Cậu là nam tớ vẫn yêu – Chương 81


Chương 81: Khởi đầu của hạnh phúc

Đợi chờ lâu như vậy, ngày này cuối cùng cũng đến, khiến người ta trở tay không kịp. Hạnh phúc tới quá nhanh khiến cậu chưa chuẩn bị tâm lý. Mạch Đinh ngọt đến gần như hôn mê bất tỉnh.

An Tử Yến vừa làm trò trước mặt bố mẹ giờ đang ngồi cạnh mình, Mạch Đinh cắn đũa trộm liếc nhìn An Tử Yến, sau đó nhẹ nhàng ở dưới bàn dùng chân cọ An Tử Yến, cậu thực hưởng thụ cảm giác này, liên tục gắp thức ăn vào bát An Tử Yến: “Cậu nếm thử món này, đây là món sở trường của mẹ tớ đấy, còn có cái kia, cái kia nữa cũng nếm thử xem.”

An Tử Yến khẽ cắn môi, nhỏ giọng cảnh cáo Mạch Đinh: “Đủ rồi!” Cứ thế thì cả bàn đồ ăn sẽ bị cậu ấy gắp vào bát mình mất.

Bố mẹ Mạch Đinh trông thấy thằng con mình trong mắt chỉ có An Tử Yến, nuôi dạy nó bao nhiêu năm, chưa bao giờ thấy nó ân cần đến thế, vẫn là thoáng chút ghen tỵ. mẹ Mạch Đinh cầm bát đặt trước mặt Mạch Đinh, ý ám chỉ phi thường rõ ràng, Mạch Đinh nhìn mẹ: “Sao vậy? Ăn xong rồi a, để bát sang bên kia.”

Mẹ Mạch Đinh tức giận đến trợn tròn mắt, An Tử Yến ở dưới bàn hung hăng giẫm lên chân Mạch Đinh, Mạch Đinh ăn đau nhíu mày, nhỏ giọng hỏi: “Sao vô duyên vô cớ lại giẫm tớ?”

An Tử Yến nháy mắt với cậu, ai ngờ cậu lại ngốc như vậy, Mạch Đinh nhìn thức ăn, lại nhìn An Tử Yến, rồi nhìn mẹ, bừng tỉnh đại ngộ: “Mẹ, mai nấu thanh đạm chút, mấy món mẹ làm hình như không hợp khẩu vị của An Tử Yến.” Vừa dứt lại lại bị ăn thêm một đạp, mãi cho đến khi cơm nước xong xuôi, Mạch Đinh cũng không hiểu được mình đắc tội An Tử Yến từ lúc nào, rõ ràng mình rất ngoan mà.

Mẹ Mạch Đinh lạnh lùng nhìn chằm chằm Mạch Đinh: “Rửa bát.”

Ngay cả mẹ cũng đột nhiên lãnh đạm với mình, Mạch Đinh nghĩ mãi cũng không thông. Đúng lúc ấy, An Tử Yến bỗng đứng lên: “Cô à, để cháu rửa đi.”

Mạch Đinh thiếu chút nữa nuốt luôn cả bát, An Tử Yến? Chủ động yêu cầu rửa bát? Mạch Đinh đứng dậy, đặt tay lên trán An Tử Yến, lo lắng hỏi: “Có phải bị ốm rồi không?”

“Không cần đâu, cứ để Mạch Đinh rửa, cháu là khách sao có thể bảo cháu đi rửa bát được.”

“Không sao cả, cô à, để cháu làm.” An Tử Yến cầm lấy bát đũa đi về phía nhà bếp, mẹ Mạch Đinh nhìn An Tử Yến rồi quay sang nhìn Mạch Đinh: “Tiểu Soái so với con hiểu chuyện biết bao, trông cái dáng vẻ đáng khinh của con kìa, nhìn cái liền phiền.”

Mạch Đinh chỉ vào mình: “Mẹ bị đục thủy tinh thể à, cậu ấy? An Tử Yến hiểu chuyện hơn con? Cho dù mẹ tin, phần lớn độc giả cũng không tin.”

“Lắm chuyện, mau bê bát đũa vào giúp nó a.”

Bị mẹ mắng, Mạch Đinh không phục, cậu có thể thừa nhận An Tử Yến đẹp trai hơn mình, thông minh hơn mình, nhưng đánh chết cậu cậu cũng không thừa nhận An Tử Yến hiểu chuyện hơn mình, giả vờ, lại giả vờ, cho dù cậu có giả bộ thành Phật sống, tớ vẫn như cũ tháy trên đầu cậu có một cặp sừng. Có điều cảnh này Mạch Đinh sao có thể bỏ qua, cậu một tay bưng bát đũa, một tay cầm di động, lén lút chụp trộm, sau này làm căn cứ cười nhạo hắn cả đời. nhìn mà xem hiện tại ai đang ở nhà bếp đây này.

Về phần An Tử Yến, vào nhà bếp rồi, sắc mặt liền khôi phục vẻ bất biến như trước, quả thực giống y một tên mắc bệnh tâm thần phân liệt. hắn vặn vòi nước, cầm lấy bát đĩa đầy dầu mỡ cho vào trong nước, lắc lư một chút, nếu sạch rồi, hắn sẽ để sang một bên, còn không thì ném luôn vào thùng rác, cuối cùng đại đa số chén đĩa đều táng thân trong sọt rác, chỉ còn lại hai cái anh dũng sống sót.

Mạch Đinh vừa quay chụp ở đằng sau, vừa tấm tắc lắc đầu: “Đây mà gọi là rửa bát à? Nhiều nhất chỉ có thể gọi là đập bát.”

“Cậu đang làm gì đấy.”

“Chụp vài tấm a, cậu không thấy giờ rất nhiều hôn lễ người ta đem cảnh quay và ảnh chụp hai người làm thành một bộ phim tài liệu à, sau này bọn mình cũng vậy.” Ban nãy không phải chính cậu cười nhạo An Tử Yến sao?

“Cậu còn chụp thêm phát nào nữa, có tin lão tử biến nó thành phim kinh dị không.”

Vừa nghe được kiểu uy hiếp này, Mạch Đinh tâm không cam tình không nguyện  nhét di động vào túi, đẩy An Tử Yến ra, vén tay áo: “Việc này cứ để tớ làm đi. Đàn ông chân chính sao có thể sợ khổ sợ mệt…” Mạch Đinh bắt đầu quở trách, cuối cùng rửa sạch cả dầu mỡ bám trên tay An Tử Yến: “Tớ có xem qua tâm lý trị liệu, càng sợ cái gì, càng phải đối mặt với nó, phỏng chừng cậu sợ dầu mỡ, nhịn một chút là được.”

“Đừng ép tớ đánh cậu ở đây.”

“Sao cậu có thể đánh tớ trước mặt bố mẹ a, vậy chẳng phải hình tượng cậu cố công xây dựng sẽ bị hủy trong chốc lát hay sao.”

An Tử Yến nhấc chân lên, đầu gối liền đụng vào phân thân của Mạch Đinh, Mạch Đinh đau đến mức giật lùi về sau, không thể tin được trừng mắt nhìn An Tử Yến: “Cậu, cậu thế nhưng đá vào chỗ đó của tớ, nếu hỏng mất, cũng không có lợi cho cậu.”

An Tử Yến nhún nhún vai: “Tớ chỉ dùng đằng sau, đằng trước chả liên quan.”

“Thế mà cậu cũng nói được. tớ liều mạng với cậu.” Mạch Đinh mở bàn tay đầy mở của mình ra tiến về phía An Tử Yến, lúc này thanh âm của mẹ Mạch Đinh từ bên ngoài truyền đến: “Mạch Đinh, con ở trong đấy làm gì thế.”

An Tử Yến một cước đá văng Mạch Đinh, cầm lấy bát đũa làm bộ như đang chuyên tâm tẩy rửa: “Cô à, Mạch Đinh chẳng chịu làm gì cả, chỉ biết ở bên cạnh làm phiền cháu.”

Mẹ Mạch Đinh nhéo nhéo lỗ tai Mạch Đinh: “Không phải mẹ bảo con đến giúp sao?”

“Con, cậu ấy, cái kia.” Mạch Đinh chỉ vào hạ thân mình.

“Còn làm ra động tác hạ lưu như vậy, chỉ cái gì mà chỉ, sợ không ai biết cái nấm kim châm bên dưới của mày à.”

Mạch Đinh rõ ràng trông thấy bả vai của An Tử Yến run run, cậu quả thực không muốn sống nữa, đợi mẹ Mạch Đinh đi ra ngoài, An Tử Yến đặt chén đĩa qua một bên, quay đầu lại nhìn Mạch Đinh: “Còn đứng ngây ra đó làm gì, rửa nốt đi.”

Mạch Đinh cũng chỉ còn nước trợn mắt, bắt đầu dùng sức chà sát cái bát: “Tớ với cậu không cừu không oán, sao phải chỉnh tớ, còn cáo trạng tớ, quá mức vô sỉ a.”

“Khi cậu cáo trạng tớ với ông nội, sao lại không thấy vô sỉ.”

Vẫn còn nhớ chuyện này !!! Mạch Đinh xem như hiểu được, cho dù mình làm gì An Tử Yến, hắn sẽ đòi lại cho bằng được, chỉ là sớm hay muộn mà thôi. Hạnh phúc là ảo giác, sự xấu xa của cậu mới là điều cảm thụ được rõ ràng nhất.

Rửa bát xong, Mạch Đinh muốn cùng An Tử Yến đi tản bộ, vừa ra khỏi nhà liền thấy xe đạp dựng trước cửa, mẹ Mạch Đinh đi chợ hay đi chơi bài sẽ đạp xe mà đi, An Tử Yến trực tiếp ngồi lên yên xe, một chân chống đất.

“Cậu có thể đi xe đạp? Sao tớ chưa thấy cậu đạp xe bao giờ?”

“Cậu cũng không thấy Chu Cách làm tình, vậy hắn vẫn là xử nam à?” So sánh thiệt cmn chuẩn, cậu không thấy, không có nghĩa là người khác không làm.

“Tớ chỉ hỏi vậy thôi.”

“Có đi hay không.”

“Có.”

Mạch Đinh ngồi ở đằng sau, túm lấy quần áo của An Tử Yến, An Tử Yến đạp lên bàn đạp xuất phát. Mạch Đinh ở đằng sau vung vẩy hai chân, ôm chặt eo của An Tử Yến, dán mặt lên lưng hắn, gió từ phía trước cùng hơi thở của An Tử Yến đều thổi vào lòng Mạch Đinh.

Chẳng hề muốn cậu tặng vô vàn hoa hồng cho tớ,

Chẳng hề muốn cậu hái sao trên trời cho tớ,

Chẳng hề muốn cậu mang lại tất cả mọi điều ngọt ngào cho tớ,

Tình yêu mà tớ muốn rất đơn giản, thật sự rất đơn giản.

An Tử Yến, tớ chỉ cần cậu cả đời đứng ở nơi mà tớ có thể chạm tới được.

Cậu chính là hoa hồng của tớ, vì sao của tớ, ngọt ngào của tớ, là tất cả của tớ.

“An Tử Yến.”

“Ừ?”

“Cậu thích nhất tớ ở điểm nào?”

“Không có.”

“Cái rắm, kiểu gì cũng phải có một cái.”

“Cái nào, ngu ngốc?Dốt? Hạ lưu? Giả bộ đứng đắn?”

“Sao cậu có thể như vậy, có tin tớ nhảy khỏi xe hay không.”

“Không phải tớ thích con người cậu thế nào, mà tớ thích cảm giác khi ở bên cậu.”

Mạch Đinh vừa nghe thấy vậy, đột nhiên muốn từ đằng sau chui vào lòng An Tử Yến đằng trước, xe đạp lảo đà lảo đảo, An Tử Yến không nhịn được mắng: “Cậu ngồi yên cho lão tử.”

“Không sao hết, tớ tin tưởng kỹ thuật của cậu.”

“Cậu chắn tầm nhìn của lão tử.”

“Tớ tin tưởng kỹ thuật của cậu. Vấn đề của tớ còn chưa xong đâu, cảm giác ở bên cạnh tớ là sao?”

“Tránh ra.”

“Không nói sẽ không tránh.”

“Cảm giác muốn giết cậu.”

Bánh xe liền tông vào sườn suối phun trong quảng trường, cả hai đều rơi vào trong nước, Mạch Đinh toàn thân ướt đẫm đứng dậy, cười thực vui vẻ. Người xung quanh trông thấy hết, dùng ánh mắt khác thường nhìn chằm chằm Mạch Đinh và An Tử Yến, giờ bố mẹ biết cả rồi, Mạch Đinh không thèm quan tâm đến những người khác, Mạch Đinh tiến lại gần An Tử Yến, vòng hai tay qua cổ hắn: “An Tử Yến, giúp tớ đuổi hết đám người đáng ghét này đi, đừng để bọn họ phá vỡ hạnh phúc mới bắt đầu của tớ.”

An Tử Yến nhẹ nhàng cười, ôn nhu véo má Mạch Đinh: “Ngốc.”

“Cậu có dám hôn tớ ở đây không.”

An Tử Yến ôm lấy Mạch Đinh, Mạch Đinh dán sát lên người An Tử Yến, dâng lên đôi môi của mình.

Cậu hỏi tớ, cảm giác ở bên cậu là gì.

Tớ đã không nói, ở bên cậu là cảm giác của tình yêu.

Categories: Đam mỹ | 81 phản hồi

Điều hướng bài viết

81 thoughts on “Cậu là nam tớ vẫn yêu – Chương 81

Comment navigation

  1. Ngọt sâu răng luôn🙈

  2. Chúc chủ nhà Giáng Sinh an lành nhé ^^

  3. Ngọt ngọt chít em rồi

  4. Huy

    cảm ơn ad nhiều nhiều…. bạn chăm quá

  5. Mặc dù bạn đã edit lâu rồi, nhưng vẫn muốn cảm ơn chủ nhà lắm lắm. Mình cảm thấy may mà truyện chỉ hơn một trăm chương, nếu kéo dài nữa chắc sẽ giết chết mình mất thôi 😢😢😢😢

Comment navigation

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: