Đào ly – Chương 2


Chương 2: Giết người

Đối với khẩu súng kia La Giản không suy nghĩ gì nhiều, bởi vì cậu không biết dùng,  với vũ khí cậu thường ôm tâm lý sợ hãi, vì thế trịnh trọng mà cẩn thận đặt khẩu súng lên mặt bàn, sau đó cầm lên thứ còn sót lại trong ngăn kéo: mũi dùi.

Cái dùi thường dùng để sửa giầy, có thể tạo lỗ thủng, một đầu sắc nhọn, La Giản cầm trong tay nhìn một chút, cũng đặt lên bàn, cậu lôi hết mọi thứ trong các ngăn kéo ra đặt lên bàn, có điều mấy thứ này thoạt trông không mấy tác dụng, có lẽ cậu nên dùng súng trực tiếp bắn bay tay nắm cửa, nhưng việc này có phần mạo hiểm, hơn nữa cậu chưa bắn súng bao giờ, La Giản không chắc mình có thể bắn trúng mục tiêu không. Nhất là, khẩu súng này chỉ có duy nhất một viên đạn, trượt một lần, La Giản sẽ chẳng kiếm đâu ra được cơ hội thứ hai.

Cho nên cậu phải suy nghĩ tìm cách khác để mở được cánh cửa này.

Hay là xem thử xem trong ngăn kéo bị khóa có thứ gì?  La Giản đem lực chú ý tập trung vào cái ngăn trên cùng, vừa nãy cậu đã thử, nó chắc chắn bị khóa, có điều khóa ở đây dễ xử lý hơn khóa ở cửa.

Nhưng sự thật chứng minh La Giản không hề có thiên phú trong việc phá khóa, cậu dùng cái dùi, dùng dây thép, dùng kéo, dùng tất cả những thứ có thể dùng được, gây sức ép một hồi mà vẫn không mở được cái khóa chết tiệt kia! La Giản cực kỳ tức giận, dứt khoát không mân mê cái khóa trên ngăn kéo nữa, trực tiếp đi cạy mở ổ khóa trên tay nắm cửa, nhưng như vậy càng không xong, ổ khóa tựa như đối nghịch với cậu không chút sứt mẻ, quả thực tốn công vô ích!

Có điều La Giản cũng phát hiện ra một việc, lỗ khóa trên tay nắm cửa này không hoàn toàn giống với lỗ khóa thông thường. Lỗ khóa ở đây rất to, thành một cái lỗ tròn nhỏ tối đen như mực, chìa khóa tương ứng để mở nó ra hẳn cũng rất lớn…

La Giản nửa quỳ trên đất, muốn xuyên qua lỗ khóa thăm dò tình hình bên kia, đương nhiên cậu chẳng trông thấy gì sất, cái lỗ be bé tối đen như mực khiến La Giản cảm thấy sởn tóc gáy, cậu đứng dậy lùi ra sau cẩn thận quan sát cánh cửa, màu sơn đỏ thẫm trong không gian chật chội của căn phòng có chút quỷ dị, tay nắm cửa làm bằng sắt, rỉ sét loang lổ, tựa như có người sử dụng nó trong một thời gian dài.

Cảm giác đầu tiên mà cánh cửa này mang lại cho La Giản là sự cũ kỹ, nhưng chất gỗ trên cửa vẫn còn rất tốt, trơn bóng sạch sẽ, vì thế cậu suy nghĩ, cầm lấy cái dùi bên cạnh, định tạo chút vết tích trên cửa để thử chất gỗ, nhưng chuyện ngoài ý muốn đã xảy ra, vô luận cậu làm thế nào, đều không thể để lại chút vết tích trên cửa gỗ, cho dù chỉ là một vết xước.

Cái cửa chết tiệt này bị ếm bùa à? Hay là có cho thêm chất liệu đặc biệt mà La Giản không biết?

La Giản cắn cắn môi lại vứt cái dùi qua một bên, thứ này đối với cậu chẳng chút tác dụng, vì thế La Giản từng bước lùi ra sau, trực tiếp nhấc chân lên hung hăng đạp lên mặt cửa! Cậu không dùng một chân để đạp, mà dùng hai chân luân phiên nhau không ngừng phát động công kích với cánh cửa, tiếng động do va chạm mãnh liệt phát ra liên tục.

Nhưng cánh cửa chẳng hề lay chuyển. La Giản cảm thấy đôi chân bắt đầu tê rần.

“Mẹ kiếp, ép người quá đáng.” La Giản rốt cuộc không nhịn được phải chửi bậy, con bà nó cái cửa này làm bằng gì mà lại rắn chắc thế chứ? Cậu lăn qua lăn lại hồi lâu mà ngay cả một cái khe cũng không thấy, chẳng lẽ không phải làm từ gỗ?!

La Giản đột nhiên trở nên kích động! Không! Có lẽ là cậu bắt đầu cảm thấy sợ hãi, căn phòng nhỏ bé chật chội tĩnh lặng đến mức cậu có thể nghe thấy rõ ràng tiếng tim đập của mình, sự sợ hãi như loài rắn ngủ đông từ lâu dưới đáy lòng rốt cuộc đã tỉnh lại, cơ thể lạnh lẽo không xương chậm rãi lướt qua trái tim La Giản, khiến khớp hàm của cậu cũng run rẩy.

Sự hoảng hốt bất thình lình làm La Giản vừa sợ vừa thêm lớn mật, cậu trực tiếp cầm lấy khẩu súng trên bàn, đứng theo tư thế của cảnh sát trong ti vi, họng súng nhắm thẳng vào cánh cửa màu đỏ. Nhưng ngay sau đó, La Giản đành phải từ bỏ hành động mù quáng vô tri mà còn đầy rẫy nguy hiểm này.

Khiến cậu từ bỏ chỉ có một nguyên nhân duy nhất, nếu cánh cửa này chắc chắn đến mức đạn bắn cũng không qua, thì ở trong căn phòng nhỏ hẹp như ở đây, khả năng đạn bắn ngược trở lại là rất lớn, nó có thể tạo ra một cái lỗ nho nhỏ trên người La Giản, chết theo kiểu buồn cười như vậy, La Giản tuyệt đối không muốn chuyện đó xảy ra.

La Giản đành nắm chặt khẩu súng đặt mông ngồi dưới đất, cậu phát ngốc một lúc lâu, đột nhiên theo bản năng nhìn đồng hồ báo thức trên bàn, kim đồng hồ rõ ràng chỉ vào con số: 12:22.

Trên tờ giấy có con dấu hoa văn màu tím đã ghi rõ giới hạn thời gian của cậu là một tiếng đồng hồ, mà La Giản đến tận lúc này vẫn đang nghĩ có phải ai đó đang đùa mình hay không, nhưng nếu thật là đùa giỡn thì hơi quá đáng rồi, La Giản cân nhắc khẩu súng trong tay, đây tuyệt đối là đồ thật.

Tuy La Giản chưa sử dụng súng bao giờ, nhưng cậu có quen một tên cuồng súng ống đạn dược đã từng tha thiết nhiệt liệt giới thiệu cho cậu vô vàn những thứ mà hắn cất giữ, mặc dù đều là hàng nhái và mô phỏng, hơn nữa lúc ấy La Giản căn bản không chú tâm lắng nghe cho lắm, nhưng cậu vẫn học được cách phân biệt hàng giả và hàng thật, lắp ráp ổ đạn, chất lượng và sức nặng, sẽ hoàn toàn khác biệt với hàng mô phỏng theo.

La Giản xoắn xuýt một lúc, một lần nữa trịnh trọng đặt khẩu súng lên bàn làm việc, cậu ngổi xổm xuống đất bắt đầu tìm tờ giấy nhắn kia, sau khi đọc xong cậu đã vứt nó xuống đất. Cậu nhanh chóng tìm được nó cạnh chân giường, La Giản nhặt nó lên đọc lại một lần nữa dòng chữ xinh đẹp viết bằng bút máy, không có gì khác biệt, cậu cẩn thận quan sát hoa văn màu tím ở góc phải bên dưới tờ giấy, hoa văn kia thoạt nhìn giống như là hoa bỉ ngạn, cũng chính là Mạn châu sa hoa, loại hoa của địa ngục trong truyền thuyết.

Màu đỏ tươi là dấu hiệu của Mạn châu sa hoa, dự báo điềm xấu chia lìa cùng cái chết, nhưng trên tờ giấy này, màu đỏ của đóa hoa địa ngục lại là màu tím.

Bỉ ngạn hoa.

Ngàn năm nở, ngàn năm tàn, hoa và lá vĩnh viễn không gặp nhau.

        Tình bất vi nhân quả, duyên chú định sinh tử

(Tình không như nhân quả, sinh tử do duyên định sẵn)

Ý nghĩa của loài hoa này khiến La Giản sởn gai ốc, cậu lật mặt trái của tờ giấy, ban nãy khi tìm thấy tờ giấy này đã định xem mặt sau có chữ viết hay không, nhưng bởi áp lực trong phòng kín, cậu lại quên mất phải cẩn thận quan sát.

Quả nhiên, mặt sau tờ giấy có ghi:

[Năm 1989 có một vụ án giết người trong phòng kín, hung thủ giết chết một người ngay trong căn phòng chật chội mà hắn thuê, lưu lại vết máu, cửa sổ và cửa chính đều khóa chặt, nhưng thi thể, hung khí và bản thân hung thủ đều không cánh mà bay.]

Chỉ có một câu ngắn ngủn như vậy, nhưng La Giản biết đây chính là manh mối, cậu ngẩng đầu tiếp tục cẩn thận quan sát căn phòng nhỏ này. Căn phòng rõ ràng đã có tuổi, vách tường sơn màu trắng không ít chỗ đã bong tróc, rạn nứt từng mảng lớn, lộ ra gạch đỏ, cửa sổ cũng là cửa sổ kiểu cũ sơn màu vàng, mặt kính đã rạn nứt kha khá, lá thép bên ngoài có vẻ là đồ mới, chặt chẽ che kín cửa sổ.

Rèm cửa màu xám không phải kiểu trượt rũ rượi, như có thể rơi xuống bất cứ lúc nào. Khi La Giản lặp lại động tác kéo tấm rèm ra thì hắt xì một cái rõ to, bụi bám rất nhiều. Cậu ngồi xổm xuống nhìn gầm giường, cũng được phủ một lớp bụi rất dày, ban nãy cậu nằm trên giường thì lại thấy cực kỳ sạch sẽ, chăn và ga trải giường hình như vừa mới đổi, trắng tinh sạch sẽ, tựa giường bệnh đơn điệu trong các phòng ở bệnh viện.

La Giản kiểm tra một lượt chăn gối trên giường các loại, không thu hoạch được gì.

Không thu hoạch được gì chẳng dễ chịu chút nào, cậu tập trung toàn bộ lực chú ý lên mọi thứ trong căn phòng, cậu cẩn thận kiểm tra bàn làm việc, cái bàn này không giống với cánh cửa kia, rất dễ dàng tạo ra vết tích bằng vật dụng sắc bén, La Giản quan sát ngăn kéo bị khóa, nếu không thể dùng bạo lực với cánh cửa chết tiệt, vậy có thể dùng bạo lực với ngăn kéo này chứ hả?

Thế là La Giản cầm cây kéo cùng cái dùi, thậm chí cả bút bi, liều lĩnh phá hoại ổ khóa ngăn kéo, ổ khóa này không giống ổ khóa trên cửa, có vẻ yếu ớt hơn, La Giản cơ hồ muốn lôi cả cái ổ khóa kia ra ngoài, trong lúc cậu vừa dùng kéo và cái dùi đâm chọc vừa dùng chân ra sức đạp, khiến bàn làm việc hoàn toàn thay đổi, cuối cùng cũng mở được cái ngăn kéo này ra!

Nhưng mà thứ trong ngăn kéo, thật sự khiến La Giản bất ngờ.

“Búa?” La Giản cầm lấy cây búa cỡ lớn trong ngăn kéo, thoạt trông cực kỳ rắn chắc, cậu cân nhấc trọng lượng của nó, rất nặng, không biết có thể dùng để đập nát cánh cửa kia được không.

Vừa nghĩ như vậy, La Giản liền quyết định rất nhanh cầm cây búa đập lên cánh cửa màu đỏ, nhưng kết quả như cũ làm người ta phải kinh ngạc! Lực phản chấn mạnh đến nỗi La Giản suýt buông tay, nhưng cánh cửa vẫn chẳng chút sứt mẻ, im lặng đứng nguyên đó, ngăn cách La Giản với thế giới bên ngoài.

La Giản miệng méo xệch nhìn cánh cửa bình an vô sự, có lẽ cậu phải đập thêm vài nhát nữa.

Nhưng sau khi cậu đập liên tục mười nhát, La Giản thực sự muốn hét lên! Cho dù cửa này làm bằng thép thì cũng phải lưu lại một vài dấu vết chứ?!

Sau đó La Giản lại ngoái nhìn cửa sổ cũ nát, tuy trên tờ giấy viết cậu đừng mong có thể thoát ra ngoài bằng cửa sổ, nhưng hiện tại cậu không nhịn được mà suy nghĩ theo hướng ấy, thử xem thế nào? Có lẽ những gì viết trên tờ giấy đều là giả dối, cố ý không để người ta tiếp cận cửa sổ?

La Giản đi tới mở cửa sổ ra, sờ soạng lá thép bịt kín bên ngoài, không hề bám bụi.

Để đảm bảo an toàn, La Giản dùng cái dùi đâm thử vào lá thép, kết quả là điều cậu không mong muốn nhất, lá thép này giống hệt cánh cửa màu đỏ không thể lưu lại bất cứ vết tích gì, dùng sự thực để thông báo cho La Giản biết – bất cứ sức mạnh nào đều vô dụng với chúng nó.

La Giản cảm thấy rùng mình, ánh sáng u ám như biết trước tâm trạng của La Giản mà bỗng phụt tắt, khiến không gian chật chội trở nên tối đen, La Giản lạnh cả sống lưng.

“Bình tĩnh! Mình phải bình tĩnh, còn manh mối gì nữa nhỉ? Có lẽ ở đâu đó trong phòng cất giấu chiếc chìa khóa chăng? Nếu cánh cửa này được bố trí để không thể bị phá hư, vậy thì cách duy nhất mở nó ra chính là dùng chìa khóa, đúng! Cái này giống như game giải đố, chỉ có duy nhất một con đường đúng, mình cần tìm ra đầu mối chuẩn là được!”

La Giản tái nhợt cắn cắn môi, bắt đầu độc thoại:

“Mình đã tìm mọi nơi trong căn phòng, đều không thấy cái chìa khóa, vậy cái chìa khóa đang ở đâu? Bình thường người ta hay giấu chìa khóa chỗ nào nhỉ? Trong ví tiền của chủ nhân? Đúng vậy, quả là hướng đi đúng đắn. Nếu thế chủ nhân của căn phòng này là ai?”

La Giản cúi đầu liếc nhìn tờ giấy nọ, tầm mắt dừng lại ở dòng chữ cuối cùng: thi thể hung khí và hung thủ đều không cánh mà bay.

“Căn phòng của hung thủ, vậy chiếc chìa khóa hẳn là nằm trong tay hung thủ.” La Giản điên điên khùng khùng mà cười, cậu biết trạng thái tinh thần của mình không được bình thường, nhưng trong hoàn cảnh bị nhốt ở một nơi chật chội khép kín, bình thường được mới là chuyện lạ!

“Chỉ cần giải mã bí ẩn của mật thất, là có thể tìm được chìa khóa để thoát khỏi đây.” La Giản lại liếc mắt nhìn tờ giấy, nhếch miệng cười lạnh: “Ý mà ngươi muốn truyền đạt cho ta là như vậy phải không?”

Chuyện kỳ quái nhất đã xảy ra!

Ngay khi La Giản vừa nói xong câu đó, lập tức trên tờ giấy chỗ còn trống đột nhiên từ từ hiện ra một dòng chữ:

[Quả thật là vậy, chúc ngài may mắn.]

La Giản giống như bị điện giật quăng tờ giấy ra xa, sắc mặt của cậu trắng bệch như nhìn thấy quỷ, ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Ban nãy cậu không hề nhìn lầm!

Dòng chữ kia tuyệt đối xuất hiện từ khoảng không! Cảm giác như kỳ tích tuyệt vời được tạo ra bởi ảo thuật gia! Biến chuyện không thể thành có thể, nhưng tất cả mọi người đều cười, bởi vì bọn họ biết ảo thuật chính là thủ thuật che mắt, là mánh khóe khi bạn mất tập trung dưới góc chết của thị giác để biến hóa thất thường!

Nhưng đây là trong căn phòng chật chội! Khép kín! Mờ tối! Trong căn phòng đáng sợ không thể chịu đựng nổi dù chỉ một ngày!

 Ai sẽ làm ảo thuật cho La Giản xem chứ?

La Giản cảm thấy khớp hàm mình run bắn lên, cậu không dám nhìn tờ giấy kia nữa, theo bản năng liếc đồng hồ báo thức trên bàn, bây giờ là 12:40.

Không còn nhiều thời gian nữa!

Nếu không tìm được cách thoát ra ngoài, La Giản có thể thật sự vĩnh viễn phải ở trong này!

La Giản nóng nảy, một lần nữa cầm lấy cây búa, vừa ép bản thân phải bình tĩnh vừa suy nghĩ về căn phòng của hung thủ này. Manh mối đã nói hung thủ giết người ở đây. La Giản quan sát khắp nơi, không phát hiện vết máu, nếu căn phòng này thực sự là hiện trường hung án, vậy thì ít nhất khi hung thủ giết người, căn phòng sẽ không khóa kín, bởi vì để tẩy sạch dấu vết giết người và vết máu, hung thủ nhất định phải mở cửa ra ngoài, lấy nước và các dụng cụ khác tổng vệ sinh cả căn phòng.

Sau đó vứt bỏ dụng cụ lau dọn, căn phòng mới được khóa kín, hung thủ cùng nạn nhân vẫn như cũ ở bên trong, nhưng bọn họ lại biến mất.

“Không, bọn họ không biến mất, bọn họ vẫn ở đây.”

La Giản đột nhiên lẩm bẩm ra tiếng, cậu nhớ lại khi nãy có xem qua cuốn nhật ký của hung thủ, trên trang thứ nhất có viết:

[Bên trái tôi là ảnh ngược gấp khúc của xác chết.]

Categories: Đam mỹ | 8 phản hồi

Điều hướng bài viết

8 thoughts on “Đào ly – Chương 2

  1. xin con tem , cơ mà sợ phết nhề , thế mà còn ngó gầm giuong dcdc @@

  2. Bộ n đọc gay cấn đấy, cơ mà ta muốn đợi nàng e nhiều nhiều rồi đọc một thể, chứ mỗi ngày một chương rồi phải đọc thêm mấy bộ khác nữa, làm mạch suy luận của ta ngắt quãng ghê, tụt moa, toàn phải dđọc lại chap trước :p =))))
    Nàng cứ e đi, ta là ta hóng lắm đấy

  3. Vệ Lạc

    Có truyện mới tiếp hả. Hào hứng.

  4. Truyện hay quá bạn ạ, chủ nhà edit siêu mượt nữa *đặt gạch lót dép hóng* Cố lên nhé bạn <333

  5. Sao mình k thấy mục lục của truyện này nhỉ?

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: