Tầm hung sách – Chương 82(1)


Cốt Đầu Trại (13)

“Hoá Xuân Quyết còn có thể dùng như vậy?” Điền Khổ giật mình hỏi.

“Đương nhiên có thể. Nước đầy quá thì tràn, sức hết thì suy kiệt”. Thanh Nguyên Tử bình thản nói, “Sự sinh trưởng của vạn vật đều có giới hạn, một khi vượt qua giới hạn này, sẽ ngay lập tức suy bại. Ngươi chỉ thấy cây cối khô héo, nhưng trước khi khô héo, chúng nó đã vì Hoá Xuân Quyết mà sinh trưởng tới cực hạn.”

Vì Hoá Xuân Quyết của hắn vận dụng quá nhanh, võ công Điền Khổ không tính là cao, nên chỉ thất chúng khô héo, mà không thấy giây phút tươi tốt lướt qua của chúng nó.

“Hoá Xuân Quyết rất khó luyện, khó là khó ở cái giới hạn này. Đồ nhi của ta tâm tịnh, mới có thể nắm chắc giới hạn và chênh lệch vi diệu giữa các giới hạn, nếu là người khác luyện, ví dụ ngươi….” Thanh Nguyên Tử nhìn Tư Mã Phượng, “Chỉ sợ vĩnh viễn không đạt được cảnh giới của hắn.”

Tư Mã Phượng gật gật đầu.

Cây cối quấn quanh Cốt Đầu trại cực kỳ to khoẻ, tuy ban nãy đám Đường Âu chặt bỏ đi không ít, nhưng vẫn còn rất nhiều cành lá đan xen quấn quýt, nhành cây chui vào giữa khe hở của đống xương, sinh trưởng rậm rạp um tùm.

Thầm Quang Minh nhìn mê mẩn, nhịn không được hỏi: “Tiền bối râu bạc, công lực này của người chỉ có thể đối phó với cây cối thôi sao?”

“À không, cái gì cũng đối phó được.” Thanh Nguyên Tử quay đầu lại cười nói, “Hôm qua ta vừa khiến một con trăn lớn nổ tung. Đạo lý cũng giống như vậy, nước đầy quá thì tràn, sức hết thì suy kiệt, công lực của Hoá Xuân Quyết có thể làm cho máu thịt xương xẩu bành trướng đến cực hạn,  sau đó thì – bùm!”

“Vậy…” Thẩm Quang Minh thoáng khựng ại, “Tại sao không dùng Hoá Xuân Quyết ngay tại cái trại này, như vậy sẽ tạo ra một cái hốc mà.”

“Không được.” Điền Khổ lập tức nói, “Vách tường của Cốt Đầu Trại dày đến mấy tầng, bên trong có cơ quan chứa độc hay không, chúng ta không biết. Tuỳ tiện phá vỡ, chỉ sợ không chỉ chúng ta nguy hiểm, Trì Dạ Bạch ở bên trong cũng sẽ gặp nguy hiểm.”

Nhưng Thanh Nguyên Tử và Tư Mã Phượng đều lộ vẻ do dự.

“Có thể.” Tư Mã Phượng nhìn Thanh Nguyên Tử, “Tiền bối, ta cảm thấy có thể thử xem. Trì Dạ Bạch hiện tại đang ở bên trong, chúng ta không thể do thám được tình huống trong đó. Vách tường có thể có cơ quan, nhưng hẳn sẽ không có độc, mặc dù có độc, lâu ngày, bão gió mưa tuyết, vách tường của Cốt Đầu Trại lại không thể cất chứa đồ vật, có cũng tiêu tan từ lâu rồi.”

Thanh Nguyên Tử thu tay lại, nhẹ nhàng bẻ đốt ngón tay: “Ta cũng nghĩ như vậy.”

Hắn vừa dứt lời, bỗng nhiên ngẩng đầu lên.

Một đầu khác của Cốt Đầu Trại truyền đến một tiếng nổ, vách tường lập tức bị phá vỡ, bóng trắng triền đấu nhảy ra ngoài!

“Tiểu Bạch!” Tư Mã Phượng thất thanh kêu lên.

Bóng trắng kia cuốn theo tiếng gió và đầy trời mảnh vỡ, rơi thẳng xuống hồ sâu dưới cốc.

Phá tường mà ra, đúng là Trì Dạ Bạch và Văn Huyền Chu.

Trì Dạ Bạch giãy dụa thoát khỏi “căn phòng”, quả thực mất một phen sức lực.

Hắn hỏi Tư Mã Phượng vì sao mình luôn e ngại bóng dáng của Văn Huyền Chu, Tư Mã Phượng cũng không lập tức trả lời, mà là duỗi tay ôm hắn vào lòng, hôn hôn thái dương hắn.

Trì Dạ Bạch ở trong lòng hắn, nói càng ngày càng nhiều: “Kỳ thật ta biết là vì cái gì. Khi ấy y dạy ta tìm “nút thắt” như thế nào, xây dựng phòng như thế nào, bóng dáng ấy chính là nỗi sợ của ta. Đây là căn phòng của ta, bởi vì ta sợ y, cho nên y mới luôn tồn tại. Ta ….là kẻ nhát gan…”

Hắn cũng ôm chặt lấy Tư Mã Phượng.

“Nghĩ đến ngươi mới có sức.” Hắn thấp giọng nói, “Làm sao bây giờ? Không có ngươi, ta thậm chí không thể thoát khỏi nơi này.”

Khoảng thời gian khi ở trên đảo, Trì Dạ Bạch nhiều lần ra vào “căn phòng”, mỗi lần đều dựa vào ký ức thân mật với Tư Mã Phượng mới lôi được bản thân ra khỏi cái nơi hỗn loạn giữa ánh sáng và bóng tối đó. Tay của Tư Mã Phượng, lưng của hắn, eo của hắn, nụ hôn của hắn, mũi, bờ môi, lông mi của hắn, hết thẩy ẩn trong bóng đêm, nhưng lại vô cùng rõ ràng.

Muốn để Trì Dạ Bạch da mặt mỏng nhớ lại cảnh tượng ấy là rất khó. Nhưng ngoại trừ lúc đó, hắn không tìm thấy lý do nào khác để có thể quang minh chính đại nhớ lại.

“Tư Mã….Ta thật vô dụng.” Trì Dạ Bạch nhỏ giọng nói.

Tư Mã Phượng vuốt ve lưng hắn, tựa như trong ký ức của Trì Dạ Bạch, mạnh me, lại dịu dàng.

“Không phải đâu, ngươi xem, ngươi lợi hại như vậy.” Tư Mã Phượng cười, dán vào lỗ tai hắn nói, “Trên đời này ngươi là kẻ buôn bán tin tức lợi hại nhất, là người tốt nhất trên đời.”

Trì Dạ Bạch: “….”

“Đây là địa bàn của ngươi, nơi này tồn tại trong lòng ngươi.” Tư Mã Phượng nhỏ giọng nói, “Bởi vì ngươi hy vọng ta ở trong này, cho nên ta mới có thể ở trong này.”

“Vậy Văn Huyền Chu thì sao?” Trì Dạ Bạch hỏi, “Ta không thích y ở đây.”

“Thế thì ngươi đuổi y đi.” Tư Mã Phượng nói chắc như đinh đóng cột: “Ngươi biết nhiều chuyện như vậy, võ công lại giỏi, trên giang hồ ai mà chẳng biết đến thanh danh của Ưng Bối Xá, có ai lại không khâm phục mưu gia của Ưng Bối Xá? Năm nay ngươi mới chỉ hai mươi tuổi, đã quản lý bang phái gọn gàng ngăn nắp, so với ta mạnh hơn nhiều.”

“Ta cũng có việc không làm được.” Trì Dạ Bạch lẩm nhẩm, “Tuổi tác càng lớn, càng thêm khó khắn.”

Tư Mã Phượng hôn lên tóc hắn: “Ngay cả ta ngươi còn thích được, còn có chuyện gì mà không làm được?”

Trì Dạ Bạch: “…”

“Tiểu Bạch, ngươi làm được.” Tư Mã Phượng nghiêm túc nói, “Tại sao ở trong căn phòng này lại có ta, một ta cầm trong tay đèn hoa sen? Bởi vì ngươi hy vọng ta ở đây, bất cứ lúc nào, ngươi đều tín nhiệm ta, từ bé đến lớn, đúng hay không? Vì sao Văn Huyền Chu ở đây, bởi vì ngươi sợ y, cho nên y mới có thể nhân chố hổng mà vào.”

Trì Dạ Bạch thoáng trầm mặc, nhéo cổ tay Tư Mã Phượng.

Hắn biết rõ đang ở trước mặt mình đây cũng không phải Tư Mã Phượng thật sự. Những thứ tồn tại ở đây đều không có thật, ngay cả Văn Huyền Chu cũng vậy. Nhưng hiểu được là một chuyện, đối kháng lại nó lại là chuyện khác.

Tư Mã Phượng cười nói: “Ta giúp ngươi.”

Trong tay hắn không biết từ khi nào đã cầm đèn hoa sen. Đèn hoa sen vẫn là chiếc khi còn bé hai người mua, bên cạnh cánh hoa viền sợi tơ vàng, một ngọn nến vĩnh viễn không tắt được cắm trong đài sen, một đứa bé mập mạp nhoài về phía đài sen,trong tay cầm hai hạt sen. Tư Mã Phượng cầm đèn hoa sen, đi về phía trước Trì Dạ Bạch, quay đầu lại cười.

Lúc này đèn hoa sen bị hắn ném đi. Ánh nến hừng hực bốc cháy, tựa như bị gió vô thanh vô tức thổi mà càng thêm cháy mạnh.

“Không!!” Bóng đen trước mặt Văn Huyền Chu ầm một tiếng nổ tan, vẻ mặt y dữ tợn, hét lên.

Đèn hoa sen đập lên giá sách, sau đó nháy mắt, như bị tưới lên dầu hoả, giá sách bên cạnh Văn Huyền Chu đồng thời bốc cháy!

Ánh lửa nhanh chóng lan tràn cả căn phòng, thoáng chốc chiếu sáng vùng không gian rộng lớn này. Tư Mã Phượng biến mất, đứng ở trong ánh lửa hừng hực, chỉ còn Trì Dạ Bạch và Văn Huyền Chu.

Sương khói màu đen quấn quanh hai ngươi cũng biến mất vô tung vô ảnh, vô vàn tiếng kêu quái dị từ trang sách truyền ra, như tiếng quỷ đói gào khóc dưới địa ngục.

Văn Huyền Chu mồ hôi đổ như mưa, điên cuồng nhào về phía giá sách bị thiêu đốt. Lửa theo quần áo, tay chân, dần dần lan khắp toàn thân y. Thân thể y từng chút một tan rã bên trong ngọn lửa, chỉ còn khuôn mặt vặn vẹo, vẫn đang kêu gào: “Chi bằng giết ngươi….Chi bằng giết ngươi!!”

“Trên đời này chỉ có ta biết mọi chuyện về Thần Ưng Sách, ngươi không muốn biết về Thần Ưng Sách sao?” Ngọn lửa dù mãnh liệt, nhưng không cách nào thương tổn đến Trì Dạ Bạch. Hắn đi lại trong lửa, dần dần tiếp cận Văn Huyền Chu.

Giá sách tuy bị lửa thiêu cháy, nhưng vẫn như cũ đầy đủ không sứt mẻ. Thứ duy nhất bị ngọn lửa này phá huỷ, chỉ có bóng dáng của Văn Huyền Chu. Trì Dạ Bạch đứng thẳng, lảo đảo. Đầu của hắn vô cùng đau đớn, cổ khẽ rụt, tựa như bị kim châm.

Trong lúc đau đớn hắn vẫn nhớ đến Điền Khổ, còn muốn nói thêm một câu kéo mọi việc lên người mình, chợt thấy ngọn lửa bốn phía thu lại- ánh lửa biến mất, bóng dáng của Văn Huyền Chu cũng biến mất, chỉ còn một chiếc đèn hoa sen bình yên đặt ở giữa lối đi.

Tư Mã Phượng tuổi nhỏ xoay người cầm lấy nó, giơ lên cao quá đỉnh đầu: “Tiểu Bạch, ngươi thật lợi hại!”

“…Ngươi mới lợi hại nhất.” Trì Dạ Bạch mệt mỏi cười nói.

Ngọn lửa của đèn hoa sen dần dần bành trướng, sau đó vô thanh vô tức nổ tung. Quang điểm bé nhỏ toả ra tứ phía, trải rộng căn phòng, khi chúng nó vút qua bên người Trì Dạ Bạch còn khiến tóc mai hắn khẽ bay. Căn phòng nhất thời ấm áp sáng ngời, nhưng đèn hoa sen đã không còn, Tư Mã Phượng cũng biến mất, chỉ có một mình Trì Dạ Bạch, đứng trong không gian sáng ngời, xung quanh đều là giá sách, hoàn hảo không bị tổn hại.

Giọt nước rơi xuống đất, thanh âm cực kỳ rõ ràng.

Trì Dạ Bạch mở to mắt, đau đớn kịch liệt đột nhiên từ chi bách hài truyền đến, khiến hắn tỉnh táo lại.

Giọt nước trên người không biết là máu hay là mồ hôi, tóm lại hắn quỳ trên đất, đầu gối ấm áp.

Văn Huyền Chu đứng trước mặt hắn, thanh âm run rẩy: “Tại sao ngươi không nghe theo lời ta nói?”

Trì Dạ Bạch há mồm, không phát ra âm thanh. Trên cổ vẫn bị mảnh kiếm gãy uy hiếp, Trì Dạ Bạch vô thanh vô tức hít sâu, bỗng nhiên dồn toàn lực, dùng tay trái cầm lấy mảnh kiếm gãy kia, lập tức ngửa ra sau, lăn một vòng ngay tại chỗ, rời xa Văn Huyền Chu có hơn một trượng.

Văn Huyền Chu vẫn khiếp sợ, thậm chí không có phản ứng với loạt động tác liên tiếp của Trì Dạ Bạch: “Tại sao ngươi có thể thoát ra?”

Trì Dạ Bạch thối lui đến cạnh tường, mới dám lên tiếng trả lời hắn: “Vì sao ta không thể thoát ra”

“Không thể nào.” Văn Huyền Chu hiển nhiên không thể tin được, “Không ai có thể từ tay ra thoát ra ngoài.”

Trì Dạ Bạch dùng răng cắn mảnh kiếm, tay trái sờ soạng sau đầu.

Thanh âm của Văn Huyền Chu nhất thời thay đổi: “Ngươi làm gì vậy – ngươi làm gì vậy!”

Y lẻn đến trước mặt Trì Dạ Bạch, nắm lấy tay hắn: “Không ai thắng được ta, chiều nay xưa nay không ai thắng được ta!”

Y vừa dứt lời, Trì Dạ Bạch liền phun mạnh mảnh kiếm trong miệng ra, mũi kiếm phi thẳng về phía cổ họng Văn Huyền Chu. Văn Huyền Chu vì tránh né, bất đắc dĩ buông tay hắn ra.

Trong lúc đó, Trì Dạ Bạch rốt cuộc từ nơi cách tai hai tấc rút ra một cây châm mảnh.

Châm dài khoảng nửa tấc, bóng loáng mềm dẻo, khi đâm vào không rót thêm nội lựa, chỉ e không thể đâm vào thịt.

Đoản kiếm rốt cuộc rơi xuống đất, Trì Dạ Bạch ném cây châm kia đi, ngực phập phồng, thở liên tục.

“Thứ này….Ban nãy ngươi mới châm vào đầu ta.” Trì Dạ Bạch thấp giọng nói, “Cho dù ngươi thần thông quảng đại thế nào, nhưng ngôn ngữ không phải vu thuật, ta chưa bao giờ thấy ai có thể bằng việc nói mấy câu mà khiến kẻ khác lâm vào hôn mê.”

Văn Huyền Chu trầm mặc không lên tiếng, Trì Dạ Bạch chỉ có thể nghe thấy tiếng thở gấp của y.

“Cái gọi là ngôn ngữ thao túng trong Thần Ưng Doanh….trên thực tế phải mượn dùng công cụ đi?” Trì Dạ Bạch nói nhanh, “Ngươi đâm thanh sắt vào khuỷa tay ta, loại đau đớn này rất mãnh liệt, vì thế che lấp nỗi đau do châm mảnh mang đến. Nếu không phải ban nãy sau đầu vô cùng đau đớn, chỉ e ta cũng không thể nào biết được. Tỷ tỷ ngươi cũng chết như vậy sao? Cái gọi là nước đầy quá thì tràn….Các ngươi làm hại nàng như thế nào? Vừa đọc, bắt buộc nàng nghe những nội dung hỗn loạn, vừa lấy dụng cụ như vậy tra tấn nàng, đúng không? Thứ khiến ta nổi điên và thứ khiến ta chết hoàng toàn không giống nhau…”

Hắn còn chưa dứt lời, Văn Huyền Chu đã nhào về phía trước, tay cứng như sắt siết chặt cổ hắn, ngón tay cào sâu vào vết thương trên cổ.

Trì Dạ Bạch biết y hoàn toàn nổi lên sát tâm,đầu óc trống rỗng, ban nãy mình dùng Hoá Xuân Quyết làm đứt dây thừng đột nhiên lướt qua đầu hắn.

Cái tay duy nhất có thể dùng của hắn không chống cự lại Văn Huyền Chu, mà là lập tức mở ra năm ngón tay, đập lên vách tường phía sau.

Tất cả công lực tập trung lên bàn tay. Xương cốt dưới tay hắn nhanh chóng bành trướng, lập tức xuất hiện kẽ nứt. Văn Huyền Chu cũng không biết Trì Dạ Bạch đang làm gì, y sử dụng sức lực toàn thân, trên tay càng lúc càng siết chặt, cơ hồ muốn bẻ gãy cổ Trì Dạ Bạch.

“Không chống cự sao…..Ta có rất nhiều cách để giết ngươi, rất nhiều cách!” Văn Huyền Chu gầm lên giận dữ, “Ai cũng không trốn được!”

Cổ tên này thật nhỏ….Nhưng hắn lại không vận công chống cự….Văn Huyền Chu âm thầm xẹt qua một tia quái dị. Còn chưa đợi y hiểu rõ ngọn nguồn của cảm giác này, vách tường sau lưng Trì Dạ Bạch đột nhiên phát ra một tiếng ầm, nổ tung.

Văn Huyền Chu không kịp thu lực, nhất thời cùng Trì Dạ Bạch ngã ra ngoài.

Khoảnh khắc rơi xuống, Trì Dạ Bạch ngưng tụ chút nội lực còn sót lại, đánh mạnh lên trước ngực Văn Huyền Chu, Văn Huyền Chu phản ứng cực nhanh, chiêu thức của Trì Dạ Bạch chưa dứt, y đã lấy cánh tay bi gãy của mình đón nhận.

Hai người rơi thẳng xuống hồ sâu, kích khởi cột nước cao hơn mười trượng.

Trong tiếng gió gào thét, Trì Dạ Bạch mơ hồ nghe thấy có ai đó gọi hắn, tựa như thanh âm của Tư Mã Phượng, lại tựa như thanh âm của Thanh Nguyên Tử.

Hắn không nhận ra, trong lòng nghĩ đến một việc – bắt lấy Văn Huyền Chu, vì Tư Mã Phượng bắt lấy Văn Huyền Chu.

Nắm ngón tay cong lại thành trảo, cắm vào ngực Văn Huyền Chu. Khoảnh khắc Trì Dạ Bạch mất đi sức lực, rốt cuộc kéo theo Văn Huyền Chu cùng mình rơi xuống nước.

Nước hồ lạnh lẽo lập tức bủa vây lấy hắn. Nước hồ điên cuồng tràn vào tai mắt mũi miệng của hắn, tràn vào miệng vết thương của hắn. Bởi vì lạnh, ngược lại không thấy đau, nhưng cũng bởi vì lạnh, đan điền hắn trống trơn, rốt cuộc mất hết sức lực, chỉ đành trợn mắt nhìn Văn Huyền Chu tự mình tránh thoát.

Tay phải của Trì Dạ Bạch vô cùng nặng nề, tay trái còn đang vẫy vùng trong nước. Văn Huyền Chu một khí chạy thoát, bọn họ có lẽ sẽ không tìm được y…..Nhưng hắn không bắt được,  có người nắm lấy lưng áo hắn, kéo hắn ra khỏi hồ sâu. Văn Huyền Chu không nổi lên mặt hồ, y vẫn lặn sâu xuống dưới, không quay ddaauf lại.

Trì Dạ Bạch cả người ướt đẫm, Tư Mã Phượng ôm hắn vào lòng, Thanh Nguyên Tử cầm lấy tay hắn, nội lực ấm áp lập tức dũng mãnh tiến vào thân thể hắn.

Hắn há miệng nói với Tư Mã Phượng: xin lỗi, không bắt được y.

Hắn thậm chí không nhớ rõ mình có nói những lời này thành tiếng hay không, đã ngất đi mất.

Một trận hỗn loạn, mê man.

Categories: Đam mỹ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Điều hướng bài viết

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Blog tại WordPress.com.

<span>%d</span> bloggers like this: