Cậu là nam tớ vẫn yêu – Chương 91


Chương 91: Như vậy cậu sẽ không nghe thấy nữa

Bây giờ đã là mùa đông, rất lạnh. Mạch Đinh mở cửa sổ nhìn ra bên ngoài, nếu tuyết rơi thì sẽ rơi thật, ghét nhất là mưa tuyết kiểu này, vừa lạnh vừa bẩn. Mạch Đinh sục xạo một hồi, cuối cùng cũng tìm được một cái ô, hết cách rồi, bình thường trời mưa có thể đi xe đến trường, nhưng tối qua vừa mang xe đi bảo dưỡng.

Mạch Đinh chuẩn bị xong tất cả mới gọi An Tử Yến dậy: “Nhanh rời giường, bên ngoài mưa to lắm.”

“Vậy đừng đi học.”

“Tớ không cổ vũ hành vi bất lương này của cậu, mau đứng lên.”

An Tử Yến kéo Mạch Đinh đang oang oang cái mồm lên giường rồi ôm lấy: “Ngủ đi.”

Mạch Đinh cấu cấu tay mình, nguy hiểm thật, thiếu chút nữa rơi vào tay giặc. Kiên quyết đẩy An Tử Yến xuống giường: “Mau lên mau lên, học kỳ sau tớ còn muốn vào ban cán sự lớp, đừng níu chân tớ.”

An Tử Yến ngồi dậy từ trên giường: “Lớp phó lao động?”

“Cái rắm, lớp phó học tập.”

Mạch Đinh rõ ràng trông thấy khóe miệng An Tử Yến nhếch lên thành một tia trào phúng, An Tử Yến mở tủ quần áo: “Mới sáng ra đừng kể chuyện cười.”

Mạch Đinh ném gối về phía An Tử Yến. “Ai kể chuyện cười? Lão tử nói thật, hai năm nữa sẽ tốt nghiệp, tớ phải chăm chỉ học tập, để tăng thành tích, trở thành con người có ích với xã hội, với quốc gia.”

“Lại kể chuyện cười.”

“An Tử Yến~!!!”

Mưa càng lúc càng lớn, An Tử Yến cầm chiếc ô màu xanh che trên đầu hai người, mưa rơi xuống tán ô, chảy xuôi bên rìa rồi rớt xuống giầy, Mạch Đinh mở lòng bàn tay hứng lấy những hạt mưa bên ngoài ô, đang định đùa dai hất chút nước này lên mặt An Tử Yến, An Tử Yến đã mở miệng trước: “Đừng làm chuyện điên rồ.”

Mạch Đinh chán nản rụt tay lại, lau tay lên quần áo mình: “Sao mỗi lần cậu đều nhận ra tớ định làm gì?”

“Lần nào cậu chả để lộ cái mặt gian manh.”

“Vớ vẩn, tớ không có. Chắc chắn là cậu đặt thiết bị nghe lén trong tim tớ.”

“Có đặt thì phải là đặt bom.”

“Cậu~!”

“Tớ cái gì mà tớ, cậu cũng chỉ biết trừng mắt, ném đồ, và mấy chiêu mắng chửi người ta.”

“Tớ còn biết khóc.”

“Đàn bà.”

“Lão tử không giống đàn bà thì làm sao chịu đựng được. Cậu là đàn ông đấy, ra giữa phố cởi quần chứng minh xem.” Mạch Đinh dùng chính là phép khích tướng.

“Nên cởi là cậu mới đúng, chứng mình cho mọi người thấy cậu đội lốt đàn bà.”

“An Tử Yến!!”

“Sao hả, vừa trừng mắt, vừa ném đồ, vừa chửi?”

“Được lắm, coi như cậu lợi hại, tớ nói không lại cậu.”

“Đã thế thì đừng nói ngay từ đầu.”

“Tớ nghĩ, cuối cùng sẽ có một ngày nói được cậu, cho nên phải thường xuyên thử.”

“Đã bảo cậu đừng kể chuyện cười, nghe không hiểu hay thế nào.”

“An Tử Yến, cậu không tôn trọng người khác.”

“Cậu không đáng để tớ tôn trọng.”

Mạch Đinh ầm ĩ cho đến tận trường, An Tử Yến cụp ô vào, Mạch Đinh lúc này mới thấy bả vai của An Tử Yến bị ướt một mảng lớn, mà mình lại chẳng sao cả, cho nên hoàn toàn không chú ý đến, ô vẫn luôn che hết về phía mình, nói Mạch Đinh không cảm động là giả, An Tử Yến vứt ô cho Mạch Đinh, đi về phía phòng học, Mạch Đinh chạy theo, ôm cánh tay hắn: “An Tử Yến, cậu thật gian trá, đừng tưởng rằng dùng đả kích phân tán lực chú ý của tớ, thì tớ sẽ không phát hiện ra sự tốt bụng của cậu.”

“Đầu đập vào đâu à?”

“Đúng vậy, bị tình yêu của cậu đạp cho hôn mê.”

An Tử Yến giãy khỏi tay Mạch Đinh: “Tránh ra, buồn nôn chết được.”

Mạch Đinh lại níu lấy tay An Tử Yến: “Không tránh, tránh đi rồi sao có thể nói chuyện cùng cậu.”

“Bảo cậu tránh ra.”

“Không tránh.”

Người trong lớp thấy dáng vẻ quấn lấy không tha của Mạch Đinh, cho ra một kết luận chung, không nhận ra nha, da mặt của Mạch Đinh thật dầy, có thể nghiên cứu làm áo chống đạn.

Gần đây Mạch Đinh thực sự rất chăm chỉ, dù sao cũng cuối kỳ rồi, sắp phải thi. Nếu mình phải học lại, thì mơ ước vào ban cán sự lớp sang năm sẽ bị ngâm nước nóng, hơn nữa cậu rốt cuộc không thể chịu đựng được việc thành tích của mình luôn đứng ở giữa, còn bị cái tên An Tử Yến không đi học đầy đủ đè chết, ở trên giường bị đè thì không nói làm gì, ngay cả thành tích học tập cũng bị hắn lấn át, tự tôn bị tổn thương nghiêm trọng. Vừa nghĩ như vậy, vừa ngắm An Tử Yến đang tựa lưng vào ghế vẻ mặt buồn chán, có lầm không đây, hắn còn chả thèm ghi chép, về nhà cũng không ôn tập, mình thì mỗi ngày vò đầu bứt trán, cắn nát móng tay.

“Có phải cậu từng ngủ với thầy giáo không, cho nên điểm mới cao như vậy.” Mạch Đinh hồ nghi nhìn An Tử Yến, không đầu không đuôi phun ra một câu.

An Tử Yến lạnh lùng liếc mắt trừng Mạch Đinh: “Cậu thử xem, xem có thể đổi lấy cái chức lớp phó học tập không.”

“Vậy thì không dám, sao thánh tích của cậu luôn tốt hơn tớ.”

“Cậu hỏi tớ, tớ hỏi ai.”

“Cậu có phương pháp học tập gì thì nói cho tớ biết đi, vợ chồng là cùng chung cùng hưởng, cậu đừng keo kiệt a.”

“Chúng ta cùng chung cùng hưởng chỉ có thân thể.”

“Tớ khinh! Cứ chờ đấy, đợi đến khi tớ lấy được cái chức lớp phó học tập, lão tử chính là cán bộ lớp, cậu chỉ là tên phàm phu tục tử.” Dứt lời Mạch Đinh đặt một quyển sách giáo khóa thật dày lên trước mặt, bắt đầu cắn bút suy nghĩ. Cậu tuyệt đối sẽ không nhờ An Tử Yến phụ đạo, không thể để hắn biết mình dốt đến mức nào.

An Tử Yến giây trước còn thấy trong mắt Mạch Đinh toát lên ngọn lửa phấn đấu thiêu đốt hừng hực, giây sau quay lại thì cậu đã gục xuống ngủ mất tiêu. An Tử Yến nhịn không được bật cười khẽ: “Ngu ngốc.” Thấy Mạch Đinh mặc phong phanh, cau mày, An Tử Yến cởi áo khoác của mình ra phủ lên người Mạch Đinh.

Trời mưa cả ngày, bên ngoài mông mông lung lung, khiến người ta có cảm giác thực nặng nề. Cổ Mạch Đinh hơi mỏi, cậu rốt cuộc mở mắt, ngoại trừ An Tử Yến đang đọc sách bên cạnh, trong lớp chẳng còn một ai, cậu đứng bật dậy, áo rơi xuống đất, Mạch Đinh nhặt nó lên, thật ấm áp, đưa cho An Tử Yến: “Đâu hết rồi.”

“Ai, tan học rồi thì lấy đâu ra người.”

Mạch Đinh bùng phát: “Tan học, tớ ngủ đến trưa luôn à?” Cậu nhịn không được đấm lên vai An Tử Yến: “Sao chẳng gọi tớ dậy, hại tớ lãng phí buổi học.”

“Tự mình ngủ say như heo, ai không biết tưởng cậu chết bố nó rồi, ồn ào như thế mà vẫn không tỉnh.”

“Vớ, vớ vẩn, rõ ràng tớ ngủ không say, chỉ cần một tiếng động nhỏ sẽ tỉnh.”

“Được rồi, bọn họ là bay ra ngoài.” Khi tan học cực kỳ ồn ào, thế mà không đánh thức cậu dậy được, còn nói mấy lời ngu xuẩn này.

“Khẩu khí kiểu gì vậy, quá đáng.”

An Tử Yến mặc áo khoác đứng lên: “Nhanh, đi về.”

“Ừ.”

Mạch Đinh thu dọn sách vở, cầm ô theo sau An Tử Yến, vẫn giống như buổi sáng, tán ô màu xanh che trên đỉnh đầu hai người, chỉ nghe thấy tiếng mưa rơi tí tách. Mạch Đinh túm lấy quần áo của An Tử Yến, tay kia thì cầm lấy cán ô, đẩy ô về phía hắn, cười tủm tỉm nhìn An Tử Yến: “Không được phép bất công!”

Lúc này đằng sau có một cặp đang nhỏ giọng nghị luận, nói là nhỏ giọng nghị luận, nhưng Mạch Đinh vẫn nghe thấy rõ ràng.

“Không phải là cái loại đó đấy chứ.”

“Chắc chắc không sai, em không thấy hắn vẫn túm lấy quần áo thằng bên cạnh à.”

“Thật buồn nôn, còn ra vẻ quang minh chính đại, về nhà đi a, ở trên đường nhìn thấy chả thoải mái chút nào.”

Mạch Đinh giả bộ như không nghe thấy, cơ thể lại giống như bị tổn thương nhích gần về phía An Tử Yến. An Tử Yến hơi vẩy ô ra sau, nước mưa bắn hết lên mặt và trên người cặp kia, khi bọn họ đang chuẩn bị phát hỏa, An Tử Yến lạnh lùng quay đầu lại, đặt ngón trỏ lên môi mình: “Xuỵt, không muốn ăn đánh thì ngậm miệng vào.”

Người con trai thấy bộ dáng của An Tử Yến, sợ hãi, cô gái thì không phục, muốn lên tiếng, An Tử Yến bổ sung thêm một câu: “Đừng tưởng tôi không đánh con gái.”

Cô gái bị dọa sợ, đành phải cam chịu giương mắt nhìn, bởi vì bạn trai mình căn bản không đánh lại người này. Thế là đem lửa giận trút hết lên đầu bạn trai, dùng gót giày giẫm lên chân anh chàng: “Anh đúng là không phải đàn ông, mất hết cả mặt mũi.”

“Anh…”

“Anh cái gì mà anh, bình thường chả phải anh nói mình rất lợi hại à.”

An Tử Yến lấy ra máy MP3, bật nhạc, nhét tai nghe vào tai Mạch Đinh, thế giới của Mạch Đinh trong nháy mắt chỉ còn âm nhạc ngọt ngào và khuôn mặt của An Tử Yến, không còn nghe thấy điều gì nữa.

Cậu nói: bảo bối, đây là thế giới tàn khốc, không phải cứ dựa vào mỉm cười là có thể chống đỡ nổi.

Tớ nói: An Tử Yến, chẳng phải tớ còn cậu sao. Tớ dựa vào cậu khẳng định có thể chống đỡ được.

Cậu nói: thật đúng là một tên ngốc.

Tớ nói: không phải cậu thích tên ngốc là tớ đấy ư?

Cậu nói: ai nói tớ thích cậu.

Tớ nói: thế ai vừa gọi tớ là bảo bối.

Cậu nói: tớ đang nói chuyện với bác gái nhặt rác, đầu năm nay, nhặt rất rất vất vả cực khổ.

Tớ nói: ngay cả bác gái cũng không tha.

Cậu nói: ngay cả cậu tớ cũng coi trọng, huống hồ là bác gái kia.

Tớ nói: cậu có ý gì?

Cậu nói: ý trên mặt chữ.

Categories: Đam mỹ | 50 phản hồi

Điều hướng bài viết

50 thoughts on “Cậu là nam tớ vẫn yêu – Chương 91

  1. Le Nhi

    Tem….chúc chủ nhà sáng vui vẻ….moa moa ta!!!

  2. chúc nàng buổi sáng thiệc đẹp a~ iu nàng quá a~

  3. caodieulinh46

    chương này nhẹ nhàng đáng yêu quá!🙂
    họ cứ như vậy, nắm tay nhau đi qua ngày nắng ngày mưa của thế giới tàn khốc này!

  4. Hí hí thanks nàng đã còn nhớ tới chúng ta moazz❤

  5. galun

    Òa dễ thương qá! Chúc mn ngày mới vui vẻ 😍

  6. iiviieo

    chủ nhà iêu vấu!
    sáng ra thấy chap, ta lại yêu nàng thêm rồi. Chúc chủ nhà sáng tốt lành *moa moa ta*

  7. Bạch Miêu Tử

    ặc. Nàng post h linh quá. Ta canh tem hoài mà k đc :'(((((

  8. Có thể cho em cop mấy câu đăng fb đk k ạ 🙂

  9. Yêu nàng quá xá ~~~~

  10. tien

    hay that day….tuy la doi dua lech…NHUNG la cai hoan hao cua tao hoa..
    TINH YEU cua cac cau dung la lam ngkhac nguong mo… nhu the moi goi la TINH YEU chu…
    tuy bit cac cau la nhan vat hu cau..NHUNG mik van mong gap duoc cap doi hoan hoa nhu cac cau…

  11. tien

    trong vong 24 h…to da xem het tat ca chuong cua like love….( vi to cung dang xem love sick )
    admin oi!!! tung chuong ma ban dich tu truyen trung quoc hay ge á…tung chuong tham that day…
    …hinh nhu doc xong thi mik thay ro hon ve TY va MD..( nghe may ban cmt love sick khen truyen nay nen mik xem..dung that la hay…!!!luc dau doc ngang wa..mik bik ATY rat kho tinh..coc can kho chiu…NHUNG lai khac hoan toan…MD thi vui vui sao á) …
    CAM ON vi cho to doc va cmt truyen nay nhe….yeu admin…<3…*** pac pac pac***( xau ho chet mọe lun ak)

  12. sốc xog hốc

    @@ thế giới này vốn tàn nhẫn và ta phải tàn nhẫn để đối mặt với chúng , đọc truyện xong thấm thiá quá .Có vẻ 2 anh bạn trẻ đã quyết tâm đi đến cùng trên chặng đường cuả họ . THANK chủ Nhà ,cảm ơn rất nhjều

  13. Nhẹ a~ :-* :-* Yêu tỷ

  14. ước j cũng đc cầm ô nắm tay ng mình yêu đi trong mưa, thật lãng mạn, dù về bị cảm cũng dc ^^

  15. Dễ thương quá chừng,mình thích cách ATY bảo vệ MĐ

  16. bạn trang chủ đã trở về tưởng đi chơi quên lối về rồi chứ vẫn còn nhớ đường về vẫn còn nhớ cp Yến – Mạch à.đi chơi vui k bạn có mang quà về cho chúng tớ k??????

  17. big_pig

    dễ thương tóa, cơ mà đọc xong tới đây vẫn còn bị lưu luyến chị Tiểu Tư. Nếu một ngày 2 a này mà không còn thì chắc cuồng chị mất (mà nếu 2 a ko còn ko bik e còn ko)

  18. Cảm ơn nàng nhiều lắm, bao bei a~~~~

  19. thumieu

    ngày đêm mong nhớ người “ái lộp zu”, cuối cùng cũng có chương mới hehe

  20. Ngày ngọt ngào nhaz nàng..moa moa ta❤

  21. Sịp pơ nhoi nhoi

    A bích à *lao vô ôm* ta yth nàng quá nạ. tưởng là k có chap ms ckứ ngờ đâu nàng vẫn gắng e tkêm 1 chap *cảm động-ing*
    Chap nài nhẹ nhàng nhỉ, rất thích Yến gọi Mạch là “bảo bối” nhé :* yêu j̀ đâu ý >.<
    Moa~moa~ta

  22. Chu nha oi ket ban face nhe!!! Ten face la gi

  23. bluestar

    cảm ơn chủ nhà… về quê nhưng vẫn chăm lo đời sống tinh thần của mọi người ^^ . Home sweet home

  24. Ngọt chết tôi rồi người ơi!!!!!!

  25. AvriL

    Lại ngọt.
    Đoạn thoại kết ở chương cũ nào vậy nhỉ? Ko nhớ nữa, chắc fải đọc lại
    :((

  26. HuyềnHaeHyuk

    Tối qua e vào nhà chủ nhà hóng cháp rất rất nhiều,đến gần 12h k thấy là đi ngủ.tưởng k có chap trưa đi hok về nên coi thử lại có chap ms.Oa iu chủ nhà wááá.Moa moa ta~

  27. TY-MĐ

    Dễ thương quá a~~
    2 baobei luôn tay trong tay vượt qua mọi rào cản..
    thật là càng ngày càng yêu Yến Yến a~

  28. Quân

    Tình yêu đc vẽ lên đẹp thật, vẫn thích những câu chuyện như vầy…nó làm cuộc sống mình thêm phần tươi đẹp…câu chuyện đã giúp mình trị được căn bệnh trầm cảm và tự kỷ của bản thân, thuốc tiên…

  29. Cảm ơn nàng nhé :)) đúng là nàng không bỏ rơi chúng ta :v

  30. Đọc hết PN bên nhà sên bay xang đây lại thấy chương mới.iu nàng wá.*chụtttt*🙂

  31. nhat

    nàng ơi,coi thử chứ sao chương 91 o hiện lên mục lục,phải gg mới thấy để đọc á

  32. oa oa thanks nàng quá hóng mãi

  33. cám ơn nàng nhé *ôm 1 cái* *zắt giò lên cổ chạy*

  34. Ivan

    Bạn sai r !!! Tình yêu là sự hoàn hảo của tạo hóa luôn có sự cân bằng như ATY thông minh thì MĐ ngốc nghếch, ATY lạnh lùng thì MĐ tình cảm luôn hỗ trợ nhau. Chỉ cần họ iu nhau bên nhau thì k cần ngta nghĩ jk dù sao cũng đc gđ đồng ý r. Kệ hết đi *cố lên cố lên*
    Tks chủ nhà, iu chủ nhà n` n` n` n`n` n` n` n` n` n` n` n` n` ……..
    Chương này quá ngọt ln *bây h cả thế giới đều màu hồng*

  35. phải tềnh êu post k ?! hay e sẵn nhờ người post đặng xoa dịu con tim mềm yếu của hội cuồng boss hụ hụ hụ. về nhà chơi tết vui vẻ.năm mới tốt lành a.

  36. ta cảm kích nàng vô vô vô vô vô vô vô vô vô vô vô vô vô vô vô vô vô cùng TT^TT
    .
    ta yêu nàng say đắm !!!!!

  37. ATY ơi ._____. Làm sao để hết phát cuồng vì anh đây ? Nói bao nhiêu lần mà vẫn không sửa được cái tính lén lút ;;;A;;;; Nhưng mà chính cái tính đó là tui chết mê chết mệt anh đấy * cắn lưỡi *

  38. tưởng là k có chương mới chứ.. keke ngọt quá

  39. Bây giờ mới bay vào đây để đọc được…. trời ời, iêu chết ta mất, bấn loạn với Yến Mạch :))) thanks nàng nhìu nha… moa moa ta ~~~~

  40. nghe đồn nàng đi về nhà, cứ tưởng hôm qua ko có. hôm nay nhớ nàng vào đây mới thấy, yêu nàng :*

  41. tác giả khắc họa 1 aty quá mạnh mẽ và ngang tàn🙂

  42. tien

    sao mik thay o trong truyen thi khen ATY..va ko khen MD..nhung thuc ra mik thay phim lai nguoc lai hoan toan..ATY thi ko noi di..* chuan lun*
    con MD mik thay han dep trai va de thuong chet mo lun ak…*z ma truyen chan khen ti nao..bat cong cho MD*..mik van thik phong cach va tinh cach cua MD * hoc hoi moi dc..ha ha ha*

  43. Không biết tại sao nhưng mình cảm thấy giọng văn hơi khác.

  44. Vệ Lạc

    ngọt chết tớ mất rồi…

  45. Uhu ngọt chết em mất T v T cảm ơn chủ nhà ạ❤

  46. hay quá cố lên chủ nhà … Happy new Year❤

  47. tien

    các đại mỹ nhân sao chưa co 95 z..hóng gan chet di dc….nghien cai nhong nheo cua MD wa trui….sao mik dam wa z troi

  48. Phong Diệp

    Đáng yêu quá đi!!!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: