Cậu là nam tớ vẫn yêu – Chương 90


Chương 90: Người mà tớ yêu nhất!

Mạch Đinh đang giúp An Tử Yến thu dọn đồ đạc, hình như công ty của ba hắn có việc, cần An Tử Yến qua phụ, nhưng ở rất xa, Mạch Đinh phải lên lớp không thể đi cùng An Tử Yến được, tuy trong lòng hơi luyến tiếc, nhưng Mạch Đinh không biểu hiện ra ngoài, miễn cho ai kia đắc ý, còn tưởng rằng mình thực sự không thể rời khỏi hắn.

“Ở bên ấy nhớ rõ ăn được, mặc ấm, giờ thời tiết càng ngày càng lạnh, cậu đã lớn rồi, đừng để tớ lo.”

“Biết rồi, thưa mẹ.” An Tử Yến châm chọc.

Bị Mạch Đinh cấu một cái, Mạch Đinh đưa túi xách cho An Tử Yến, có phần không nỡ: “Có muốn tớ tiễn cậu không a.”

“Không cần, này, buông ra.”

Mạch Đinh vẫn túm chặt quai hành lý: “Tớ muốn tiễn cậu.”

“Được, nếu cậu chạy ra xe trước tớ, tớ sẽ để cậu tiến.” An Tử Yến còn chưa kịp nói bắt đầu, Mạch Đinh đã như cơn gió lao ra cửa, chạy xuống lầu, chưa bao giờ thấy cậu ấy chạy nhanh như vậy, người bay nha. Khi chạy đến trước mặt xe của An Tử Yến, cậu dừng lại thở hổn hển, quay đầu ra hiệu thắng lợi: “Tớ thắng.”

Nhưng đằng sau nửa cái thân ảnh cũng không có, một lát sau, An Tử Yến mới chậm rì rì xuất hiện từ trên cầu thang.

“Tớ chỉ nói đùa thôi, thế mà cậu chạy thật.”

“An Tử Yến! Cậu lại trêu tớ, tớ không tiễn cậu nữa.” Mạch Đinh dỗi muốn đi về, bị An Tử Yến túm được nhét vào xe.

Mạch Đinh ngồi trong xe khoanh tay: “Đây là tự cậu yêu cầu tớ đi tiễn đó nha, tớ không hề quyến luyến cậu.” Thật đúng là chưa đánh đã khai.

“Tớ chỉ muốn chốc nữa có người lái xe về thôi.”

“Cậu cái đồ vô tình, lần này đi bao lâu a?”

“Chưa biết.”

“Trả lời kiểu gì đấy, sao lại chưa biết, còn tớ thì sao?”

“Cậu không luyến tiếc tớ cơ mà?” An Tử Yến giả bộ không rõ hỏi lại.

“Tớ, tớ chưa nói gì hết, ý tớ là tiền thuê nhà, tiền điện nước,…phải làm sao?”

“Vậy cậu có thể yên tâm, cho dù cả đời tớ không về cũng đủ để cậu tiêu.”

“Cậu dám!” Mạch Đinh cảnh cáo An Tử Yến.

An Tử Yến vừa lái xe, vừa liếc nhìn Mạch Đinh.

“Vẻ mặt đó của cậu là có ý gì, mau nói rõ cho tớ.”

Hai người cứ ầm ĩ như vậy cho tới tận sân bay, Mạch Đinh bắt đầu mất tự nhiên. Không muốn hắn đi chút nào, tuy rằng cứ quấn lấy hắn không tốt, nhưng mà, thân thể lại không nghe theo lý trí. Mạch Đinh dùng sức vuốt ve cơ thể của mình, An Tử Yến giống như trông thấy thằng điên nhìn Mạch Đinh, xuống xe vứt chìa khóa cho Mạch Đinh: “Tự lái xe về đi.”

Mạch Đinh nhận lấy chìa khóa ngồi trong xe, nhìn An Tử Yến đi vào sân bay, sắp biến mất trong đám đông, đột nhiên ấn cửa kính xuống, ló đầu ra ngoài: “An Tử Yến!”

“An Tử Yến, cậu quên đồ.”

An Tử Yến quay trở lại, Mạch Đinh mở cửa xe, kéo hắn vào trong, ôm chặt lấy, đánh nhanh thắng gọn hôn An Tử Yến, sau một nụ hôn dịu dàng, Mạch Đinh hơi thở dốc: “Cậu đã quên mang nụ hôn của tớ.”

“Ngu ngốc.”

“Chỉ cho cậu mười ngày, nhất định phải về.” Mới đầu khẩu khí còn ra lệnh, sau lại nhịn không được làm nũng: “Được không a~~ An Tử Yến~~”

Mới đầu An Tử Yến định trêu chọc Mạch Đinh, sau thấy cậu làm nũng thì có chút bất lực, cuối cùng giật giật khóe miệng: “Được rồi, biết rồi.”

“Để tớ một mình ở đây, cậu không lo lắng à.”

“Tớ đã bảo Chu Cách giám thị bất cứ lúc nào xem xem cậu có mang thằng khác về nhà không.”

Mạch Đinh cắn vào vai An Tử Yến: “Lão tử nói là lo lắng cơ thể và tinh thần của tớ, không phải bảo cậu lo lắng tớ đi tìm thằng khác, quá đáng!”

“Buông ra, tớ phải lên máy bay.”

Mạch Đinh bấy giờ mới lưu luyến buông An Tử Yến ra, An Tử Yến đóng cửa xe, thấy khuôn mặt nhăn nhó của Mạch Đinh, thò tay qua cửa xe sờ sờ đầu Mạch Đinh: “Ngoan ngoãn chờ tớ về.”

“Cậu về tớ mới ngoan được.”

An Tử Yến hung hăng véo mũi Mạch Đinh, bước vào sân bay, Mạch Đinh ghé trên cửa kính xe nhìn An Tử Yến càng lúc càng xa, cuối cùng biến mất trong tầm mắt mình.

Cậu mới đi có một giây, mà tớ đã bắt đầu nhớ cậu rồi, số thời gian còn lại, tớ biết làm sao đây?

Mạch Đinh về đến nhà, hít sâu một hơi, đột nhiên phát hiện mình không có việc gì để làm, hóa ra đôi khi cuộc sống cũng nhàm chán như vậy. Mạch Đinh xắn tay áo, quét dọn một lượt. Cuối cùng lau lau mồ hôi trên trán, kéo màn cửa, ngồi trước đàn dương cầm của An Tử Yến, ánh mặt trời nhẹ nhàng phủ lên cây đàn, Mạch Đinh không biết đàn, vươn một ngón tay, nhẹ nhàng ấn xuống, cảm thụ nơi An Tử Yến từng chạm vào.

Cậu nhẩm đi nhẩm lại một bài hát, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Người mà tớ yêu nhất, hiện tại cậu đang làm gì, có nhớ tớ như tớ nhớ cậu không?

Mạch Đinh là người hiểu chuyện, cậu biết nếu đã gọi An Tử Yến đến, chắc chắc là việc quan trọng, cho nên cậu không muốn gây phiền phức cho An Tử Yến, ban ngày dùng giấy vệ sinh lau ghế ngồi của hắn, đôi khi nhìn sang vị trí ấy lại nhớ đến vài chuyện vui vẻ, bật cười thành tiếng, bạn ở bàn trên nghe thấy mà nổi da gà, Mạch Đinh này thật đúng là nhớ quá hóa cuồng. Buổi tối khi đi ngủ, sẽ nhắn tin cho An Tử Yến.

“Tớ muốn ngủ.”

“Đã muộn thế này, không ngủ cậu còn định làm gì?”

“Đợi cậu chúc ngủ ngon a, tốt nhất là vỗ về lưng tớ ru tớ ngủ.”

“Cô tóc dài trong phòng không giúp cậu vỗ lưng à?”

“An Tử Yến, cậu chán sống rồi à, dám dọa tớ, lão tử ngủ, không thèm quan tâm tới cậu nữa.”

Mạch Đinh nhét di động xuống gối, sau đó cảnh giác nhìn quanh bốn phía, bật hết đèn trong phòng lên, khóa trái cửa lại, rồi mới trốn vào ổ chăn, ôm lấy gối đầu của An Tử Yến, kẹp giữa hai chân.

Năm ngày sau, khi Mạch Đinh tan học về nhà, nghe thấy trong phòng có tiếng động, nhất thời vui sướng, tưởng An Tử Yến đã về, mở cửa phòng ra: “An Tử Yến, cậu về rồi….” Nói chưa hết câu, sắc mặt trở nên tái nhợt, chỉ thấy Chu Cách và Ellen không mặc quần áo đang lăn lộn trên giường của mình và An Tử Yến, Mạch Đinh đóng sập cửa lại: “Các người mẹ nó vào bằng cách nào?”

“An Tử Yến gửi gắm cậu cho tôi, tôi là đến xem cậu có cần gì không, nếu cậu thiếu mất một tay hoặc ít đi một chân, tôi biết ăn nói thế nào với cậu ấy.” Bên trong vẫn đang tiếp tục.

“Lão tử chỉ muốn cái ấy dài thêm, lăn ra đây cho tôi, đừng làm nữa.”

“Cậu là người từng trải, hẳn cũng biết, ngừng giữa chừng rất khó chịu.” Ngữ khí của Chu Cách quả thực cực kỳ vô lại.

Mạch Đinh lại tức giận: “Tôi lập tức gọi điện thoại cho An Tử Yến.”

“Đừng, đừng, tôi ra ngay đây.”

Một lát sau, Chu Cách và Ellen quần áo xộc xệch bước ra, hai người này uống lộn thuốc à, quen biết lâu như vậy, đối với việc này quả thực là làm không biết mệt, có cơ hội liền đại khai sát giới, khác chi gia súc.

Ellen hất tóc ra sau, buộc lên: “Đi thôi.”

“Đi đâu?”

“Tử Yến sợ cậu nhàm chán, bảo chúng tôi dẫn cậu ra ngoài ăn cơm, chơi đùa.”

Mạch Đinh ngoảnh mặt sang một bên, khoanh tay: “Sợ tôi nhàm chán thì mau trở về, có gì hay cơ chứ, tôi nhàm chán chỗ nào, không có hắn cuộc sống của lão tử dễ chịu biết bao nhiêu.”

Chu Cách nhún nhún vai: “Phiền cậu đừng nói những lời này bằng vẻ mặt tươi hơn hoa kia.” Thật đúng là mạnh miệng, rõ ràng vui bỏ xừ còn giả vờ.

Chu Cách và Ellen chơi cả ngày với Mạch Đinh, đến tận khuya mới đuổi cậu về nhà, Mạch Đinh về đến nhà gạch một nét lên tờ lịch, còn bốn ngày nữa, gửi cho An Tử Yến một tin nhắn: “Đừng tưởng rằng tìm người khác đến tớ sẽ mềm lòng, còn bốn ngày, nếu không về, tớ sẽ tức giận.”

Sau khi gửi xong tin nhắn, Mạch Đinh ngọt ngào ngủ thiếp đi.

Buổi sáng tâm tình của Mạch Đinh rất tốt, vặn thắt lưng, thấy di động có tin nhắn mới chưa đọc, mở ra thì thấy là tin nhắn của An Tử Yến: “Không về đúng hẹn được.”

Khuôn mặt đang tươi sáng của Mạch Đinh liền trở nên ảm đạm, thế mà không về, thật quá đáng, quá đáng, quá đáng, Mạch Đinh ném gối của An Tử Yến xuống đất, giẫm a giẫm. Nhưng chỉ dám phát tiết như vậy thôi, dù sao chuyện bên ấy cũng quan trọng hơn, nếu mình cứng đầu muốn An Tử Yến phải về, sẽ khiến người ta ghét.

Mạch Đinh gục xuống bàn học, viết tên An Tử Yến lên bàn, không về đúng hẹn, lại chưa nói phải ở thêm bao lâu, rốt cuộc muốn mình chờ đến khi nào, cái tên vô tình này, cẩn thận ông đây không yêu cậu nữa. Vẫn còn giận dỗi a. Lẩm bà lẩm bẩm đến khi tan học, Mạch Đinh nổi giận đùng đùng bước đi, vung nấm đấm, không chú ý tới người khác: “Về rồi tiểu lên đàn của hắn, lấy bàn chải đánh răng của hắn cọ bồn cầu, ném đinh lên giường hắn.”

“Vài ngày không thấy gan cũng lớn hơn nhiều.” Thanh âm của An Tử Yến vang lên sau lưng Mạch Đinh.

Trái tim của Mạch Đinh thiếu chút nữa vọt ra ngoài, quay đầu, liền trông thấy An Tử Yến, đang nghiêng nghiêng nhìn mình, khuôn mặt đẹp trai khó thở mang theo nụ cười xấu xa, tuy Mạch Đinh bị các bạn khác va vào mà lùi ra sau, nhưng vẫn gắt gao dõi theo An Tử Yến, giống như không tin đây là sự thật, mà là ảo giác.

Cuối cùng cậu chen qua dòng người đang tuôn ra ào ào, tiến lên, bổ nhào vào người An Tử Yến:”An Tử Yến!” Thật lâu, thật lâu, Mạch Đinh ôm lâu lắm, sau đó mới ngẩng đầu: “Chẳng phải cậu nói không thể về đúng hẹn sao?”

“Không thể về đúng hẹn mà là về sớm hơn.”

“Chắc chắn là cậu cố ý, đúng không?”

“Không hiểu cậu đang nói cái gì?”

“Chắc chắn cậu cố ý nhắn như vậy, này, cậu đừng đi, quay lại nói rõ ràng cho tớ.”

Thấy An Tử Yến cứ đi như không, Mạch Đinh đuổi theo tìm hắn lý luận, vừa mới bắt được ống tay áo của hắn, chuẩn bị nã một tràng, An Tử Yến quay đầu lại túm ngược lấy tay Mạch Đinh: “Tối nay ăn gì?”

“Ớ, cái đó, cậu muốn ăn gì, trong tủ lạnh hết đồ ăn rồi, đi qua siêu thị thì vào mua vài thứ.” Mạch Đinh hoàn toàn đem chuyện vừa rồi quăng ra sau đầu.

Người mà tớ yêu nhất, không có cậu, tớ làm sao bây giờ?

Mạch Đinh nghiêng đầu trộm nhìn An Tử Yến, càng thêm siết chặt tay hắn.

 ______________________________________

Khuyến mại thêm chương 90^^, tuần sau ta về nhà rồi, nhưng hãy yên tâm, ta sẽ không bỏ rơi mọi người đâu, hí hí

Categories: Đam mỹ | 116 phản hồi

Điều hướng bài viết

116 thoughts on “Cậu là nam tớ vẫn yêu – Chương 90

Comment navigation

  1. thumieu

    Ta iu nang wa

  2. Rin

    Trồi lên cmt cho nàg típ đây
    Mạch mạch à cưng mạnh miệng ghê. Đọc khúc mạch mạch chữi thầm Boss mà cừi đau ruột. Haha…
    Mà nàng về nhà ăn tết à??? Có bỏ rơi ta không v nàng?

  3. ủa hơm có pass nữa à, chán thế hihi thôi sắp hoàn rồi chúc nàng sớm hoàn nha ~

  4. đọc cái dòng màu đỏ của ss mà ngọt đến tận não, iu ss wá r h k pk fải lm s :))))

  5. Trồi lên lần haiiiiiiiiiii Quoaaaaaaaaaaa YÊU nàng mất Um oà Um oà❤

  6. ta cực kì yêu nàng luôn ý >.<

  7. lolita

    ủa cái gợi ý cho pass của chương 89 có ai biết là gì không? Mình tìm phần gợi ý mà không thấy ở đâu cả, ai làm ơn chỉ giúp với

  8. thk nàng đã dịch

  9. shinchun

    Cungx nhờ chủ nhà đặt pass mà biết đc nhiều thứ huữ ích ^^
    chỉ có những đứa lười không động nào mới tìm ko ra thôi =]]
    Tóm laii cảm ơn chủ nhà ^^

  10. Thank chủ nhà nàng đừng để ý mấy cmt thiếu văn hóa nhé ….. *thơm cái * xách dép chạy….

  11. cảm ơn nàng nhìu. về vui vẻ nga ~

  12. uwoa ~~~~~ iu nàng quá đi❤❤❤

  13. sịp pơ nhoi nhoi

    ta đang đợi giải pass tiếp vậy mà lên thấy nàng k để pass :))))) thôi cũng đk
    nàng come back home vui vẻ nhé!!! rùi nhớ up chap tiếp nghe, 1 tuần tới sẽ rất dài, ta sẽ sống trong buôn bã mỗi ngày khi F5 trang mặc dù biết vẫn như cũ😦😦 *chấm nước mắt*
    yêu nàng *hôn ngàn phát* k cần nàng yêu ta, thương ta là đk rùi :((((

  14. Con_iu_của_Yến_Mạch

    Oa oa oa tìm pass của nàng làm ta ngứa não quá! Não lại tăng nếp nhăn rồi a~ :>

  15. Hai bạn ngày càng ngọt

  16. HuyềnHaeHyuk

    ATY ns nhiều hơn trước rồi ^^

  17. danggiabao1995

    Cám ơn nàng, chúc nàng thượng lộ bình an, vui vẻ nhé, ta sẽ chờ nàng !!!
    P/s: Trong lúc chờ nàng ta sẽ đọc lại từ đầu tất cả, *Ôm cái, hun cái*

  18. Ngọc

    chương này dễ thương quá! cảm ơn chủ nhà nhiều!

  19. mừng rớt nc mắt, tuần sau nàng k bỏ rơi bọn ta :))) yêu nàng quá đi mất, cố lên nha. T luôn ủng hộ nàng hai tay hai chân luôn🙂

  20. A123456789t

    yeu nag nhat…..hong …….

  21. Theo dõi lâu rùi mà hnay mới com🙂 Nàng edit hay lắm nhé🙂 Từ chương 91 cứ đặt pass dài dài đi nàng giải cho nó vui🙂 Yêu nàng lắm a~

  22. Haruka Hiyama

    Yêu hai đứa trẻ đến tắt thơ luôn😥

    Cũng yêu chị chủ nữa😥

    Không có chị mấy ngày tới em phải sống bằng răng :((

  23. Mình cũng muốn có một ngốc manh thụ để chơi =v=

  24. Kagaku

    Iu nàng chết mất!!!❤❤❤

  25. TY-MĐ

    yêu chủ nhà quá!!!!
    đọc xog 2 chương là mắt cứ mở to,
    miệng quá mỏi vì nãy giờ cứ cười chứ k đc ngừng nghỉ chút nào =))))
    Yến ah!! moa moa taz~~~~
    😘😘😘😘

  26. ngọt như mía đường dt kinh khủng 2 ng bảo t sống sao ngày nào cũg mơ mộng kiếm tấm ck như ATY thấy thật xa vời :))) gato quá
    mò pass miết mới ra chap 89 :v cái pass thật ý nghĩa :))

  27. Phong Linh

    Iu nàng quá

  28. Minhheo99

    Anbich oi truoc luc bình minh ta sẽ ghé qua thăm nàng rồi sẽ ra đi…. Nàng hãy chờ ta

  29. :-* yêu nàng qá đi, thank nàng nhaz

  30. Khai

    Tại ha xin đa tạ nằng nhá

  31. đa tạ nàng chương này hường quá ^^ chúc nàng và mọi người năm mới vui vẻ nha, chúc trước hjhj

  32. Chừng nào mới có chương mới ” nàng ” ơiiiiiii…..??? :3

  33. thanh

    Sau lau wai ma chua có chương mới hả chủ thớt

  34. Kohaku Hama

    Chủ nhà ơi, sao nàng lại không dịch nữa vậy? Giờ ta biết sống sao? Nàng ơi, hãy cứu rỗi linh hồn của ta. Dịch tiếp đi nàng ơi. Ta xin nàng *khóc ròng*

  35. quá tuyệt vời luôn ^_^

  36. Tán Tán

    huhu rõ là gạc người….nói hôk bỏ rơi nhưng thật chất là vẩn bỏ rơi…ta ghim đó *ôm mặt rưng rưng*

  37. Tối nay ăn gì ? Có phải ăn cái đó không *mặt ngây thơ* :3

  38. thế mà không bỏ rơi mấy ngày k có chap luôn

  39. ;heart ;heart ;heart
    Chắc e nhỏ tuổi hơn mấy a chị Ad nên e xưng e nha. E chưa bao h nghĩ mình sẽ thic truyện thể loại ML, càng k nghĩ sẽ đọc liên tục 90 chương trong 2 ngày🙂 Đọc ngay từ chương đầu tiên đã k dừng lại được rồi, e thật sự rất rất thic bộ truyện này, cũng rất thic phong cách dịch truyện của page mình lắm, dthg tình cảm từng câu chữ luôn í ;)) E chúc page ngày càng phổ biến, chúc các a chị Ad nhiều sk, học tốt và dịch truyện thêm nhiều nhiều truyện ML hay nữa🙂 Cảm ơn nhiều nhiều lắm!

  40. e k biết mình có gửi nhầm gửi lộn nhiều cmt quá k, nếu có cho e sr nhee😦

Comment navigation

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: