Bất cẩn cái chọc thủng trời – Chương 46


Tô Hàn chưa từng giết người, ngay cả khi rời khỏi hoang mạc, gặp phải vô số người lòng dạ hiểm ác đáng sợ, thậm chí có nhiều kẻ còn muốn giết chết hắn, nhưng hắn vẫn dừng tay đúng lúc, cùng lắm chỉ là đánh cho họ không bò dậy nổi, chứ chưa từng làm hại đến ai.

Nhưng bây giờ, tiểu ngân hồ đã chết, Thiện Thanh đã chết, cả thành đều chôn cùng bọn họ, tay hắn đầy máu tanh, rốt cuộc đã có bao nhiêu người vì hắn mà chết, không thể nào ước lượng.

Trong cơ thể bắt đầu dâng trào sức mạnh cuồn cuộn như sóng gầm, gây ra sát nghiệt như vậy, mà hắn vẫn có thể tăng cảnh giới.

Tô Hàn đứng trên bãi phế tích, bốn phía mịt mờ, không biết rốt cuộc mình sống vì cái gì.

“Tất cả không phải do ngươi gây ra.” Một giọng nói lạnh lẽo đột ngột vang lên.

Tô Hàn lập tức hoàn hồn: “Ngươi… là ai?”

Giọng nói như băng kết mùa đông mang theo hàn khí và lạnh lùng đến thấu xương: “Là ngươi, cũng không phải ngươi.”

Tô Hàn nhìn thấy một bóng dáng đứng trong thức hải, y có dung mạo giống mình y đúc, duy chỉ có đôi mắt là màu đỏ cực kỳ xinh đẹp, thần thái cũng không khô khan như hắn, y kiêu căng, lạnh lùng, khóe miệng nhếch lên tạo thành độ cung mang theo sự tàn nhẫn khát máu mà chỉ có dã thú mới có.

Y nói với Tô Hàn: “Tất cả mọi người là do ta giết.”

Tô Hàn từ từ trợn tròn hai mắt: “Rốt cuộc ngươi là ai?”

“Một ngươi khác, Tô Hàn…” Nam nhân tới gần hắn, hai bên bốn mắt nhìn nhau, “Ta là tội ác của ngươi.”

Trong nháy mắt này, Tô Hàn đã tìm được ý nghĩa sinh tồn.

Một bản thân khác nguy hiểm, chỉ có chính hắn mới có thể ràng buộc.

Hắn phải tiếp tục sống, phải ngăn cản tội ác của hắn gây ra càng nhiều tội ác hơn.

***

Trong thức hải, Tô Băng nhìn chằm chằm Tô Hàn một lúc, hồi lâu sau mới phất phất tay: “Được rồi, đừng nói mấy lời giả mù sa mưa này nữa, ta mà thực sự có thân thể, chuyện đầu tiên ngươi làm chỉ sợ chính là giết chết ta.”

Tô Hàn im lặng.

Tô Băng tự giễu nhếch nhếch khóe miệng: “Đi ra ngoài chơi với bằng hữu tốt của ngươi đi, ta phiền.”

Tô Hàn nghĩ một lát rồi nói: “Tô Băng, ta đã suy nghĩ kĩ càng rồi, cho ngươi một thân thể, ta sẽ coi ngươi như đệ đệ của mình.”

Tô Băng lia mắt nhìn hắn: “Đệ đệ của ngươi là Tô Xuyên.”

Tô Hàn nói: “Ta cũng luôn coi ngươi là đệ đệ.”

Tô Băng ngừng lại, đứng lên rồi nhìn thẳng vào hắn nói: “Nhưng ta không muốn có bất kỳ liên hệ máu mủ nào với ngươi.”

Ánh mắt Tô Hàn tránh né: “Ta biết.”

Tô Băng không hề khách khí độp luôn: “Ngươi biết cái đếch gì.”

Y nói chuyện không tử tế như vậy, Tô Hàn cũng hơi tức giận: “Rốt cuộc ngươi muốn thế nào? Muốn rời đi chính là ngươi, ta ngăn cản ngươi không vui, ta đồng ý rồi ngươi cũng vẫn cứ không vui…” Hắn lặp lại, “Rốt cuộc ngươi muốn như thế nào?”

Muốn ngươi, muốn ở bên ngươi, muốn đôi mắt này của ngươi trái tim này của ngươi chỉ cất chứa một mình ta.

Tiếc rằng Tô Băng không thể nói.

Nói ra sẽ chỉ đẩy người này đi càng xa, từ nay về sau không ngày gặp lại.

Tô Băng nhíu mày quay đầu nói: “Không mệt ngươi phải phí tâm, ta sẽ tự tìm thân thể.”

“Ngươi tìm thế nào?” Tô Hàn rũ mi, giọng nói có hơi trầm, “Hay vẫn là tìm Lê Vi giúp đỡ?”

Tô Băng không lên tiếng, hình như đang thực sự cân nhắc đến tính khả thi của vấn đề này.

Tô Hàn tự dưng có chút cáu kỉnh, vốn tương rằng thẳng thắn chân thành nói chuyện với Tô Băng, nhưng bây giờ căn bản nói là chuyện không hợp quá nửa câu, hai người hoàn toàn không tìm được tiếng nói chung.

“Tự ngươi quyết định đi.” Giọng Tô Hàn lạnh đi.

Hắn rời khỏi thức hải, ở trong phòng Thẩm Tiêu Vân lật qua lật lại nhưng vẫn chẳng buồn ngủ chút nào.

Trước đây hắn thật đúng là không biết mình ấy vậy mà lại biết lạ giường.

Thực sự không ngủ được, Tô Hàn đứng dậy, khoác áo đi ra ngoài, ngồi trong sân ngẩn người ngắm ánh trăng mờ ảo.

Đám đoàn tử ngủ không sâu giấc, sau khi nhận thấy chủ nhân tỉnh lại, chúng nó cũng nhảy một bước bật một bước lắc lư ra ngoài.

Mạch mập xoa xoa mắt: “Đại nhân không ngủ được à?”

Hắc đoàn tử rất biết ăn nói: “Chơi bài ma tước nhé?”

Tô Hàn hơi hơi ngứa ngáy, nhưng quay đầu nhìn thấy vẻ mặt mệt mỏi của đám đoàn tử, lại không khỏi có chút yêu thương. Chơi nhiều lần như vậy hắn cũng phát hiện, đám đoàn tử không thích bài ma tước, mỗi lần chẳng qua chỉ là vì hắn mới miễn cưỡng chơi, chỉ cần có người khác, chúng nó chắc chắn sẽ không vào bàn.

Tô Hàn không nỡ ép buộc chúng nó, vì vậy liền nói: “Ta ngồi đây một lát là được rồi, các ngươi đi ngủ đi.”

Bạch đoàn tử nhảy vào lòng hắn: “Đại nhân có tâm sự?”

Tô Hàn khẽ xoa xoa cái lỗ tai mềm mại của nó, tâm tình cũng từ từ tốt hơn: “Không có gì.”

Hắc đoàn tử cũng nhảy lên: “Đại nhân có điều gì phiền não có thể nói cho chúng ta biết, chúng ta sẽ san sẻ với ngài.”

Nhưng mà nói cũng vô ích, hắn và “bản thân” giận dỗi nhau, nói ra bất cứ kẻ nào cũng sẽ cho rằng có bệnh ha.

Bản thân một người có hai nhân cách đã rất kì quái, hai nhân cách còn có thể cãi nhau, người bình thường rốt cuộc phải lí giải thế nào?

Tô Hàn thở dài nói: “Quả thực không có chuyện gì.”

Mắt thấy đám đoàn tử đều rất lo lắng cho hắn, Tô Hàn chợt nghĩ ra biện pháp phân tán lực chú ý.

“Ta luyện tinh cho các ngươi nhé.”

Đám đoàn tử chớp chớp mắt.

Tô Hàn càng lúc càng cảm thấy việc này rất ổn, đây là một biện pháp rất tốt để giết thời gian, dù sao hắn cũng không ngủ được.

Hắc bạch đoàn tử nghĩ một lát rồi hưng phấn: “Có thể chứ? Thực sự có thể chứ? Đại nhân muốn luyện tinh cho chúng ta sao?” Chúng nó đều là thần khí thiên phẩm, tư chất vốn đã nghịch thiên, nếu như gắn thêm mấy ngôi sao nho nhỏ nữa, nháy mắt sẽ đè bẹp luôn các pháp khí cùng phẩm cấp!

Đặc biệt chủ nhân nhà nó còn có thiên phú luyện tinh trâu bò như vậy, chúng nó căn bản không cần lo lắng mình sẽ nổ tung mà chết, chỉ cần quan tâm đến vấn đề xem muốn sáu mươi sáu sao hay là tám mươi tám sao này là được, đơn giản là cớ sao không làm?

Tô Hàn nở nụ cười: “Lúc trước quả thực quên mất chuyện này, nào nào nào, các ngươi muốn bao nhiêu sao?”

Hắc đoàn tử & bạch đoàn tử: Khó quyết định quá ~~ là sáu sáu hay là tám tám đây?

Sao mặc dù càng nhiều càng tốt, nhưng lập tức nói muốn tám mươi tám sao liệu có phải chúng nó không biết tiết chế quá không? Những pháp khí coi sao như mạng khiến người ta thấy quá trơ trẽn, chúng nó là thiên khí đúng chuẩn, không hề giống với đồ đê tiện vẻ ngoài đẹp dẽ diêm dúa kia!

Tô Hàn sờ sờ tai bọn nó nói: “Tiên phẩm tối đa nạm mười tám sao, các ngươi… ừm… thận trọng phỏng đoán, một trăm tám mươi sao hẳn là không có vấn đề gì.”

Hắc bạch đoàn tử: cút cmn thanh thuần không làm bộ đi, lão tử muốn làm đồ đê tiện diêm dúa lòe loẹt!

“Một trăm tám một trăm tám, chủ nhân chúng ta muốn một trăm tám!”

Tô Hàn khẽ cười: “Sao nhiều quá cũng khó coi, sáng quá nhìn đau mắt.”

Hắc bạch đoàn tử dè dặt: “Vậy một trăm bảy mươi chín sao?”

Mạch mập đứng ngoài xem: Đừng nói ta quen biết chúng nó, cái loại pháp khí coi sao như mạng này thật khiến người ta khinh thường!

Tô Hàn chiều chuộng cười cười: “Vậy một trăm tám đi, ta làm cho các ngươi thành hình vương miện, chắc chắn sẽ rất xinh đẹp.”

Hắc bạch đoàn tử tâm hoa nộ phóng, xông lên vây quanh Tô Hàn hun chụt chụt chụt.

Tô Hàn bị hôn tim gan nhộn nhạo, đừng nói một cái vương miện sao, dùng sao đắp thành tòa thành cho chúng nó phỏng chừng cũng sẽ không cau mày lấy một cái.

Mạch mập hâm mộ đố kị, thảm thật, cùng là đoàn tử, vì sao đãi ngộ của pháp khí đoàn tử lại cách biệt lớn như vậy? Vì sao mạch mập không thể luyện tinh? Nõ cũng muốn một vương miện sao QAQ!

Tô Hàn thấy mầm ngốc của nó cụp xuống liền hòi: “Nhóc mạch mập muốn mấy sao?”

Mầm ngốc của Mạch mập lập tức dựng thẳng lên: “Ta ta ta ta ư?”

Tô Hàn nói: “Ừ, ngươi là ta tạo ra, về lí thuyết phẩm cấp ít nhất cũng phải thánh phẩm, số sao có thể nạm lên càng nhiều.”

Thánh, thánh, thánh phẩm?

Vẻ mặt của ba đoàn tử đều đờ ra, tuy rằng hắc bạch đoàn tử gọi mạch mập là tiền bối, nhưng quả thực chúng nó không nhìn ra phẩm cấp của nó, đừng nói là chúng nó, ngay đến chính bản thân mạch mập cũng không biết mình cư nhiên lại là một thánh vật!

Mạch mập có chút không dám tin: “Thế nhưng… thế nhưng linh vật cũng có thể luyện tinh ư?”

Tô Hàn nói: “Đương nhiên, hắc bạch đoàn tử hiện tại cũng không phải pháp khí hoàn toàn, trên cơ bản thiên phẩm cùng với những pháp khí khai trí phẩm cấp cao hơn đều thuộc về linh vật, chúng nó đều có thể luyện tinh, sao ngươi lại không thể?”

Mạch mập toàn bộ quá trình vẫn duy trì vẻ mặt ngốc ngốc moe moe.

Tô Hàn cảm thấy mỹ mãn nhéo nhéo gương mặt nhỏ nhắn tròn xoay của nó nói: “Trước luyện cho mỗi đứa một cái vương miện nha, đợi khi tiểu hắc tiểu bạch thăng cấp sẽ đổi lại.”

Việc ba đoàn tử có thể làm lúc này cũng chỉ là gật đầu rung tai.

Trước khi bắt đầu luyện tinh, mạch mập lại hỏi: “Đại nhân, nếu linh vật có thể luyện tinh, vậy loài người… thì sao?”

Tô Hàn trầm ngâm một chút: “Trên lí thuyết thì cũng có thể.”

Mạch mập: “!!!”

Tô Hàn lại nói: “Luyện tinh lên cơ thể người hẳn tính là cấm thuật, dù sao luyện tinh thất bại vật phẩm sẽ tự nổ, phỏng chừng không ai lại não tàn tới mức nhờ luyện tinh sư nạm sao cho hắn cả đúng không?” So với việc bị luyện thành một đống tro cốt, còn không bằng tự mình tu luyện, tuy rằng thời gian lâu chút, nhưng tốt xấu gì cũng an toàn hơn.

Huống hồ tiểu hài tử ba tuổi cũng biết luyện tinh sư lại có tên khác là luyện hôi (tro) sư.

Mười lần thì đến chín lần là tro, thật mang người ta ra luyện, phỏng chừng tro cốt nhiều đến đủ để lấp biển.

Về phần vì sao Tô Hàn không luyện tinh cho cơ thể người? Chủ yếu là thấy   không cần thiết, cũng không có cơ hội, dần dà để lâu quên khuấy mất.

Tô Hàn từ trước đã mạnh đến nghịch thiên, mạnh đến nỗi chẳng có bằng hữu, luyện tinh hay không cũng vẫn cứ là thiên hạ đệ nhất, trừ phi có ham muốn đặc thù gì, bằng không ai bằng lòng tự nạm sao cho bản thân?

Bỗng… trong đầu hắn lóe lên tia sáng.

Trước đây không cần, nhưng bây giờ… hắn liệu có thể thử xem hay không?

Hắn không cách nào khống chế sức mạnh nguyên do lớn nhất chính là thân thể bây giờ quá yếu, nhưng nếu thông qua luyện tinh thăng cấp cho tố chất thân thể, liệu có phải có thể cường hóa thân thể của chính mình đủ để năm giữ được sức mạnh này?

Từ phẩm cấp mà cân nhắc, thân thể này quả thực rất không tầm thường, có không gian rất lớn để nâng cao.

Tô Hàn càng nghĩ càng thấy khả thi.

Nhưng bây giờ vẫn cứ luyện tinh cho đám đoàn tử trước đã.

Ba đoàn tử xếp hàng đứng ngay ngắn, chờ chủ nhân ban tặng “Vương miện sao” cho chúng nó.

Tô Hàn còn đang chuẩn bị, về cơ bản dưới chín mươi chín sao hắn đều không cần dùng tới vật liệu luyện tinh, nhưng trên chín mươi chín sao thì vẫn cần vật liệu phụ trợ.

Tuy rằng vật liệu cấp trung hoặc thấp là được, nhưng lượng thì cần khá nhiều.

Trong túi Càn Khôn của hắn thật ra có không ít (Bạch Vô Song hữu tình tài trợ), nhưng phân loại cũng rất tốn thời gian.

Tô Hàn vì để cho đám sao tạo thành hình một vương miện, cho nên còn phải nghiêm túc nghiên cứu thêm về số lần bạo kích, ví như chỗ góc rìa, thoáng cái mà bạo kích lên hơn sáu sao thì thật phá hỏng hình dáng.

Hao tốn tâm tư như vậy, lại còn phải sao chồng sao, để làm một lớp lót cho vương miện của đám đoàn tử nhà hắn, Tô đại đại phải vắt hết óc suy nghĩ.

Cũng may trên phương diện luyện tinh này, không có chỗ nào có thể làm khó được Tô Hàn.

Vì vậy…vào năm giờ sáng, tiền bối mạch mập quanh vinh lấy được một chiếc vương miện sao!

Vừa vặn treo trên mầm ngốc của mạch mập, hào quang sáng lóa muốn đẹp bao nhiêu thì đẹp bấy nhiêu.

Tô Hàn cảm thấy mỹ mãn, đang định vươn tay ra sờ thử, bỗng một chùm sáng xông thẳng lên trời, cực kỳ sáng chói, cực mạnh, tuy đã là tảng sáng, nhưng vẫn chiếu sáng khu vực mười thước xung quanh chói chang như giữa trưa hè.

Tô Hàn chớp chớp mắt.

Mạch mập chậm chạp nói: “Đây… là dị tượng?” Thần vật giáng lâm sẽ có dị tượng, mạch mập trăm triệu lần không ngờ được rằng một linh mạch tầm thường như mình vậy mà lại có ngày trở thành thần vật đưa tới dị tượng!

Tô Hàn sờ sờ đầu nó nói: “Chắc vậy.”

May là chùm sáng chỉ chợt lóe lên, tuy rằng đứng gần có hơi chói mắt, nhưng vì trên đỉnh Thập Tam Phong vắng vẻ, cho nên không cần lo lắng gây ra chấn động.

Nhưng mà vẫn khiến người sát vách đang mơ màng giật mình tỉnh giấc.

Sau khi nói chuyện thâu đêm mấy canh giờ Tần Trăn mỹ mãn ôm Tưởng Tinh ngủ, đột nhiên có chùm sáng chói lọi, hắn mở bừng mắt.

Tưởng Tinh cũng tỉnh lại: “Làm sao vậy?”

Tần Trăn đặt một nụ hôn trên trán y: “Đệ ngủ tiếp đi, ta ra ngoài xem thử.”

Cũng không biết là linh cốt mới quá mạnh, hay là chính bản thân Tưởng Tinh đã là một con gián đánh mãi không chết, dù sao năng lực khôi phục của y cũng mau kinh người, tối hôm qua Tần Trăn còn cẩn thận thoa thuốc lên vết thương của y, đến hôm nay không những đã khép lại, ngay đến loạn thất bát tao trong cơ thể cũng đã khôi phục được bảy tám phần, cho nên tinh thần y không tồi: “Là viện của Thẩm Tiêu Vân, Tô Hàn xảy ra chuyện gì ư?”

Tần Trăn hiện giờ coi Tô Hàn tương đương như ân nhân cứu mạng, nhận thấy chỗ hắn có chuyện tự nhiên không thể ngồi yên mặc kệ: “Đệ nghỉ ngơi đi, ta qua đó.” Nói xong hắn xuống giường mặc quần áo.

Tưởng Tinh đứng lên nói: “Đệ cũng đi.”

Tần Trăn khẽ nhíu mày, Tưởng Tinh khẽ chụt một phát lên môi hắn: “Đệ không yên tâm, ở đây đợi cũng không ngủ được, không bằng cùng qua đó xem. Biểu ca, tối hôm qua chúng ta đã nói rõ rồi, sau này không cho phép huynh tức giận lung tung, không cho phép miên man suy nghĩ, không cho phép chuyện gì cũng…”

Y còn chưa nói hết câu, Tần Trăn đã khom người ôm ngang y lên: “Được rồi, dẫn đệ đi.”

Nhưng mà Tưởng Tinh tâm tình sảng khoái căn bản không biết an tĩnh là vật gì: “Huynh không thể bế đệ như vậy a, như vậy trông đệ có vẻ gái tánh quá, bây giờ dầu gì đệ cũng là một đời thiên kiêu, ngày sau leo lên đỉnh cao của Cạnh Kỹ Đường, lỡ như để cho người ta nhìn thấy màn này, chẳng phải là… ưm…”

Phương pháp tốt nhất để kẻ nói nhiều câm miệng chính là hôn cho y nói không ra lời.

Có lẽ cả đời này Tưởng Tinh cũng sẽ không bảo giờ quen được cảnh tượng tối qua mình nhìn thấy khi tỉnh lại từ trong nỗi đau đớn kia.

Y thề trong hơn hai mươi năm sinh mệnh chưa từng nhìn thấy Tần Trăn khóc, cho dù là từ cái hồi hai người còn tóc để chỏm cũng chưa bao giờ thấy Tần Trăn rơi một giọt nước mắt nào.

Thế nhưng tối hôm qua nam nhân quỳ gối bên giường y, nước mắt rơi như mưa, nhỏ xuống thấm ướt cả ngực y.

Tần Trăn nói với y: “Xin lỗi.”

Tưởng Tinh nói với hắn: “Đệ yêu huynh.”

Hai con người hục hà hục hặc cuối cùng cũng thổ lộ hết tâm sự ra, Tưởng Tinh đã hiểu vì sao Tần Trăn lại đối xử với mình lúc lạnh lúc nóng như vậy, sau đó bị lí do này khiến cho nổi trận lôi đình: “Chỉ muốn làm bạn với huynh đệ sẽ hôn huynh ư? Chỉ muốn làm bạn với huynh đệ sẽ muốn đụng vào huynh ư, muốn sờ huynh… muốn… ừm… ngay đến làm mộng xuân cũng mơ tới huynh ư!”

“Nếu thực sự có bằng hữu có những suy nghĩ như vậy như vậy với huynh, huynh có thể đánh chết y!”

Tần Trăn có thể nói hình như chỉ còn hai chữ xin lỗi này.

Nhưng Tưởng Tinh không muốn nghe câu này, y dùng bàn tay rách bật móng ôm mặt hắn, từng chữ từng chữ nói: “Biểu ca, đệ yêu huynh, còn huynh?”

Cả người Tần Trăn cứng đờ lại, hình như qua rất rất lâu, hắn hôn lên đôi môi ngày nhớ đêm mong, dùng giọng nói khàn khàn lại cực kỳ nghiêm túc nói: “Ta yêu đệ, Tưởng Tinh… ta yêu đệ.”

Đương nhiên không làm được cái gì, Tưởng Tinh nửa chết nửa sống, Tần Trăn đến ôm y cũng phải cẩn thận từng li. Cả đêm này nói là ngủ, không bằng nói rằng hắn trở thành tên tiểu tử nghèo tham lam chiếm được báu vật đệ nhất thiên hạ, cẩn thận ôm trong lòng, hưng phấn, khẩn trương, lo được lo mất, nói chung là không nhắm được mắt.

Khi hai người ngọt ngọt ngào ngào vào đến viện của Thẩm Tiêu Vân, nhìn thấy vương miện trên đỉnh đầu kia, cùng với mạch mập ngây ngô khờ khạo.

Tô Hàn trông thấy Tưởng Tinh bị ôm kiểu công chúa, khinh thường nói: “Ban ngày ban mặt, chú ý chút đi.”

Tưởng Tinh cũng không đoái hoài so đo mấy cái này, y trợn tròn mắt nhìn vương miện: “Đây… đây là luyện tinh?”

Tô Hàn rất hài lòng với tác phẩm đắc ý của mình: “Sao? Đẹp hen.”

Tần Trăn và Tưởng Tinh nhìn nhau: Đây là vấn đề đẹp hay xấu sao? Vấn đề lớn nhất chẳng lẽ không phải là trên “vương miện” rốt cuộc có bao nhiêu sao ư!!!

“Ngươi… ngươi rốt cuộc đây là bao nhiêu sao vậy?”

Tô Hàn nói: “Một trăm tám mươi ba sao, vốn định luyện một trăm tám mươi sao, nhưng như vậy sẽ không phân được mặt phải mặt trái, ngươi nhìn ba sao lồi ra này mà xem…” Hắn đang giới thiệu phát minh của mình, nhưng mà Tưởng Tinh và Tần Trăn căn bản nghe không lọt, đầy đầu bọn họ đều là một trăm tám! Một trăm tám, cmn đây là một trăm tám ý hả!

Tưởng Tinh thấy thật may mắn mình được ôm tới, bằng không y nhất định sẽ không có tiền đồ mà xụi xuống, quỳ trên mặt đất gọi ba ba.

Tần Trăn vẫn tương đối bình tĩnh trầm ổn: “Thuật luyện tinh của tiền bối đạt tới đỉnh cao, miện sao này vô cùng xinh đẹp.”

Tô Hàn phất tay nói: “Đừng gọi ta là tiền bối, cứ như Tưởng Tinh thôi, gọi thẳng tên là được rồi.”

Tưởng Tinh: “Nhưng ta bây giờ không muốn gọi tên ngươi.”

Tô Hàn liếc nhìn y: “Làm sao?”

Tưởng Tinh: “Cha, gia gia, thái gia gia, thái thái gia gia, lão tổ tông… ngài thấy ngài thích cách xưng hô nào hơn?”

Tô Hàn: “…”

Tần Trăn thiếu chút nữa run tay, ném mất “tâm can bảo bối” trong lòng mình ra ngoài.

Tô Hàn chả thèm đôi co với y: “Sang một bên đi, ta còn phải luyện tinh cho hắc bạch đoàn tử nữa.”

Tưởng Tinh chỉ huy biểu ca nhà mình dời đến hai cái ghế, hai người quyết định ngồi cạnh xem cảnh tượng tuyệt đối là kỳ tích này.

Tô Hàn hì hục cả đêm, đã định ra được hình dạng của vương miện, cho nên tốc độ lần luyện tinh thứ hai nhanh hơn rất nhiều, lúc nào nên bạo kích thì bạo kích, nên từng bước từng bước làm thì từng bước từng bước làm.

Tưởng Tinh và Tần Trăn ngồi xem toàn bộ quá trình mà trợn mắt hốc mồm, đây nào phải là luyện tinh? Có chút giông giống với hồi con bé ra ngoại thành chơi xếp vòng hoa hơn!

Mặc dù bọn họ đã sớm quen với sự cường đại của Tô Hàn, nhưng bây giờ cực hạn một lần lại một lần nảy sinh thêm, đơn giản chính là xa không bờ bến!

Sau khi hắc bạch đoàn tử đều đội vương miện sao, chân trời lại giáng xuống dị tượng, dù sao hắc bạch đoàn tử sớm đã là thần vật lâm thế, lần trước hắc bạch song long bao quanh toàn bộ Cửu Huyền Tông đến nay vẫn khiến người ta khó thể nào quên.

Cái trò dị tượng này không thể ngày nào cũng giáng, mọi người thấy nhiều sẽ không còn gọi là dị tượng nữa.

Dị tượng: Lão tử phải rụt rè chút!

Luyện tinh hoàn tất, tâm tình Tô Hàn hoàn toàn sáng sủa rồi.

Cái bộ dáng dính như keo của Tần Trăn và Tưởng Tinh hắn không hề cảm thấy ngứa mắt, trái lại còn có chút vui vẻ.

Dằn vặt đến dằn vặt đi, cuối cùng hai người cũng không còn dằn vặt nhau nữa, dù là đoạn tụ thì có làm sao? Nếu thật sự có thể thiên trường địa cửu, đoạn tụ cũng rất tốt.

Chẳng qua Tần Trăn và Tưởng Tinh có thể nói rõ với nhau, hắn và Tô Băng lại không khơi thông được, cái này cũng có thể hiểu được, dù sao hai người tuy hục hặc nhưng vẫn là yêu nhau, hắn và Tô Băng thì tính là gì? Nhìn nhau thấy ghét? Ưm, kì thực hắn không ghét Tô Băng, nhưng Tô Băng hẳn là ngại hắn phiền phức đi.

Hắn vừa suy nghĩ miên man, động tác trên tay cũng không ngừng lại.

Tưởng Tinh kinh hô: “Tổ tông của ta ơi, ngươi luyện tinh cho bàn gỗ làm gì…” Tiếng nói của y vừa phát ra, cái bàn trở thành bột phấn đầy đất.

Tô Hàn hoàn hồn chớp chớp mắt, biểu tình có chút vô tội.

Tưởng Tinh & Tần Trăn: “…”

Ba đoàn tử: “…”

Trăm triệu lần không nghĩ tới, luyện tinh cho thánh phẩm thần vật đều có xác suất thành công trăm phần trăm, đến khi luyện tinh cho bàn gỗ thì lại thất bại???

Bọn họ cư nhiên nhìn thấy cảnh Tô Hàn luyện tinh thất bại?

Mức độ li kì phỏng chừng giống như nhìn thấy một thằng bé ba tuổi luyện tinh thành công vậy.

Tô Hàn khựng lại: “Thất thần, bàn gỗ này không chịu nổi năm sao.” Hắn luyện tinh không có chuyện thất bại, nhưng bàn gỗ này là đồ vật bình thường, có thể nhận được hai sao đã là cực hạn, vừa rồi hắn không tập trung, bạo kích lên năm sao, bàn gỗ mới không chịu nổi, đương nhiên sẽ hóa thành tro.

Nói thực nếu cái lí do thất bại này mà là người khác nói ra, phỏng chừng Tưởng Tinh sẽ không chút lưu tình châm biếm cho một trận, phun cho hắn từ nay về sau không dám phát ra những lời ngông cuồng như thế nữa.

Nhưng người trước mắt này là Tô Hàn.

Tô Hàn nói là một, mặc dù trên mặt đất có xếp hàng mười người, y cũng nhận định là một!

Chính là không nói đạo lý như vậy đó!

Mạch mập đã nhanh nhảu quét sạch bụi gỗ trên sàn, Tần Trăn lặng lẽ móc một cái bàn ngọc nạm viền bạc từ trong túi Càn Khôn ra đặt xuống.

Tô Hàn cũng không khách khí với họ, chỉ hỏi: “Lát nữa các ngươi có bận chuyện gì không?”

Tưởng Tinh vội vàng nói: “Không bận việc gì, không bận việc gì.”

Tô Hàn nói: “Vừa hay hộ pháp cho ta.”

Tưởng Tinh nhịn không được hỏi: “Ngươi định làm gì?”

Tô Hàn nói: “Ta định luyện tinh cho mình.”

Khỉ Tưởng và biểu ca của y lúc này làm ra biểu tình tình lữ hoàn mĩ: đều là vẻ mặt ta là ai, ta ở đâu, ai đang nói chuyện với ta, ta nói chuyện với ai, đầu của ta có phải đang trong trạng thái bị lừa đá hay không.

Tưởng Tinh phục hồi lại tinh thần: “Tại sao lại phải luyện tinh cho mình? Không không không đây không phải trọng điểm, trọng điểm là thuật luyện tinh còn có thể sử dụng trên người á?”

“Đương nhiên.” Tô Hàn quan sát Tưởng Tinh một chút, “Ngươi muốn sao không? Lấy tư chất của ngươi bây giờ, cũng có thể làm được một cái vương miện… nhưng mà vương miện khá là gây chú ý, vòng cổ hoặc là vòng tay cũng hay…”

Tuy rằng Tưởng Tinh gọi tinh (sao), nhưng y chưa từng nghĩ tới làm ra mấy ngôi sao trên người mình, y liên tục khua khua tay nói: “Không cần không cần, ta không có cái đam mê này.”

Mắt Tần Trăn lóe lóe.

Tô Hàn nói: “Vậy bỏ đi, ta luyện thử cho mình trước đã.”

Tưởng Tinh thấy hơi lo lắng: “Sẽ không thất bại chứ?”

Tô Hàn hiếm khi do dự: “Hẳn là không.”

Tưởng Tinh nôn nóng: “Cái gì gọi là hẳn là không? Lẽ nào ngươi không nắm chắc? Không nắm chắc thì đừng luyện nữa, đây không phải chuyện đùa, lỡ như ngươi luyện mình thành tro…”

Tô Hàn: “…”

Tưởng Tinh muốn ngăn cản hắn, Tô Hàn nói: “Không đến mức luyện thành tro, cùng lắm là không thành công thôi.”

Tần Trăn bắt được trọng điểm: “Mới rồi ngươi có chút do dự, có có gì kiêng kị à?”

Tô Hàn giải thích: “Theo lý thuyết luyện tinh cấp thấp ta không cần vật liệu, chỉ cần đi vào trạng thái luyện tinh, vỗ phát là được rồi, nhưng ra vừa vỗ mình vài cái…”

Tưởng Tinh đã hiểu: “Không có sao?”

Tô Hàn: “Không có.”

“Cho nên ngươi mới bắt đầu chuẩn bị vật liệu?”

Tô Hàn nói: “Thử xem sao, dù sao luyện tinh cho mình có khác chun chút.”

Tưởng Tinh: Đâu chỉ khác chun chút? Căn bản là cực cực cực kỳ khác đó có biết không!

Nhưng Tô Hàn khăng khăng muốn luyện tinh cho mình, Tưởng Tinh và Tần Trăn cũng chỉ có thể yên lặng đứng coi, mặc dù bọn họ hơi lo lắng, lại cũng không quá lo lắng, trên phương diện luyện tinh thuật, Tô Hàn làm bất cứ chuyện gì bọn họ cũng không có tư cách chất vấn, dù sao đạo hạnh cũng cách biệt quá xa.

Chuẩn bị một lúc, Tô Hàn điều khiển vật liệu bắt đầu nạm sao lên mình.

Tưởng Tinh trợn tròn mắt nhìn, cánh tay ôm sau lưng y cũng không tự chủ được dùng sức, hai người đều có chút khẩn trương.

Hào quang thuật luyện tinh sáng lên, sau đó…

Trước chưa nói đến có sao hay không, Tô Hàn bình yên vô sự không hóa thành tro đã đủ cho bọn họ thở phào nhẹ nhõm.

Tô Hàn: “…”

Tưởng Tinh: “Thế nào? Không có sao.”

Tô Hàn thở dài: “Lẽ nào thuật luyện tinh không thể sử dụng trên chính cơ thể mình?”

Vấn đề này thật đúng là không ai có thể giải đáp, dù sao từ trước tới nay chưa bao giờ có bất kỳ luyện tinh sư nào lại điên cuồng tới mức luyện tinh cho chính mình…

Tô Hàn không cam lòng, lại lãng phí thêm mấy bộ vật liệu nữa, kết quả vật liệu vốn có thể luyện ra một trăm tám mươi sao cuối cùng ngay cả một sao cũng không luyện ra được.

Tưởng Tinh an ủi hắn: “Xem ra là có hạn chế, không phải luyện tinh thất bại, mà là không có cách nào luyện tinh.” Y nói nửa chừng, nhưng mọi người đều hiểu, nếu như luyện tinh thất bại, Tô Hàn đã bái bai bọn họ rồi.

Đương nhiên, bọn họ chưa từng nghi ngờ Tô Hàn về tính chính xác của lý luận “cơ thể người có thể luyện tinh”.

Bản thân Tô Hàn lại bĩu môi lầm rầm: “Hay là thế giới này không cho phép luyện tinh cho cơ thể con người?” Dù sao từng thế giới đều có một vài quy tắc đã định, thế giới trước kia của hắn là có thể, nhưng chưa chắc là thế giới này cũng thế.

Nói xong tầm mắt Tô Hàn đặt lên người Tưởng Tinh.

Nhưng lần này Tần Trăn chủ động nói: “Dùng ta để thử đi.”

Tô Hàn nhìn hắn: “Được chứ?”

Tần Trăn nói: “Được, nhưng ta có một yêu cầu nhỏ.”

“Cứ nói đi.”

Tần Trăn nhìn Tưởng Tinh, nở nụ cười nói: “Có thể đặt sao ở đây không?” Hắn chỉ chỉ lên vị trí trái tim mình.

Tô Hàn chưa phản ứng kịp, Tưởng Tinh đã run lên, tiếp đó mặt liền đỏ bừng.

Tô Hàn chậm nửa nhịp mới hiểu ra vấn đề, bất ngờ không kịp đề phòng bị nhồi cho một miệng toàn cẩu lương*! Thật là muốn đuổi hai cái cái tên hỗn đản show ân ái kia ra ngoài

*Cẩu lương: ở trung quốc gọi những người độc thân (FA) là cẩu độc thân, nhìn thấy hành vi show ân ái của các đôi người ta gọi là ăn cẩu lương

Là muốn “đặt” sao trong trái tim à?

Tuổi trẻ tốt thật đó, muốn lãng mạn thế nào thì lãng mạn thế đó.

Tuy bây giờ Tô Hàn không còn bài xích đoạn tụ, nhưng quả nhiên vẫn ghét cái mùi yêu đương chua thúi này!

Tô Hàn giơ tay lên vỗ mấy cái lên ngực Tần Trăn, mấy viên sao nho nhỏ xếp chồng lên nhau, sáng lấp lánh, còn cmn rất là đẹp.

Tưởng Tinh không dám liếc sang nhìn một cái.

Tô Hàn cảm giác mình đây là tăng thêm tình thú cho hai tên này, càng khó chịu hơn.

Tần Trăn cúi đầu nhìn một chút, mỉm cười mặc lại y phục nói: “Xem ra là có thể luyện tinh cho cơ thể người.”

Tưởng Tinh cũng vội vàng dời lực chú ý đi: “Vậy chính là Tô Hàn ngươi không thể tự luyện tinh cho chính mình.”

Tô Hàn rất sầu muộn, vất vả lắm mới cho rằng rốt cuộc đã tìm ra phương pháp nâng cao thể chất nắm giữ sức mạnh, kết quả hay rồi, không thành công còn bị show ngập mặt.

Tần Trăn nghĩ nghĩ một lát rồi nói: “Tuy ngươi không thể luyện tinh cho chính mình, nhưng nếu có thể luyện tinh cho cơ thể người, vậy không bằng nhờ người khác đến giúp đỡ?”

Mắt Tô Hàn sáng rực lên: “Đúng, có thể tìm Tiểu Bạch.”

Tần Trăn và Tưởng Tinh mất một lúc mới biết Tiểu Bạch hóa ra là đệ nhất mỹ nhân Cửu Huyền Tông kinh sợ toàn bộ khu vực phía bắc xưng bá Luyện Tinh Phong Hội Bạch Vô Song.

Tô Hàn không muố kéo dài thời gian: “Ta đây phải đến luyện tinh điện.”

Tuy Tưởng Tinh thân tàn nhưng chí vững, náo nhiệt thế này nếu không đi xem, sau này sẽ hối hận cả đời!

“Biểu ca, chúng ta cũng đi.”

Tần Trăn không đồng ý: “Đệ nên nghỉ ngơi.”

Tưởng Tinh nói: “Không được không được, đệ phải đi, đệ muốn xem Tô Hàn biến thành Tô Tinh Tinh!”

Tô Hàn: “…”

Tần Tinh Tinh rốt cuộc cũng không lay chuyển được Tưởng Tinh Tinh, trước đây đã cưng chiều y lên tận trời, hiện giờ đã bày tỏ tâm ý với nhau, Tưởng Tinh còn vì hắn mà chịu nhiều đau khổ như vậy, hắn càng chiều chuộng dung túng vô biên, do dự một lát vẫn thỏa hiệp nói: “Ta ôm đệ.”

Tưởng Tinh khựng lại: “Việc này, việc này…” Chỉ để mình Tô Hàn thấy dáng bế công chúa của y thì không sao, nhưng quãng đường từ Thập Tam Phong này tới Luyện Tinh Điện không ngắn, cả một đoạn đường người tới người đi…

Tô Hàn nhìn không nổi: “Hai ngươi đợi ở đây.”

Hắn đi tìm Thượng Quan Tình mượn quạt, Thượng Quan Tình hiếu kỳ hỏi: “Các ngươi muốn đi làm cái gì?”

Tô Hàn giải thích qua.

Thượng Quan Tình vừa nghe đến luyện tinh cho cơ thể người, lại còn là luyện tinh lên người Tô Hàn, lập tức nổi lên hứng thú: “Ta cũng muốn đi.”

Hay rồi, lại thêm một khán giả nữa.

Có Thượng Quan Tình, Tần Trăn không cần ôm Tưởng Tinh nữa, bởi vì quạt có thể bay, Tưởng Tinh ngồi trên mặt bay cùng là được.

Từ Thập Tam Phong đến Luyện Tinh Điện, dọc đường quả nhiên đoàn người đông đúc tấp nập, nhưng mọi người vừa nhìn thấy Thượng Quan đại ma vương, đều nhường đường, ngay đến liếc nhìn thêm cũng sợ.

Tô Hàn hỏi Thượng Quan Tình: “Tại sao ngươi không trở về Cực Phong?” Lấy tu vi bây giờ của y, đi cướp một vị trí chưởng tọa để làm cũng không có vấn đề gì.

Thượng Quan Tình hừ lạnh: “Năm đó ta không còn linh cốt liền đuổi ta xuống núi, bây giờ còn muốn bảo ta trở lại? Nằm mơ đi.”

Tô Hàn: “…” Kỳ thực có lẽ chính là… cũng chả có ai muốn ngươi trở lại, dù sao Thượng Quan đại ma vương tiếng tăm lừng lẫy, ai nghĩ mời pho tượng phật như này về cửa nhà chứ?

Dọc đường tới Luyện Tinh Điện, bọn họ thiếu chút nữa bị đại điện nguy nga lộng lẫy này chói mù mắt!

Tưởng Tinh vô cùng chấn động: “Đây… đây là làm sao?”

Quản sự giữ cửa là một lão nhân, lão cười híp mắt vuốt râu đắc ý nói: “Điện chủ nhà ta đoạt được hạng nhất trong Luyện Tinh Phong Hội, chưởng môn tự mình thi pháp sửa lại Luyện Tinh Điện!”

Này nào phải sửa? Căn bản là thay đổi một tòa cung điện khác thì có!

Hơn nữa hoa lệ thành cái bộ dáng như vậy, chưởng môn ngài thật là có tiền nha!

Đuôi mắt Tô Hàn, thoáng mơ hồ nhìn thấy bóng đen đứng ngay chính giữa cửa lầu, đây không phải nhóc đáng yêu được gấp ra, nó là một con vật uy mãnh, mắt ưng sắc bén, rất khí phách.

Thượng Quan Tình rầm rì mở miệng: “Ta và A Mặc cũng đoạt hạng nhất, sao không thấy than đen sửa cung điện cho chúng ta!”

Tưởng Tinh &Tần Trăn: Cứ cảm thấy hình như nghe được chuyện gì đó không nên nghe.

Thượng Quan Tình đi đầu, đoàn người tiến vào Luyện Tinh Điện, vẻ hoa lệ bên ngoài đã khiến người ta muốn mù mắt, tiến vào trong càng khó có lời nào để mô tả.

Trước không đề cập tới xa xỉ đến mức nào, chỉ cần nhìn thấy cách phối màu chí mạng này cũng đủ khiến người ta cảm thấy thẩm mỹ của người xây dựng nơi đây có phải có vấn đề hay không!

Vừa đi vào hậu viện, bọn họ lại bị chấn động đến mức thiếu chút nữa quay đầu bỏ đi.

Phòng ngủ của Bạch Vô Song trong viện, có một con ưng màu đen cao hai trượng khổng lồ ngẩng đầu ưỡn ngực đứng ngay chính giữa.

Bạch Vô Song nổi đóa: “Quẳng ra ngoài cho ta!”

“Điện chủ bớt giận, đây là tâm ý của chưởng môn, nghe nói gấp tròn ba ngày ba đêm đó.”

Đám Tô Hàn: “…” Ham mê kiểu gì vậy.

Bạch Vô Song nổi giận đùng đùng: “Cái thứ đồ chơi này ta xé không rách chẳng lẽ còn không đốt được? Nếu cứ cố chọc ta, ta đốt sạch cả Luyện Tinh Điện!”

Tô Hàn: “Hình như tới không phải lúc?”

Hắn vốn nói chuyện với người bên cạnh, nhưng hắn vừa mở miệng, Bạch Vô Song lập tức như được gắn ra – đa, nhanh chóng quét hình, lửa giận của y nhanh chóng biến mất, mắt sáng rực, miệng nhếch lên, nụ cười nhàn nhạt thiếu chút nữa khiến cho các đệ tử xung quanh bị giật cho ngất xỉu.

“Sư phụ.” Bạch Vô Song đi xuống bậc thang, vòng qua con ưng khổng lồ, đi tới trước mặt Tô Hàn.

Tô Hàn nói: “Hình như bên người hơi bận?”

Bạch Vô Song vội vàng nói: “Không bận không bận, đợt lát nữa đệ tử châm cây đuốc liền thanh tịnh rồi.”

Tô Hàn: “…”

Bạch Vô Song nhìn thấy Tô Hàn thì vui vẻ vô cùng, vội vã ngênh hắn vào nhà, lại dặn dò đệ tử đi chuẩn bị trà bánh: “Sư phụ đến Luyện Tinh Điện có chuyện gì không?”

Tô Hàn trực tiếp vào thẳng vấn đề: “Muốn nhờ ngươi một việc.”

Bạch Vô Song: “Sư phụ có lệnh, đệ tử muôn chết không từ!”

Tô Hàn nói: “Chỉ là chút việc nhỏ.”

Bạch Vô Song hỏi: “Chuyện gì?”

Tô Hàn nói: “Ngươi luyện tinh giúp ta nhé.”

Bạch Vô Song cho là mình nghe lầm, thuật luyện tinh của sư phụ đã nghịch thiên, còn cần mình hỗ trợ luyện tinh? Sau đó nửa câu tiếp theo của Tô Hàn thiếu chút nữa choáng ngất y: “Ta không thể nào luyện tinh cho chính mình được, cho nên muốn nhờ ngươi giúp luyện tinh thân thể của ta.”

“Luyện… luyện tinh cho thân thể của ngài?” Đôi mắt xinh đẹp của Bạch Vô Song trợn trừng vừa tròn vừa lớn.

Tô Hàn nói: “Ừm, đừng lo, luyện tinh cho cơ thể người có thể làm được, ta đã thí nghiệm rồi.”

Đây không phải là trọng điểm, trọng điểm là y cư nhiên phải nạm sao cho sư phụ?

Lỡ như… lỡ như… chỉ là lỡ như… thất bại…

Mặt Bạch Vô Song trắng bợt như tuyết: “Nếu như sư phụ biến thành tro bụi đầy đất, đồ nhi chết một nghìn lần cũng không đủ để chuộc tội.”

Tô Hàn: “…”

Ừm, việc này có vẻ không nhẹ nhàng như trong tưởng tượng ha?

 

Categories: Đam mỹ | 4 phản hồi

Điều hướng bài viết

4 thoughts on “Bất cẩn cái chọc thủng trời – Chương 46

  1. Tui cũng muốn gắn sao nữa
    Manh manh đáng yêu ghê

  2. Lỡ mà xước một vết thì TB cho cả cái TG này bay luôn

  3. Không có biến thái nhất, chỉ có biến thái hơn…

    Á hi hi Long Thất đại nhân ta biết nên tin ngài mà. Chậc, đọc bàn tay vàng mà thấy thú vị ghê gớm, rõ ràng đứng đầu vụ trụ nhưng mà mỗi ngày lại phát hiện ra giới hạn mới nha

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: