Hiểu Tinh Cô Tự – Chương 41+42


Chương 41:

Sở Phi Dương dẫn mọi người đến khách điếm lớn nhất trong trấn.

Sau khi ăn xong cơm tối, Quân Thư Ảnh đi vào phòng Sở Phi Dương, nhìn thấy hắn đang ngồi trước bàn, tay cầm một cái khăn trắng lau chùi kiếm của mình.

“Lại đây.” Sở Phi Dương ngẩng đầu nhìn Quân Thư Ảnh đang đứng cạnh cửa, lập tức đặt thanh kiếm lên bàn, vươn tay về phía y cười nói.

Quân Thư Ảnh lách qua hắn ngồi xuống phía đối diện.

Sở Phi Dương cười cười, tiếp tục cầm kiếm lên chậm rãi lau, vừa lấy ngón tay búng búng thân kiếm sáng loáng, vừa nói: “Hôm nay sao lại hiểu chuyện vậy, tự mình biết tới giúp ta?!”

Quân Thư Ảnh tự lờ đi vài từ, liếc xéo hắn một cái: “Ngươi giấu giếm lâu như vậy, cũng nên nói ra đi. Rốt cuộc ngươi rốt cuộc đã biết được những gì? Giang Tam là người thế nào? Vì sao ngươi lại cứ nhất định muốn cùng gã đi tìm kho báu gì gì đó?”

Sở Phi Dương thở dài một tiếng, cắm kiếm vào bao, nhìn Quân Thư Ảnh, hiếm khi chỉ có hai người một chỗ mà vẻ mặt hắn lại nghiêm túc như vậy: “Ta không cố ý muốn giấu gì cả. Đến bây giờ ta vẫn chưa biết thân phận thật sự của Giang Tam và mục đích của gã. Ta cũng chỉ mới hai ngày nay dần dần nhớ ra, vì sao nhìn hình vẽ trên bản đồ kia lại thấy quen thuộc như vậy. Khi ta còn đi theo sư phụ học võ…nga, chính là chủ nhân đình viện mà chúng ta đang trụ…ông ấy từng cho ta xem một bản đồ tương tự. Hòn đảo kia vốn tên là Kỳ Lân Đảo, là nơi đặt sư môn của sư phụ. Nhưng mà sau khi trải qua lần nội đấu kia, trong sư môn giờ cũng chỉ còn lại hai người là sư phụ và sư muội của người, cho nên ông ấy đã rời đi nơi đó rất nhiều năm rồi.”

Quân Thư Ảnh trầm mặc một lát mới nói: “Kỳ Lân….”

Sở Phi Dương ha ha cười: “Đúng vậy chính là nguồn gốc cái tên của Kỳ Nhi và Lân Nhi.”

“Ngươi thật đúng là tiện lợi…” Quân Thư Ảnh nói nhỏ.

“Nơi đó cũng từng là thánh địa của võ học, cái tên đó tuyệt không bôi nhọ hai đứa con của chúng ta nha.”  Sở Phi Dương nắm lấy tay Quân Thư Ảnh nói.

Quân Thư Ảnh tiếp tục nói: “Bởi vì có quan hệ với sư môn của sư phụ ngươi, cho nên ngươi không thể không đến xem?”

Sở Phi Dương gật gật đầu, lại nói tiếp: “Ngươi còn nhớ người mà năm năm trước, lúc ngươi đại náo võ lâm đại hội, sau khi ta rơi xuống vực gặp được không?”

“Người mà khiến ngươi không thể không trá tử để né tránh sao?” Lúc hắn nhắc tới Quân Thư Ảnh có chút kinh ngạc.

“Đúng vậy nàng là sư muội của sư phụ ta, cũng là chủ nhân của Kỳ Lân Đảo bây giờ.” Sở Phi Dương nói: “Cho nên ta luôn cảm thấy…hành trình lên đảo lần này không đơn giản.”

Hắn quay đầu nhìn bộ dáng trầm tư của Quân Thư Ảnh, lại khẽ cười: “Lại nói tiếp, trá tử khi đó cũng chỉ là kế nhất thời, trừ phi ta vĩnh viến biến mất, nếu không nàng cuối cùng cũng sẽ biết ta vẫn còn ở trên đời. Ngươi có biết vì sao ta vẫn còn muốn lấy việc đó kéo dài thêm thời gian không?”

“Vì sao?” Quân Thư Ảnh rất là mặc danh kỳ diệu.

“Kỳ thật ta cũng không lo lắng bị vị sư cô này dây dưa, võ công của nàng mặc dù cao, ta cũng tự nhận bản thân chẳng chút kém cỏi. Dù sao ta cũng là đồ đệ của sư huynh nàng, nàng cũng sẽ không hạ sát thủ. Nhưng mà nàng khi đó lại làm chậm trễ một chuyện quan trọng của ta. Ta vốn muốn kéo dài thời gian một tháng để đi giải quyết…” Sở Phi Dương nói xong cười nhìn Quân Thư Ảnh, thấy y vẫn là bộ dáng chẳng hiểu gì ráo như cũ, liền giữ chặt bàn tay thon dài của y niết niết, cầm lấy một đầu ngón tay thưởng thức, mỉm cười tiếp tục nói: “Khi đó có người vì ta mà bi thương gần chết á, ta nếu không rèn sắt khi còn nóng, thừa dịp trống mà vào, thì sao có thể biến cương thành nhu đây.”

Quân Thư Ảnh sắt mặt tối sầm, đẩy tay Sở Phi Dương ra: “Ngươi! Ngươi không thể đứng đắn nói hết chuyện sao?!”

“Được, được, ta đứng đắn, ta đứng đắn.” Sở Phi Dương nhịn cười nói: “Chúng ta tiếp tục nói.”

Quân Thư Ảnh hừ lạnh một tiếng: “Ta thấy ngươi chẳng còn chuyện gì đứng đắn đâu. Ta đi đây, ngươi nghỉ ngơi đi.”

Sở Phi Dương giữ chặt lấy cổ tay Quân Thư Ảnh kéo về phía sau, ôm thân thể sắp ngã của y, ghé vào lỗ tai y nói: “Nhưng mà ta một mình không thể nghỉ ngơi nha…”

Quân Thư Ảnh còn chưa kịp trả lời, lại nghe thấy ngoài cửa có tiếng nhốn nháo vang lên, tiếng kêu sợ hãi của khách nhân hoà vào thanh âm binh khí va chạm nhau. Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh nhìn nhau một lát, cùng đứng dậy đi ra ngoài.

Chỉ thấy bàn ghế trong chính sảnh khách điếm hỗn độn, một nữ tử mặc hồng y lăng không bay đến, trường tiên trong tay múa lên uy vũ sinh phong, mấy nam nhân bị truy đánh cho kêu cha gọi mẹ, chui thẳng xuống gầm bàn. Nàng kia một tay vừa quất vừa cả giận nói: “Mắt chó của các ngươi mù rồi a, dám đùa giỡn trên đầu lão nương, hôm nay nếu lão nương không đánh cho nhóm bại hoại các ngươi đoạn tử tuyệt tôn, liền thực có lỗi với con gái nhà lành khắp thiên hạ.”

Sở Phi Dương nghe thấy thanh âm vô cùng quen thuộc này, khoé miệng liền giật giật. Hắn lén nhìn Quân Thư Ảnh, thấy y cau mày nhìn xuống dưới đại sảnh, cũng không biết đang suy nghĩ gì.

“U, Sở đại hiệp cũng tới xem náo nhiệt sao?” Giang Tam vẫn tránh ở trên hiên lầu hai uống rượu xem cảnh vui nhìn thấy Sở Phi Dương, khua khua tay lớn tiếng hô.

Giang Tam vừa dứt lời, đã thấy hồng y nữ tử kia mạnh mẽ dừng lại, trường tiên trong tay cũng nhuyễn xuống, nàng đột nhiên quay về phía Sở Phi Dương, hai mắt toả sáng, lại bày ra tư thế đứng rụt rè, thanh âm nhu hoà xuống: “Sở…Sở đại ca, muội chờ huynh đã lâu.”

Bọn cường hào ác bá đang bị đuổi giết kia ném cho nhau một cái liếc mắt, vội vàng chạy ra khỏi khách điếm.

Sở Phi Dương nhìn Giang Tam một cái, Giang Tam liền cười xa xa giơ lên chén rượu kính hắn, vẻ mặt tươi cười kia nhìn thế nào cũng không thấy có ý tốt.

“Phinh Đình cô nương, đã lâu không gặp.” Sở Phi Dương bất đắc dĩ nhẹ nhàng lắc lắc đầu, nâng tay ôm quyền nói với nữ tử dưới lầu.

-Hết chương 41-

CHƯƠNG 42:

Mấy người ngồi vào chỗ của mình bên bàn tròn trong nhã gian, Sở Phi Dương theo thứ tự rót nước trà cho từng người.

Phinh Đình trộm liếc hắn một cái, lại vội vàng hạ mắt, cái roi trong tay bị nàng quấn thành bảy tám khúc.

Sở Phi Dương thở dài một tiếng mở miệng: “Phinh Đình cô nương, cô nương nói đang đợi chúng ta. Nhưng mà chúng ta hết thảy đều chỉ là quyết định tạm thời, làm sao cô biết chúng ta sẽ đến nơi này?”

“Không, muội cũng không biết. Chính là muội thu mua hết khách điếm lão bản của mấy thôn trấn phụ cận, nói với bọn họ, nếu có một người anh tuấn tiêu sái, tuấn mỹ vô cùng, khí tức bất phàm vừa thấy đã biết là nam tử nhân trung long phượng đi qua, hãy lập tức nói cho muội biết.”

“Phốc…” Giang Tam đang ngồi ở cạnh cửa uống rượu, một ngụm phun ra hết, ho sặc sụa.

Phinh Đình hung hăng trừng mắt nhìn gã một cái, rồi quay lại nhìn Sở Phi Dương, mỉm cười.

Sở Vân Phi không tự chủ được nheo mắt, chẳng nhẽ người nàng nói là Sở đại ca?

Sở Phi Dương dưới cái nhìn tự tiếu phi tiếu của Quân Thư Ảnh, không được tự nhiên sờ sờ mũi, lại tiếp tục hỏi: “Vậy Phinh Đình cô nương sao lại có thể khẳng định chúng ta sẽ đến mấy tiểu trấn này?”

“Các huynh muốn đi Kỳ Lân Đảo nha, trước khi ra khơi nhất định phải nghỉ tạm tại mấy tiểu trấn phụ cận này. Muội chỉ cần thủ tại nơi đây, đương nhiên có thể đợi Sở đại ca rồi.” Phinh Đình nhanh mồm nhanh miệng nói.

Những lời này của nàng đồng thời khiến Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh kinh ngạc, Giang Tam cũng có phản ứng rất lớn, gã lập tức nhảy dựng lên nói: “Kỳ Lân Đảo? Cô biết chúng ta muốn đi đâu? Cô biết tên của hòn đảo đó?”

Phinh Đình khinh thương nhìn gã một cái: “Chân Thuỷ Môn của ta là nơi nào? Có cái gì mà ta lại không biết?!”

Sở Phi Dương trầm tư một lát ngón tay khấu khấu bên cạnh bàn, hỏi Phinh Đình: “Phinh Đình, muội nói cho ta biết, rốt cuộc muội làm sao mà biết được lộ trình của chúng ta? Trước hôm nay ngay cả chính chúng ta cũng không biết phải đi thế nào, muội là tra ra được từ nơi nào?” Hắn nhớ rõ tấm bản đồ cũ kỹ kia, trừ bỏ mấy người bọn họ, cũng không có ai khác nhìn qua, đến nay vẫn hoàn hảo do hắn giữ gìn trên người. Chân Thuỷ Môn dù có lớn mạnh cỡ nào, cũng không thể thần không biết quỷ không hay ngay dưới mí mắt hắn tra ra nội dung trên tấm bản đồ được.

Phinh Đình vì một tiếng xưng hô như trước đây của Sở Phi Dương mà cảm thấy lòng nhảy nhót, bởi vậy cũng cho biết đầu đuôi ngọn nguồn: “Huynh còn nhớ hai tháng trước lần muội gặp huynh ở Thanh Châu không?! Lần đó là do một người nam nhân nói cho muội biết, huynh sẽ ở trong tửu lâu kia chờ muội. Tuy rằng muội không tin, nhưng vẫn quyết định đi, quả nhiên đúng là gặp huynh ở đó. Về sau, cũng là do người đó nói cho muội biết, muốn muội đến vùng duyên hải này, huynh nhất định sẽ đến, hơn nữa nhất định cần đến sự trợ giúp của muội. Cho nên muội tới đây, muội đã ở bên cạnh đợi rất nhiều ngày. Sở đại các huynh thật là chậm a.” Phinh Đình nói xong, ánh mắt còn phiêu đến Quân Thư Ảnh, rồi lại tức khắc rời đi.

“Trong lúc chờ đợi, muội đã nghĩ huynh muốn tới địa phương xa như vậy làm gì. Nếu người nam nhân bí ẩn kia nói là sự thực, huynh sẽ cần muội giúp đỡ, vậy rốt cuộc đó là việc gì. Sau, người của muội tra ra được một ít chuyện, hoá ra sư môn của đại sư phụ Sở đại ca nguyên lai đặt trên cô đảo này. Chuyện đó liền đơn giản. Huynh còn nhớ đại sư phụ từ trong sư môn mang ra thánh vật Kỳ Lân Huyết của môn phái người. Huynh và muội mỗi người chia nhau một nửa. Nếu huynh cần phần đó của muội, muội nghĩ nhất định là có quan hệ với Kỳ Lân Đảo.”

Sở Phi Dương lộ ra một tia cười khổ, giờ hắn mới nhớ đến quả thật có chuyện này. Nha đầu này nói cái gì mà mỗi người một nửa thân mật như vậy, rõ ràng là do nàng biết Kỳ Lân Huyết kia sẽ giúp tăng tiến võ công, tự mình chạy tới đánh cắp một nửa. Vì chuyện này mà hắn không ít lần bị sư phụ ra sức mắng. Sở Phi Dương liếc nhìn Quân Thư Ảnh một cái. Hy vọng y đừng hiểu nhầm mình từ nhỏ đã trêu hoa ghẹo nguyệt.

Quân Thư Ảnh từ đầu đến cuối chỉ lẳng lặng nghe, vô luận nghe được điều gì cũng không có một tia động dung, chỉ là thỉnh thoảng nhấp một ít nước trà trong chén.

Sở Vân Phi nghe Kỳ Lân huyết kia có chút quen tai, suy nghĩ một lát lại không nghĩ ra đã nghe qua ở nơi nào, liền không thèm nghĩ nữa. Cậu vừa quay đầu thấy trong chén nước trà của Quân Thư Ảnh chỉ còn một chút, vội vàng niềm nở rót đầy cho y.

Quân Thư Ảnh ngẩng đầu nhìn cậu, ánh mắt tựa hồ có điểm tán dương, khiến Sở Vân Phi vô cũng ngượng ngùng đỏ mặt cúi đầu.

Sở Phi Dương nhìn thấy vậy, phát đại hoả, vừa chu toàn vài câu, liền khuyên mọi người đi ngủ, vì sáng mai phải khởi hành sớm, tranh thủ mau chóng rời bến. Tới thời điểm này hắn cũng chẳng còn tâm tư chậm rãi tiêu tốn thời gian.

Phinh Đình quyết định sẽ đi theo, Sở Phi Dương khuyên vài câu cũng không có biện pháp khiến nàng hồi tâm chuyển ý, chỉ có thể cấp nàng một gian phòng. Khi trở về thấy Phinh Đình lén lút thả bồ câu đưa tin, Sở Phi Dương cũng không phá hỏng, chỉ là âm thầm đau đầu, sợ rằng sẽ lại có thêm nhiều phiền toái.

-Hết chương 42-

 

 

 

Categories: Đam mỹ | Tags: , , , , | 3 phản hồi

Điều hướng bài viết

3 thoughts on “Hiểu Tinh Cô Tự – Chương 41+42

  1. yay, boc tem , hi hi, cho mai, thank ban nha, co len , chut:*

  2. merrie18

    Sở đại hiệp bất kể làm gì cũng theo sát nhất cử nhất động của vợ😄

  3. Pingback: Dương Thư Mị Ảnh đệ nhị bộ | wingdranix

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: