỉ xoa bóp đôi chút, thế mà lại chết được, Mạch Đinh nhớ ra An Tử Yến từng nói thân thể của ông nội An không tốt, mà mình lại dùng sức như vậy, phải làm sao bây giờ, biết ăn nói thế nào với An Tử Yến đây?”

“Ông nội, người không thể chết được, mau tỉnh lại, coi như cháu cầu xin ông.” Mạch Đinh giống như phát điên nhào vào người ông nội An, nước mắt thi nhau rơi xuống, sau đó tát nhẹ vào mặt ông nội An: “Ông ơi, ông ơi.” Cậu không biết phải nói gì, chỉ có thể không ngừng gọi ông nội, loại cảm giác mất mát này khiến Mạch Đinh càng thêm thống khổ, kinh hoàng.

“Ông ơi, cháu xin ông hãy tỉnh lại đi.” Càng tát càng mạnh.

Đúng lúc này cửa phòng mở ra, An Tử Yến đứng ở đó, chợt nghe thấy tiếng khóc tê tâm liệt phế của Mạch Đinh, hắn mặt nhăn mày nhíu: “ Sao vậy?”

Mạch Đinh nghe được giọng nói của An Tử Yến, nức nở quay đầu lại, trên mặt toàn là nước mắt nước mũi, cậu dùng tay áo lau lau nước mũi sắp chảy xuống miệng: “Tớ, tớ ấn chết ông nội rồi.” Dứt lời lại bắt đầu khóc, không dừng lại được.

An Tử Yến bấy giờ mới nhìn đến ông nội nằm trên sô pha, không nói được một lời, diện vô biểu tình, sắc mặt xanh mét. Mạch Đinh vừa quỳ vừa lết đến, bổ nhào vào đùi An Tử Yến: “Tớ phải làm sao bây giờ, đều tại tớ không tốt, cậu đánh tớ, mắng tớ đi.” Dứt lời liền vươn tay muốn tát mình, bị An Tử Yến túm lấy cổ tay, dùng mu bàn tay lau khô nước mắt trên mặt Mạch Đinh, nhưng vừa lau xong nước mắt lại chảy xuống.

“Đừng khóc nữa, xấu muốn chết.”

“Nhưng mà, tớ làm ông nội…” Mạch Đinh khóc đứt quãng, giống như không thở nổi, nấc liên tục.

“Bảo cậu đừng khóc nữa mà.”

Nói xong, trở mình xem thường: “Ông cũng không kém, một vừa hai phải chút hộ cháu.” Mấy ngày hôm nay đều là ông nội An giáo huấn An Tử Yến, hiện tại Mạch Đinh khóc thành như vậy, An Tử Yến rốt cuộc bắt đầu chỉ trích ông nội. Bất quá nói đi cũng phải nói lại, người đã quên bản thân lúc ấy chỉnh Mạch Đinh thế nào rồi à?

Ông nội An mất hứng từ trên sô pha ngồi dậy: “Nếu cháu không về kịp, mặt của ông sẽ bị nó đánh cho sưng lên.” Ông nội An xoa xoa khuôn mặt hồng hồng của mình.

Mạch Đinh nghe thấy phía sau truyền đến giọng nói của ông nội, sợ tới mức hét lên, lùi về phía cửa: “Nhanh như vậy đã trở lại báo thù.”

An Tử Yến đi lên lầu chuẩn bị tắm rửa: “Ông già rồi mà vẫn còn đùa kiểu này, lạc thú chỗ nào chứ?”

“Ông cái đống xương cốt già, suốt ngày ở trong phòng, không có ai đến chơi với ông, khó khăn lắm mới có người đến đây, hơn nữa cái trò này có thể đoạt người vào tay, nếu không phải thằng nhóc cháu đau lòng nó làm hỏng đại sự của ông. Nói không chừng nó vẫn chưa phát hiện ra.” Ông nội An còn trách cứ An Tử Yến.

Mạch Đinh bị một đoạn đối thoại này làm cho sửng sốt, lát sau mới phản ứng lại, chẳng những không khóc nữa, mà ngược lại càng khóc to hơn, lần này là khóc cho chính mình, sao bản thân lại ngốc như vậy, bị An Tử Yến lừa, bị Bạch Tiểu Tư lừa, bị Tô Tiểu Mễ lừa, bị ông nội An lừa, mình chính là diễn viên với vai cảnh ngộ bất hạnh trong phim a.

“Ông nội! Người ~~~” Mạch Đinh kêu to.

“Không thể trách ông được, cháu rất dễ lừa.”

“An Tử Yến, cậu xem ông kìa.” Mạch Đinh cáo trạng với An Tử Yến.

“Cậu cũng nên kiểm điểm lại đi, mỗi lần đều làm mấy chuyện ngu ngốc.”

“Tớ là một người đơn thuần, đụng trúng một nhà toàn kẻ lừa đảo các người.” Mạch Đinh giựt tóc, đi qua đi lại trước mặt ông nội An, lại không dám hó hé gì với ông nội An, An Tử Yến đã đi tắm, chả trách, chả trách, trong phòng không có ai, thì ra tất cả đều bị ông nội An đuổi đi rồi,chả trách, bây giờ Mạch Đinh mới bừng tỉnh đại ngộ.

“Không đúng, ông nội, cháu rõ ràng nghe thấy tiếng xương cốt bị trật khớp.”

Ông nội An lấy từ trong túi ra một cái máy ghi âm nhỏ, bật lên, cái tiếng đáng sợ ban nãy liền phát ra.

“Cháu để tay dưới mũi ông không thấy hô hấp.”

“Khi ấy ông nín thở.” Ông nội An hoàn toàn không có một tia áy náy, ông ngược lại hiểu được vì sao An Tử Yến thích bắt nạt Mạch Đinh như vậy, thì ra sau khi bắt nạt cậu, phản ứng của cậu lại buồn cười như vậy, có cảm giác thành tựu rất khó nói.

Mạch Đinh liều mạng lắc đầu hoàn toàn không thể tin được chuyện trước mắt, nhưng đó chính là sự thật, cậu rốt cuộc cũng hiểu, tính cách của An Tử Yến là di truyền từ ai, bản thân quá khinh địch rồi.

“Ông à, cháu đối với tốt như vậy, sao ông còn chỉnh cháu.” Mạch Đinh giống diễn viên trên phim truyền hình dài tập tìm kiếm đáp án.

“Ông chán quá ấy mà.”

“Chán cũng không thể chỉnh cháu a, ông khiến cháu đau lòng quá, ông có biết ban nãy cháu lo lắng đến mức nào không, ở nhà An Tử Yến bắt nạt cháu, cháu kéo dài hơi tàn mà sống, hiện tại ông lại ức hiếp cháu, ông bảo cháu phải sống sao.”

“Được rồi, là lỗi của ông, ông sẽ bồi thường cho cháu.”

“Muộn rồi, không gì có thể bù đắp được tâm hồn tan nát của cháu, đơn thuần thì có gì sai? Chân thật thì có gì sai?” Mạch Đinh càng nói càng tức giận bất bình, bản thân luôn tự hào với tính cách thiện lương này, nhưng toàn bị mọi người làm bia mà bắn.

Ông nội An vẫy tay với Mạch Đinh, ý bảo cậu cúi đầu. Mạch Đinh nghe lời cúi đầu, ông nội An lặng lẽ nói gì đó với Mạch Đinh, chỉ thấy khuôn mặt u ám của Mạch Đinh càng ngày càng sáng ngời, cậu nhìn chằm chằm cửa phòng tắm,

Tâm hồn tan nát của Mạch Đinh, đột nhiên đã được lời nói thần kỳ của ông nội An chữa khỏi.

 ______________________________________________________

 Sau một hồi đàm đạo với NTC thì theo lời khuyên của NCT là phải tiên hạ thủ vi cường, lấy độc trị độc nên ta sẽ up truyện cả trên đây và trên wattpad (mặc dù không thích TAT) cho đỡ phải đặt pass, đỡ phải đau đầu.

Categories: Đam mỹ | 34 phản hồi

Điều hướng bài viết

34 thoughts on “Cậu là nam tớ vẫn yêu – Chương 68

  1. KaZe

    Mạn phép giật tem yêu ss quá nhèo :*

  2. Mừng quá,cám ơn bạn nhiều lắm lắm.Bạn đừng buồn mấy ng vô ý kia nha TxT

  3. :)) Cảm ơn nàng.. lão tử đọc đây =))

  4. Huhu ông nội nói gì mà MĐ lại như thế vậy mn :3

  5. Thankyou nàng nhiều vì đã e truyện này và chúc nàng luon mạnh khỏe và luon vui vẻ để có truyện để đọc he he hehe

  6. F5 mấy chục lần cuối cùng vẫn k được tem :(((((((((((((
    khóc a khóc

  7. Không thể chịu nổi cái nhà họ An này mà =]]]]]]]
    Ông nội dễ thương quá đi mất >o<

  8. hú hú, cách này hay đó nàng
    ông nội nói j với MĐ vậy?

  9. Bây giờ đã hiểu tính của Boss An đểu giả là nhờ ai rồi =))))))) Nhờ ông nội của ảnh chứ ai =))))))))

  10. Yusakumi Kudo

    bạn ơi tk wattpad của bạn là gì vậy

  11. mjnnje

    Đừng buồn nữa nha nàng… hun nàng ngàn cái. 😘

  12. hanamiyukokute

    e yêu chị. . *ôm* ths chị đã k để pass ạ

  13. Windstorm

    Ta chẳng biết làm sao để an ủi nàng vì những chuyện bực mình vừa qua. Nàng hãy xem đó là những con sâu đang cố làm rầu nồi canh đi, nàng hãy vớt ra và quẳng sang 1 bên, tiếp tục tận hưởng nồi canh ngon ngọt này. Số con sâu ấy ko bằng những con người đang mong mỏi chờ đợi bản edit của 2 nàng. Đừng chỉ vì 1 cơ số ít người mà lại làm cho bao người khổ sở. Nàng hiểu ý ta chứ? Tóm lại, đời có nhân quả thôi, những con sâu ấy rồi sẽ có ngày phải bị “tiêu diệt”. Cần thiết, mn sẽ giúp nàng report. Nàng hãy nghĩ đến tụi ta, những con người mòn mỏi, mọc rễ ở mông ngồi cắm nhà nàng chờ truyện nè :3 vui lên đi nha❤ *choẹt* Cố gắng nữa, ko cần vội vã😀 Chúng ta đã quyết chờ thì sẽ chờ được mà😀 5ting ^^

    Cmt hổng liên quan đến chương =)) mấy chương nay buồn cười ghê gớm, đọc xong rồi còn tủm tỉm mãi cơ :)) *bay đi đọc tiếp*

  14. Nhà họ An di truyền tốt thật đùa dai y chang nhau …..

  15. Love Mạch Đinh

    Đúng là nàng đại nhân đại lượng,yêu nàng hết mức!cảm ơn nàng nhiều!

  16. Jin Lee

    Ông Nội nói j mà có vẻ mờ ám vậy :)) có lẽ nào bày mưu chỉnh boss Yến :))))

  17. AvriL

    Sao lại stop ngay khúc quan trọng vậyyyyyyyyy
    Ông Nội tiết lộ nhược điểm của Tử Yến rồi saooooo
    :)))
    Thanks bạn

  18. Con nhà tông thật, đọc xong cười ra nước mắt với ông nội An luôn !!!
    Chắc ông nội An nói sẽ gả thằng cháu cho Mạch Đinh ấy mà !!!

  19. HuyềnHaeHyuk

    Hay quá!!😀

  20. Ngọc

    nuôi dạy nên ATY thì hiển nhiên ko tầm thường ==’ cứ tưởng MĐ thật sự tìm đc chỗ dựa vững chắc rồi chứ🙂 Ông cháu này chơi ác thật =))))

  21. “Nếu thực sự có một ngày, cuộc sống không còn đè ép con người ta tới mức không thở nổi, ngày qua ngày không hề lặp đi lặp lại, bên tai không có tiếng ồn do người đáng ghét tạo ra, tiền trở nên vô giá trị. Mọi việc đều được tiến hành theo nguyện vọng của mình, ai không vừa mắt cứ từng người từng người biến mất, chỉ nằm trên giường cũng sẽ không béo, mua đồ không bao giờ cần đến tiền.

    Nếu thực sự có một ngày như vậy, đó không phải thiên đường, mà là địa ngục.

    Vẫn sống dưới ánh sáng sẽ mất đi kỳ vọng, chỉ có trong bóng tối mới có thể trông đợi bình minh.

    Mất đi ý nghĩa của cuộc sống, tiêu pha hoang phí, mỗi người đều sống trong địa ngục, ai có thể so với người khác tốt hơn, đa số mọi người đều thích đem oán giận và đau khổ của mình đặt dưới kính hiển vi, càng lúc càng phóng đại, nói cái gì mà thế giới của tôi là màu xám, người xung quan đáng ghét đến mức độ nào, tôi không thể chịu đựng được. Không một ai chân chính hiểu tôi cần gì, bởi vì cảm xúc đã chết, đầu óc chỉ còn ý nghĩ tiêu cực.

    Đây mới là cuộc sống.

    Nếu bạn có thể tiếp tục, bạn chính là đấu sỹ. Nếu bạn không thể tiếp tục, vậy không cần nói nữa, muốn chết thì chết.

    Phải biết rằng, không có gì tốt hơn việc còn sống, những cái khác đều trở nên rất nhỏ bé.”

    Mới vào đã tâm trạng dâng trào🙂

  22. Ôi cảm ơn nàng nhiều lắm … đừng buồn nữa nha… ❤ Chương này dễ thương quớ❤

  23. ông nội bá đạo là đây ^^

  24. snowfox

    tui cũng muốn bắt nạt Mạch Mạch nữa T^T ông nội An cute vãi =)))))))))))))))))))))

  25. bookyu

    Zìa gặp ông nội lun, ông nội thật manh quá đy

  26. Muốn ôm mỹ nhân quá =))) hany lại 4 chương :*

  27. Nàng post lên wattpad hả? Cho ta cái link đi~ ta vào đọc ké với~

  28. yến

    Thank bạn nhìu nhé ^^
    Có những đoạn trích dẫn triết lý rất hay mình xin mạn phép coppy đc ko? ^^

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: