Cậu là nam tớ vẫn yêu – Chương 80


Chương 80: Cho dù có bao nhiêu đau khổ

Em đứng khuất xa trong góc tối, vờ như bản thân là khách qua đường;

Trái tim em lẩn trốn giữa đám đông;

Chẳng biết lúc ấy chân tình của chúng ta đã làm sai điều gì;

Nếu anh không phải là anh, mà em không phải em, thì sẽ vui vẻ nhường nào;

Cho dù đi cùng anh trên con đường này có bao nhiêu đau khổ, em chỉ muốn có được lời chúc phúc sau cuối;

Có tổn thương hơn nữa em cũng không để ý, nguyện cùng anh thoát khỏi mọi trói buộc;

Cho dù đi cùng anh trên con đường này có bao nhiêu đau khổ, lau khô dòng lệ tự nhủ không được khóc;

Em không sợ ai kia nói đó là sai lầm, chỉ cần anh kiên trì vĩnh viễn không chịu thua;

(Cho dù có bao nhiêu đau khổ – Na Anh)

Mấy hôm nay chưa hôm nào có được giấc ngủ yên ổn như đêm qua, Mạch Đinh tỉnh lại trong ngực An Tử Yến, có chút lưu luyến không rời đứng dậy, nếu không dậy sớm, lát nữa bị bố mẹ phát hiện sẽ không hay lắm. Không biết mọi việc có đúng như những gì An Tử Yến dự liệu hay không, Mạch Đinh ở rất nhiều phương diện hoàn toàn tín nhiệm An Tử Yến, có điều chuyện này, cậu vẫn bán tín bán nghi.

Cậu lặng lẽ mở cửa phòng, để tránh đánh thức An Tử Yến, đi xuống lầu, giả bộ nhăn nhó khó chịu không buồn để ý tới ai, muốn để bố mẹ biết mình sẽ không thỏa hiệp, mẹ Mạch Đinh đặt bữa sáng lên đĩa đưa cho Mạch Đinh: “Ăn mau đi.”

“Con ăn không vô.”

“Ăn không được cũng phải ăn, còn bướng nữa, cẩn thận mẹ đổi ý.”

“Đổi ý cái gì?”

“Cho con và An Tử Yến ở bên nhau.”

Mẹ Mạch Đinh vừa dứt lời, Mạch Đinh liền đứng bật dậy, không thể tin được đây là sự thật. Cậu đem lỗ tai dán sát vào người mẹ: “Mẹ nói cái gì, lập lại lần nữa.”

“Không nghe thấy thì thôi.”

Vẻ lo lắng lúc trước hoàn toàn biến mất, Mạch Đinh ôm lấy mẹ mình, hôn thật mạnh một cái lên mặt mẹ: “Mẹ, mẹ là người tốt nhất trên thế giới này, là người mẹ thiện lương nhất trong tất cả các người mẹ, con yêu mẹ.” Dứt lời lại bổ nhào sang phía bố đang đọc báo: “Bố, con, con thật sự….” Mạch Đinh nhất thời không biết phải nói gì, có gì khiến người ta kích động hơn lúc này, Mạch Đinh hưng phấn đến khó thở, bố Mạch Đinh thấy dáng vẻ như sắp thăng thiên của Mạch Đinh, lật tờ báo: “Được rồi, đừng nói gì hết, nhanh đi ăn sáng, trông con gầy như vậy.”

“Tuân lệnh.”

Mạch Đinh phi như bay về bàn ăn, nhét thức ăn vào mồm, vừa nhai vừa hàm hồ nói: “Con ăn xong rồi, về phòng trước.” Cũng không đợi ai trả lời, Mạch Đinh bỏ chạy về phòng mình, vào phòng, An Tử Yến đã rời giường, Mạch Đinh gian nan nuốt thức ăn xuống họng, vỗ đùi đôm đốp: “An Tử Yến, cậu đoán như thần, bố mẹ tớ quả nhiên đồng ý rồi.” Dứt lời, túm lấy balô thu dọn đồ đạc: “Nhanh, nhân lúc bố mẹ tớ chưa kịp hối hận, chúng ta trốn trước.”

“Cậu vẫn nên ở nguyên đây đi, tớ còn có việc.”

“Không phải chứ, ngày tốt như vậy, cậu không mang tớ đi chúc mừng?”

“Lát nữa gặp.” An Tử Yến hoàn toàn không để ý tới Mạch Đinh, nói xong một câu liền biến mất ở cửa sổ, Mạch Đinh chạy đến bên cửa sổ không nhịn được mắng: “Cậu có lầm không vậy, giải quyết xong mọi việc liền đi, có khác gì việc ngủ cùng tớ rồi không chịu trách nhiệm.”

An Tử Yến ngẩng đầu, đạm mạc nhìn chằm chằm Mạch Đinh: “Tớ ngủ với cậu nhiều lần như vậy, có thấy cậu bảo tớ chịu trách nhiệm đâu.”

“Cặn bã, khách làng chơi.”

“Cậu đã định trước là bị tớ phiêu, hơn nữa phiêu xong tớ không cần trả tiền.” (phiêu trong phiêu kỹ: chơi gái)

Mạch Đinh cầm mấy thứ linh tinh ném xuống nhưng An Tử Yến đều tránh được, chỉ có thể tức giận trở về phòng, khoanh tay, tiếp tục đá giường và nguyền rủa An Tử Yến. Chuông cửa vang lên, là ai vậy, sáng sớm đã tới. Kế tiếp cậu chợt nghe thấy giọng nói của An Tử Yến: “Cô, chú ạ.”

“Là cháu a, vào nhà đã rồi nói sau.”

Mạch Đinh thiếu chút nữa lao đầu vào gầm giường, lát nữa gặp? Cái lát nữa này cũng hơi bị nhanh rồi đấy, An Tử Yến rốt cuộc muốn đùa đến khi nào.

Mạch Đinh chạy tới phòng khách, An Tử Yến đã ngồi trên sôpha, Mạch Đinh muốn nói gì đó, bị An Tử Yến trừng một phát liền nghẹn ở cổ họng, mẹ Mạch Đinh đặt bữa sáng trước mặt An Tử Yến: “Sao sáng ra đã tới đây rồi?”

“Nếu cô chú còn chưa đồng ý, sao cháu có thể ngủ được.”

Tớ khinh, Mạch Đinh chửi thầm trong bụng, cái tên này, nói dối mà tim không đập mặt không đổi, rõ ràng tối hôm qua ngủ như chết trên giường.

“Cháu cũng thật là.”

“Bởi vì cháu không phải muốn chơi đùa với Mạch Đinh, cháu muốn sống cả đời cùng cậu ấy.”

Cái rắm, cái rắm, một giây trước còn nói phiêu tớ không trả tiền, lão lừa đảo giang hồ. Mạch Đinh chỉ dám phỉ nhổ trong bụng, kỳ thật cậu cũng không tốt hơn là bao.

“Có những lời này của cháu cô cũng yên tâm, chuyện tới nay, cô không nói thêm gì nữa, đây là con đường các con đã chọn, cho dù sau này khóc lóc cũng phải đi.”

“Cô à, đời này chuyện duy nhất cháu không làm chính là khiến cậu ấy khóc.”

Nói dối không chớp mắt, chắc chắn copy lời thoại trên phim.

“Vậy chúng ta giao Mạch Đinh cho cháu, nhất định phải chăm sóc nó thật tốt.”

“Cám ơn cô chú. Cháu vĩnh viễn sẽ không làm cô chú hối hận về quyết định ngày hôm nay.” Thái độ của An Tử Yến thành khẩn, ngữ khí chân thành. Mạch Đinh suýt chút nữa không nhận ra An Tử Yến, cậu bị lời nói của An Tử Yến làm nội thương, chết tiệt, làm trò trước mặt mọi người, không biết xấu hổ. Một giây trước, cậu còn mắng tớ đến cẩu huyết lâm đầu.

An Tử Yến từ trong túi lấy ra hai vé máy bay và thẻ tín dụng vàng: “Trước kia nghe Mạch Đinh nói cô chú vẫn muốn đến Lệ Giang chơi, coi như cháu hiếu kính cô chú chuyến đi này.”

Bố Mạch Đinh liên tục cự tuyệt: “Chúng ta sao có thể nhận thứ này của cháu, mau cất đi.”

“Chú à, đều đặt hết cả rồi, không đi chẳng phải rất đáng tiếc sao, chú đây là coi cháu như người ngoài, cô chú nuôi dạy Mạch Đinh đến bây giờ, cũng nên báo đáp cho hai người.”

Mạch Đinh ở bên cạnh thấy vậy sửng sốt, có phải An Tử Yến tìm đọc cả bộ sách lời hay ý đẹp hay không, cảm giác như hắn bị thiên sứ ám.

Bố Mạch Đinh và mẹ Mạch Đinh nghe An Tử Yến nói vậy cười tủm tỉm: “Cũng là cháu hiểu chuyện.”

“Cô à, cô đừng khen cháu, nếu cô chú không nhận, cháu sẽ rất buồn.”

Mạch Đinh ở một bên liên tục lắc đầu, diễn viên thế thân, tuyệt đối là diễn viên thế thân, An Tử Yến vĩnh viễn không nói những lời như vậy.

Bố mẹ Mạch Đinh rốt cuộc không thể từ chối trước tấm thịnh tình của An Tử Yến, nhận phần đại lễ từ An Tử Yến.

“Vậy cháu ở lại đây chơi vài ngày đi, trên vé máy bay ghi là ba ngày sau.” Nếu đã nhận lễ, đương nhiên không cần khách sáo nữa, bắt người tay ngắn, cắn người miệng mềm thôi. Kỳ thật khi tất cả đã thông suốt, hóa ra chấp nhận lại là một chuyện dễ dàng như vậy, chỉ cần đi đến bước này, sẽ phát hiện, cái gì cũng không thay đổi, chỉ là một con đường khác, phong cảnh khác mà thôi.

Điểm cuối vẫn tốt đẹp như nhau.

Mẹ Mạch Đinh lôi kéo bố Mạch Đinh đi chợ, trong phòng rốt cuộc chỉ còn lại hai người, Mạch Đinh hồi phục tinh thần từ trong cảm động, vẻ mặt thâm tình nhìn An Tử Yến: “Không ngờ cậu sẽ nói những lời này, hóa ra trong lòng cậu tớ quan trọng như vậy, tớ cảm động chết mất.”

An Tử Yến lạnh lùng quay sang nhìn Mạch Đinh: “Thế mà cậu cũng tin? Tớ lừa bố mẹ cậu thôi, để bọn họ an tâm, chứ lấy đâu ra chuyện tốt ấy.”

“An Tử Yến, cậu là tên cầm thú!!!”. Sự cảm động của Mạch Đinh trong nháy mắt tan thành mây khói.

“Tự mình cảm động còn lắm trò.”

Mạch Đinh tức đến độ dậm chân, cậu rốt cuộc hiểu được một việc, trong thân thể của An Tử Yến vĩnh viễn cũng không có thiên sứ, chỉ có ác quỷ đội lốt. Đáng tiếc, khi nhận ra thì đã muộn rồi.

Categories: Đam mỹ | 22 phản hồi

Điều hướng bài viết

22 thoughts on “Cậu là nam tớ vẫn yêu – Chương 80

  1. Tâm

    tem trước

  2. Lu Tinh Khiết

    lại xém temmmmmm

  3. hị hị… cám ơn b nhé :3

  4. đi ra hóng trăng có 2s, vô mất temmmmmmmm _ _”

  5. cảm ơn Ngọc gia trang :3 chúc Ngọc gia trang Happy Chrismast❤

  6. TY-MĐ

    oaoa.. k chịu đâu. vừa đọc đã hết 2 chương. 2 chương đều toẹt vờiiii ♥️♥️
    thật là thíc quá điiii 😘😘

  7. Đỗ Nhật Khuê

    Thanks

  8. tình tiết nhanh quá

    • thaothao

      chuẩn chuẩn ta không nghĩ bố mẹ mạch đinh bị thuyết phục nhanh như vậy đâu mặc dù đúng là bố mẹ nào cũng thương con

  9. Rõ ràng rất hóng mà mỗi lần vào đều chỉ thấy mảnh tem bay lả tả :))
    Mình muốn thể hiện tình yêu với bạn editor nga, quá chăm chỉ đáng yêu cưng nựng hết sức❤
    Chứ bạn An ko đáng yêu gì hết !!!!
    *bay ra* =))

  10. Ta mắc cười chết mất :)))

  11. greyyy

    “diễn viên thế thân, tuyệt đối là diễn viên thế thân” =)))))))))))))))))))))

  12. Ảo giác cmnr… có cảm giác thụ sủng nhược kinh =))…

  13. Cảm ơn là phải cảm ơn cho đủ, cảm ơn trước đọc sau cũng đuoc :v Lão tử biết ơn các “staff” :v

  14. Thiệt chứ ta khoái mấy chương ngược hơn~

  15. An Tử Yến có bị bệnh đa nhân cách ko zậy thiệt là có nhìu bộ mặt ko thể tin đc @@ hay quá thanks nàng a ^^

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: