KXHS – Chương 11: Người đồng đạo


Chấp sự trẻ tuổi nhìn về phía đám đông, do dự nói: “Vậy, vậy ta…”

Mạnh Tuyết Lý thân thiện mỉm cười: “Ta bên này không có việc gì, hôm nay vất vả cho ngươi rồi.”

Chấp sự không dám nhận: “Nếu ngài không nhớ đường, ngày mai ta lại mang ngài đi lần nữa.”

Mạnh Tuyết Lý nói không cần phiền phức vậy.

Chấp sự thầm nghĩ, vị đạo lữ này của Kiếm Tôn tính tình mềm mỏng, năm đó tại sao lại mang danh ngông cuồng?

Ngoài cửa sổ tiếng người ồn ào, Mạnh Tuyết Lý một mình ngồi trong phòng học trống rỗng, mở <Sơ Nhập Đạo> của mình ra. Quyển sách này ba năm trước đây Tễ Tiêu tiện tay đưa cho y.

Sương mù buổi sớm giữa núi dần dần tản đi, ánh mặt trời nhu hòa vẩy vào trang sách.

Trong khoảng thời gian trước khi Hãn Hải bí cảnh mở ra, dựa theo kế hoạch của Chưởng môn chân nhân, hai tháng này Mạnh Tuyết Lý ban ngày đi học ở Luận Pháp Đường, buổi tối đến Tàng Thư Lâu đọc sách. Đến ngày nghỉ của Luận Pháp Đường, thì qua Diễn Kiếm Bình xem đệ tử nội môn luyện kiếm. Sau hai tháng luyện tập sử dụng pháp khí, đề cao tốc độ của khinh thân thuật, thuận lợi cho việc chạy thoát thân lúc nguy cấp.

Chưởng môn Kiến Vi chân nhân cho rằng, Mạnh Tuyết Lý có tu vi Luyện Khí viên mãn, đa phần là do Tễ Tiêu dùng linh đan diệu dược thúc giục mà thành.

Tễ Tiêu làm như vậy chẳng có gì lạ, đồng môn sư huynh của hắn, chủ nhân của Thiên Hồ Đại Cảnh, chính là luyện đan sư tốt nhất tu hành giới.

Mà các đệ tử tham gia Hãn Hải bí cảnh năm nay, phần lớn là Phá Chướng viên mãn, so với Mạnh Tuyết Lý cao hơn hẳn hai cảnh giới. Dưới điều kiện như vậy, không học chạy thoát thân thì học cái gì?

Chưởng môn sắp xếp rất hợp ý Mạnh Tuyết Lý. Y cảm thấy đọc đạo kinh rất thú vị.

Lúc ở Yêu giới, y chưa từng đọc loại sách này. Yêu tộc huyết mạch thiên phú là bẩm sinh, tu luyện và chiến đấu là bản năng. Nhân giới tu sĩ am hiểu học tập, hấp thu trí khôn đời trước.

Mạnh Tuyết Lý ban đầu chuyển kiếp làm người, chưa thích ứng với việc mất đi yêu thân mạnh mẽ, nghĩ đến phải học công pháp nhân tộc liền thấy nhức đầu. Nhờ có quyển đạo kinh nhập môn trong tay này, không có từ ngữ câu cú thâm sâu khó hiểu, đọc rất thú vị, khiến y nảy sinh hứng thú với việc tu hành.

“Sớm biết như vậy, lúc làm yêu quái nên đọc một lần.” Mạnh Tuyết Lý nghĩ.

Đối với nhân gian không phải y không biết gì cả, bằng không sẽ chẳng nhận ra Tễ Tiêu ở Giới ngoại chi địa. <Sơ Nhập Đạo> y cũng biết, là quyển sách căn bản tùy ý có thể thấy được.

Nhưng Mạnh Tuyết Lý không biết, quyển sách trong tay y là độc nhất vô nhị.

Do Tễ Tiêu Chân Nhân căn cứ vào tình trạng của y tự mình biên soạn, bằng không trong đạo kinh nhà ai lại vẽ chim muông thú vật, các loại cây cối kỳ dị chứ?

Lại còn là tranh màu.

“Ngươi mới tới? Ở học đường không được đọc thoại bản, trưởng lão giảng bài sẽ mắng ngươi đó.”

Mạnh Tuyết Lý nghe tiếng ngẩng đầu, thấy bàn bên cạnh là một thiếu niên xa lạ, hiển nhiên đã bỏ lỡ đọc sách sớm, bây giờ mới vào lớp, đang chăm chú nhìn vào quyển sách trong tay y.

Thiếu niên mặt mũi thanh tú, đạo bào trên người cũng giống các đệ tử khác, nhưng thêu hoa văn chìm màu bạc, dưới ánh mặt trời lấp lánh rực rỡ, mang lại cảm giác cẩm ý ngọc đái hoa lệ.

Mạnh Tuyết Lý khép sách lại.

Thiếu niên trông thấy ba chữ <Sơ Nhập Đạo>, khinh thường bĩu môi: “Chiêu này cũ rồi. Trước đây ta còn viết cả <Thái Thượng Cảm Ứng Thiên> ngoài bìa, vô dụng.”

Mạnh Tuyết Lý đang định mở miệng, ngoài cửa vang lên tiếng huyên náo.

Mọi người đi xem náo nhiệt xong, lại như ong tràn về tổ, vừa mặt mày hớn hở nghị luận, vừa kê lại bàn ghế, bày bút mực.

“Hắn đi nhanh quá, ta cũng không thấy rõ, có phải rất dễ nhìn như lời đồn không!”

“Ta nhìn thấy rồi, tiên thiên kiếm linh thân thể, chẳng phải cũng là hai con mắt một lỗ mũi sao? Cũng không thấy hắn mở miệng nói chuyện bao nhiêu.”

“Ha ha trong đạo kinh có câu “người đố kỵ không phải là người ngay”, ngươi đang ghen tỵ chứ gì!”

Luận Pháp Đường tuy ở trên Hàn Sơn, nhưng cũng đan xen người phàm thế tục cùng tu hành giới.

Những thiếu niên này mới mười mấy tuổi, đến từ các nơi ở nhân gian. Phần lớn còn chưa bước chân vào con đường tu hành, hoặc mới dẫn khí nhập thể chưa được bao lâu, là thời điểm có vô hạn mơ ước với tu hành, lòng tràn đầy ảo tưởng.

Có người đột nhiên nói: “Vị sư đệ thiên tài này, sẽ không tham gia kỳ thi cuối năm nay đi!”

Nhất thời mọi người càng thêm lớn tiếng ồn ào, như muốn lật tung nóc phòng.

“Không thể nào, thiên phú dị bẩm cỡ nào, cũng chỉ còn dư lại hai tháng. Hắn có thể dẫn khí nhập thể?”

“Ngươi chưa từng thấy tiên thiên kiếm thể, sao biết hắn không làm được!”

“Vậy ta xong rồi, ta chuẩn bị hai năm, định năm nay thi mà…” Chẳng may bị tiểu sư đệ mới nhập môn đánh bại, sẽ mất hết mặt mũi.

Luận Pháp Đường Hàn Sơn hàng năm tổ chức kỳ thi, các trưởng lão có mong muốn thu học trò sẽ đến khảo hạch.

Bái sư cần đến duyên phận, nói trắng ra chính là xem vận số, nếu trong lòng muốn bái Chưởng môn làm thầy, nhưng lại đúng dịp Chưởng môn mấy năm liền không thu học trò, cũng đành than thở vô duyên.

Không khí trong phòng học sôi nổi, Mạnh Tuyết Lý thầm nghĩ tuổi trẻ thật tốt. Nhưng ngồi cạnh y, vị thiếu niên kia không giống với người khác.

“Ngươi đừng nghe bọn họ.” Cẩm y thiếu niên bĩu môi, nghiêng người nói khẽ với y: “Có vị sư đệ thiên tài này ở đây, kỳ thi cuối năm nay, năm phong chủ của Hàn Sơn chắc chắn sẽ đến xem, so với năm trước chỉ có một hai trưởng lão đến ngồi chơi xơi nước tốt hơn nhiều. Đối với chúng ta mà nói chỉ có chỗ tốt, không có chỗ xấu.”

Mạnh Tuyết Lý sắc mặt phức tạp – Hàn Sơn sáu phong, Trường Xuân Phong của chúng ta vẫn còn đấy.

Cẩm y thiếu niên thấy y ăn mặc sang trọng hoa lệ, khí chất không tầm thường, có thể thấy là “người đồng đạo”, mới nói chuyện với ý.

“Sư đệ kia ta đã gặp rồi, là một ma bệnh gầy yếu. Tư chất tốt thì như thế nào, hắn nơi nào có thể so với Tễ Tiêu Chân Nhân?” Thiếu niên dè dặt mà kiêu ngạo nói: “Trăm năm trước, tằng tổ phụ của ta luận đạo cùng Kiếm Tôn, Kiếm Tôn đứng trên mây, phong độ tư thái vô song….”

Mạnh Tuyết Lý thầm nghĩ, trăm năm trước ngươi còn chưa ra đời, nói như thấy tận mắt vậy.

Nhưng nghe người khác khen ngợi Tễ Tiêu quả thực lọt tai, không nhịn được gật đầu liên tục.

“Ừm ừm.”

Cẩm ý thiếu niên thấy được khẳng định, sinh ra cảm giác “anh hùng sở kiến lược đồng”, nói chuyện càng thêm hưng phấn.

“Tổ trạch nhà ta, còn có tranh chữ trấn viện của Kiếm Tôn. Kiếm Tôn cả đời đề từ không nhiều, ngay cả Hàn Sơn, cũng chỉ có chính điện của Trọng Bích Phong còn cất giữ một bức.”

“Đúng đúng.” Mạnh Tuyết Lý thầm nghĩ, không sai, Trường Xuân Phong cũng không có.

Thiếu niên gặp được tri âm, lưu loát chắp tay: “Thực không dám giấu diếm, tại hạ là Ngu Khởi Sơ, cháu của Linh Hư Đạo Tôn, Sùng Nguyên Đạo Sư, con trai của Bạch Lộ Thành Thành chủ, Thiếu chủ tương lai của Bạch Lộ Thành. Xin hỏi tôn tính đại danh của đạo hữu?”

Mạnh Tuyết Lý mờ mịt: “Ngươi là Bạch, Bạch cái gì?”

“….Ngu Khởi Sơ.”

“Ngu đạo hữu, ta là Mạnh Tuyết Lý.”

“Thì ra là Mạnh…” Thiếu niên nháy mắt im bặt, sắc mặt cổ quái.

Ngay lúc này, phòng học ồn ào bỗng nhiên yên tĩnh không tiếng động.

Một ông lão mặc quần áo bằng vải thô chắp tay sau lưng xuất hiện ở cửa.

Các đệ tử sắc mặt trắng bệch, vội vàng cúi đầu đọc sách. Ông lão thân hình cao gầy, ánh mắt như chớp, uy nghiêm quét nhìn một lượt, đi thẳng về phía Mạnh Tuyết Lý.

Mạnh Tuyết Lý nghĩ, vị này hẳn là trưởng lão giảng bài.

Ông lão từ trên cao nhìn y, đi thẳng vào vấn đề, vô cùng không khách khí nói:

“Mạnh trưởng lão, lão phu biết thân phận ngươi quý trọng. Nhưng nếu đã vào căn phòng này, phải giống như các đệ tử khác, tuân thủ quy củ của Luận Pháp Đường. Đúng hạn đến trường, trễ một khắc cũng không được, bài tập nộp lên, không được thiếu nửa chữ. Nếu không làm được, hay là nhân lúc còn sớm trở về Trường Xuân Phong đi, mời Chưởng môn chân nhân chọn cao nhân khác dạy ngươi.”

Các học sinh không dám ngẩng đầu, chỉ vểnh tai nghe.

Mạnh Tuyết Lý không để ý đến nửa câu sau, gật đầu nói: “Vâng tiên sinh.”

Trưởng lão ngẩn ra, tựa hồ có chút bất ngờ, thần sắc hòa hoãn rất nhiều.

“Còn những việc vụn vặt như vẩy nước quét nhà, có thể do đạo đồng của ngươi làm dùm, không cần ngươi tự mình đi làm.”

Mạnh Tuyết Lý gật đầu.

Trưởng lão hài lòng, hùng hổ quay về, vẩy vạt áo một cái, ngồi xuống ghế dựa vào tường.

Hắn tùy ý gọi một đệ tử: “Hôm qua đạo kinh đã giảng, nói lại nghe xem nào.”

Trên vách tường trắng như tuyết, treo một bức tranh chữ “Tôn sư trọng đạo.”

Thiếu niên cẩm y tên là Ngu Khởi Sơ, thần sắc vẫn hoảng hốt, nhỏ giọng nói: “Ngươi là Tễ Tiêu Chân Nhân….”

“Đạo lữ.” Mạnh Tuyết Lý đáp.

Categories: Đam mỹ | 3 phản hồi

Điều hướng bài viết

3 thoughts on “KXHS – Chương 11: Người đồng đạo

  1. Còn soạn sách cho vợ, còn nói không quan tâm, cái gì mà dựng trận pháp vây khốn, anh là kim ốc tàng kiều

  2. lien du

    “Ông lão từ trên cao nhìn y, đi thẳng vào vấn đề, vô cùng không khách khí nói:”
    Tiên học lễ, có phải là nên chào 1 tiếng rồi muốn nói gì mới nói chứ

  3. bittersugar

    *ừm ừm* buồn cười quá ạ XD

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Blog tại WordPress.com.

<span>%d</span> bloggers like this: