Hiểu Tinh Cô Tự- Chương 8+9


chương 8 ta edit,còn chương 9 là tỷ tỷ ta a.^^ ah phần chữ  màu xanh da trời là của tác giả không phải của ta nha ^^

giờ thì chúc mọi người đọc truyện vui vẻ. ^^

***********

Chương 8:

 

Sở Phi Dương lầm bầm một tiếng, Quân Thư Ảnh bình phục hô hấp, đôi mắt mở to ươn ướt nhìn hắn.

“Ngươi ngồi đây, ta đi nhìn xem, là ai quấy nhiễu chuyện tốt của chúng ta.” Sở Phi Dương xoa nhẹ hai bên tóc mai của Quân Thư Ảnh. Nhẹ nhàng cúi xuống hôn y cười cười. Nói xong đứng dậy sửa sang lại xiêm y của mình, nhìn Quân Thư Ảnh đang miễn cưỡng ngồi lại trên ghế, rồi cúi người giúp y chỉnh đốn trang phục cho kín. Quân Thư Ảnh từ từ nhắm hai mắt, trên mặt vẫn còn chút ửng hồng, thân thể nhu nhuyễn mặc cho Sở Phi Dương đùa nghịch, giữa hai hàng lông mày hơi hơi nhăn lại.

Sở Phi Dương mi gian khẽ cười: “Đừng mất hứng, vi phu lập tức sẽ quay lại….”

Quân Thư Ảnh gạt tay Sở Phi Dương ra, mệt mỏi vùi mặt vào lớp da thú mềm mại, ấm áp. Sở Phi Dương cười đứng dậy, đi tới cạnh cửa, nhẹ nhàng mở ra, nghiêng thân bước ra ngoài, đóng lại ván cửa nặng nề, ngăn cách không cho gió tuyết ngoài kia ùa vào trong.

Tiếng đập cửa vẫn tiếp tục vang lên, thỉnh thoảng có tiếng người mơ hồ truyền đến, Sở Phi Dương không dám lơ là, bước nhanh băng qua đình viện, thanh âm kia càng lúc càng rõ ràng, đó là thanh âm của Sở Vân Phi.

Sở Phi Dương tháo thanh cài cửa xuống, cửa vừa mới mở ra, Sở Vân Phi mang một thân phong tuyết vọt tới trước mặt hắn: “Sở đại ca, thanh kiếm này là giả.”

Sở Phi Dương nhìn khuôn mặt người thanh niên với bộ dáng nghiêm túc, đứng đắn trước mặt, bất đắc dĩ muốn thở dài. Hài tử này a, có chuyện này thôi, ngươi không thể để buổi sáng ngày mai đến sao? Đang đêm tối, gió to tuyết lớn, có cần vì việc này mà phải lặn lội đến đây không? Tuổi trẻ a, hăng hái đến vậy sao?

Sở Phi Dương bày ra vẻ mặt tươi cười ôn hoà, dẫn Sở Vân Phi vào đại sảnh, mở miệng nói: “Vân Phi huynh đệ là từ Thanh Châu đến sao? Thời tiết ác liệt như vậy thật sự là làm khó ngươi rồi.”

Sở Vân Phi vỗ vỗ tuyết đọng trên người, lắc đầu nói: “Không phải, đệ từ nơi ở của Sở đại ca đi ra, liền chạy về Thiên Sơn ngay, dọc đường một người bằng hữu của đệ phát hiện ra đây là đồ giả cho nên đệ lập tức quay lại, đi đi lại lại thế này chỉ mất chút thời gian, còn may vẫn chưa quá muộn.”

“Như vậy a,” Sở Phi Dương tủm tỉm cười, nói: “Vân Phi huynh đệ đi đứng thật chịu khó, lệnh sư thật có phúc a.”

Sở Vân Phi gãi gãi đầu, ngượng ngùng cười cười: “Đa tạ Sở đại ca khích lệ.”

Sở đại ca không hề khích lệ ngươi a, Sở Phi Dương trong lòng thở dài.

Vào trong sảnh, Sở Phi Dương rót một chén trà nóng cho Sở Vân Phi, rồi ngồi xuống đối diện, hỏi: “Không biết vị bằng hữu kia của ngươi làm sao biết được đây là kiếm giả? Vân Phi huynh đệ định tính toán thế nào?”

Sở Vân Phi ngửa đầu uống cạn chén trà, tay bưng tách trà không, ánh mắt nhìn về phía ấm trà: “Quả thật nhận ra nó là đồ giả cũng dễ dàng, tại lúc ấy đệ sơ ý, không xem xét cẩn thận.”

Sở Phi Dương nhìn cậu như vậy lắc lắc đầu, xách ấm trà để xuống trước mặt Sở Vân Phi, tiếp tục nói: “Vân Phi huynh đệ, kiếm này Quân Thư Ảnh đưa cho ngươi, y không có lý gì lại đưa ngươi kiếm giả, nếu bằng hữu của ngươi không nhìn lầm, thì chỉ có khả năng là kiếm Quân Thư Ảnh lấy được ngay từ đầu đã là giả.”

Sở Vân Phi buông tách trà, vội la lên: “Sở đai ca đừng hiểu lầm, đệ tuyệt đối không hoài nghi bằng hữu của huynh.”

Sở Phi Dương nhíu mày, đợi cậu nói tiếp.

Sở Vân Phi lấy một mảnh giấy từ trong tay áo ra, đưa cho Sở Phi Dương: “Sở đại ca, nhìn xem, sẽ hiểu ngay thôi.”

Sở Phi Dương tiếp nhận, mở tờ giấy, chỉ thấy trên đó xiêu vẹo mấy chữ: “Kiếm này là giả, nếu muốn tìm Hiểu Tinh về thì một mình Sở Phi Dương phải đến Cẩm Tú Lâu vào giờ hợi ngày mười hai tháng Chạp. Nếu như làm trái, kiếm hủy, nhớ lấy.”

“Đêm nay?” Sở Phi Dương nhíu mày: “Thứ này từ đâu mà đến?” Ban đầu hắn tưởng rằng Sở Vân Phi cùng Hiểu Tinh kiếm chỉ là chuyện trùng hợp, hiện giờ xem ra có người đang muốn tính kế hại hắn.

“Ngay tại trong chuôi kiếm.” Sở Vân Phi lấy kiếm ra, dùng tay ma xát xung quanh chuôi kiếm một vòng, vẻ mặt đau khổ nói: “Đều do lúc ấy đệ không nhìn kỹ, bằng không cũng không làm phiền Sở đại ca thế này.”

Sở Phi Dương vỗ vỗ vai cậu, thầm nghĩ lúc ấy ngươi bị y khí đến giận sôi máu, có thể nhớ rõ mới lạ.

“Sở đại ca, đệ…đệ không còn cách nào khác mới phải đến tìm huynh, đệ sợ nếu không làm theo những gì trên giấy viết, người nọ thật sự sẽ hủy kiếm…” Sở Vân Phi khó xử nói.

Sở Phi Dương trấn an cười nói:“ Nào có gì phiền toái, ta thấy người này là nhằm vào ta mà đến, ngược lại chính là làm liên lụy đến ngươi. Ngươi nếu không ngại phiền toái, ta cần gì phải ngại.”

Sở Vân Phi cảm kích cười nói: “Sở đại ca…”

“Rốt cuộc có chuyện gì?” Một thanh âm thanh lãnh*(trong trẻo,lạnh lùng) đánh gảy cuộc đối thoại của hai người. Sở Vân Phi ngẩng đầu nhìn, thấy Quân Thư Ảnh trên người mặc áo lông trắng từ phòng phía sau đi tới, vẻ mặt ủ rũ cùng không kiên nhẫn.

Sở Phi Dương tiến ra đón cười nói: “Chuyện của Vân Phi huynh đệ xảy ra chút sai lầm, ta thấy đêm nay ta sẽ không được nhàn rồi.”

Quân Thư Ảnh nhìn thoáng qua Sở Vân Phi: “Như thế nào? Vị Sở đại hiệp này, đồ vật cũng đã đưa đến tay ngươi, ngươi chỉ cần mang về sư môn là được. Như vậy thôi mà cũng có thể xảy ra sai lầm? Ngươi sẽ không muốn nói kiếm này là giả, rồi khởi binh vấn tội đến đây đó chứ?”

Sở Vân Phi bị y xem thường mặt hồng lên. Trong lòng cậu không thích người này, nhưng thấy Sở Phi Dương bên cạnh, nhất thời không biết phải dùng thái độ gì tranh luận mới tốt, chỉ nói lắp: “Tại hạ cũng không xấu xa đến mức này, kiếm này quả thực là giả. Nhưng ta không phải…không phải đến đây hỏi tội ——”

“Được rồi.” Sở Phi Dương cười cắt ngang lời cậu, nhượng Quân Thư Ảnh ngồi lên ghế. Khoác vai Quân Thư Ảnh nói: “Kiếm đích thật là giả, việc này hình như có quan hệ đến ta, ngươi xem này.” Nói xong đưa mảnh giấy đang cầm trên tay đến trước mặt Quân Thư Ảnh. Quân Thư Ảnh nhìn trên tay Sở Phi Dương.

Sở Vân Phi ở một bên nhìn thấy, càng lúc càng cảm thấy bầu không khí giữa hai người rất quỷ dị, trong đầu không khỏi nghĩ tới những lời đồn đãi trong giang hồ, liếc mắt ngắm Quân Thư Ảnh, dường như so với ban ngày, sắc mặt y hồng nhuận hơn một ít…giữa đôi lông mày khóe mắt còn có điểm…

Sở Vân Phi cuống quít thu hồi ánh mắt, cố gắng để tâm thần không nghĩ ngợi lung tung, lại âm thầm phỉ nhổ chính mình, sao có thể giống bọn đạo chích giang hồ, dùng chuyện này vũ nhục Sở đại ca cùng bằng hữu của hắn.

Sau khi xem xong, Quân Thư Ảnh cau mày nhỏ giọng cùng Sở Phi Dương thương lượng gì đó.

Sở Vân Phi một bên nghe, cũng không biết nói gì, nhìn trái nhìn phải, trong đầu lại nhớ đến, hình như không nhìn thấy thê tử của Sở đại hiệp. Có lẽ nàng không phải người trong giang hồ, nên không xuất hiện trước mặt người ngoài.

****************************************************

-Hết chương 8-

Lới tác giả: Về tuổi của Sở đại hiệp,mọi ngươi chớ nghe Sở tiểu ngốc nói bậy,kia là hắn nói chứ không phải tác giả nói a. Mọi người có thể tự tính, đại hiệp lên sàn năm 23 tuổi, sau mã bất đình đề (ngựa không dừng vó) lên Thương Lang Sơn áp đảo Quân giáo chủ,9 tháng sau Tiểu Thạch Đầu ra đời( búp bê không đầy tháng mọi người nhớ rõ không) sau đó hiện tại Tiểu Thạch Đầu 5 tuổi,đại hiệp cũng mới 28,29 tuổi thôi,hoa lệ tích thanh niên kỳ,chưa đến 30 tuổi. Sở tiểu ngốc mới 20 tuổi có thể cũng chưa đến,lúc Sở đại hiệp cứu cậu,cậu mới chỉ là một đứa bé,đại hiệp thì đang tuổi thiếu niên. Cho nên cậu quả thực là nghe chuyện xưa của Sở đại hiệp mà lớn lên a.

Chương 9:

 

Sở Phi Dương cùng Quân Thư Ảnh nhỏ giọng thương lượng vài câu, sau đó quay sang cười nói với Sở Vân Phi: “Vân Phi huynh đệ.”

Sở Vân Phi có chút câu nệ, dù sao cũng là cậu vô duyên vô cớ đến đây gây phiền toái cho Sở Phi Dương, cảm thấy bồn chồn không yên, sợ rằng Sở đại hiệp mà mình ngưỡng mộ đã lâu đối với mình tâm sinh chán ghét.

“Xem ra việc này, chúng ta không thể không đến Cẩm Tú Lâu thăm thú một phen.” Sở Phi Dương nói. “Ta thật muốn xem xem rốt cuộc là ai dụng công sắp đặt như vậy chỉ để muốn gặp một mình tại hạ.”

Sở Vân Phi thấy Sở Phi Dương  trên mặt không chút hờn giận, ngược lại có phần hứng thú, cũng yên lòng đôi chút.

“Bớt nói nhảm, chúng ta chuẩn bị một chút, lập tức xuất môn.” Quân Thư Ảnh nói xong hướng phòng trong đi đến.

Sở Phi Dương bảo Sở Vân Phi ngồi chờ ở đại sảnh, cũng vào theo.

Sở Vân Phi ngồi chờ được một lát, uống hết  tách trà, cảm thấy nhàm chán liền đứng dậy đi vào trong viện. Cậu đứng ở giữa đình viện, thú vị tán thán nhìn những bông tuyết lẳng lặng phiêu nhiên xoay trong không trung, bỗng thấy hậu viện pháo hoa được bắn lên, kéo theo một đạo thanh âm bay thẳng lên bầu trời đêm lạnh lẽo thê lương. Sở Vân Phi khó hiểu, nhíu mày suy nghĩ  mãi cũng không thông suốt ý tứ trong đó, đành bỏ qua không quản. Dù sao Sở đại hiệp hành sự, đều có đạo lý của riêng hắn.

Cùng lúc đó trên Lãng Nguyệt Sơn, vị thiếu chủ trẻ tuổi tương lai đầy hứa hẹn lại vừa anh tuấn tiêu sái của Thanh Phong kiếm phái đang ở trong phòng, bị âm thanh của pháo hoa làm cho kinh sợ, bỏ lại thứ gì đó đương cầm trong tay đi đến bên cửa sổ, nhìn xuống dưới chân núi là nơi phát ra một mạt mạt hồng sắc diễm hỏa kia.

“Thật không có trách nhiệm, ta cũng không phải nhũ mẫu của tiểu Kì nhi a!” Tín Vân Thâm vẻ mặt chán nản ai thán kêu một tiếng.

Sở Vân Phi chờ chưa được bao lâu, đã thấy Sở Phi Dương cùng Quân Thư Ảnh một trước một sau theo ra đại sảnh. Hai người đều thay xiêm y thẫm mầu, một thân túc mục*(nghiêm túc,trang nghiêm), so với bộ dạng bình thường nhàn nhã lúc trước có phần lạnh lùng nghiêm nghị hơn.

“Đi thôi”. Sở Phi Dương đi qua bên người Sở Vân Phi, cười cười với y.

Sở Vân Phi vội vàng quay sang cười đáp trả, Quân Thư Ảnh mặt không đổi sắc, theo sát từ phía sau đi qua trước mặt Sở Vân Phi. Sở Vân Phi nhìn bóng dáng hai người, có chút mơ hồ.

Khó trách trên giang hồ có lời đồn đãi như vậy, lúc nào cũng đồng tiến đồng ra, quả thực dễ làm cho người ta hiểu lầm mà. Sở Vân Phi âm thầm nghĩ, gật gật đầu, rồi nhanh chóng đuổi theo.

Khi ba người tới được Cẩm Tú Lâu ở trong thành, vẫn còn chưa đến thời gian ước định. Sở Phi Dương mang theo Quân Thư Ảnh và Sở Vân Phi đi vào tửu lâu lên tầng hai, nấp vào một nhã gian, không làm kinh động đến ai. Sở Phi Dương liễm tức* (thu lại hơi thở) tra xét bốn phía, nhưng chưa phát hiện người nào có nội lực cao thâm, cũng không thấy nhân vật nào khả nghi.

“Ngươi tạm thời không cần hiện thân, chúng ta nên âm thầm quan sát trước một phen, để tránh có âm mưu cùng bẫy rập gì đó.” Quân Thư Ảnh đứng phía sau Sở Phi Dương nói.

Sở Phi Dương đang nhìn nhìn đại đường tửu lâu ồn ào náo nhiệt, nghe Quân Thư Ảnh nói như thế, quay đầu lại nhìn thẳng y cười: “Ta cũng nghĩ như vậy.”

Quân Thư Ảnh cũng đi đến cạnh mành che nhìn ra bên ngoài, tinh tế đánh giá một lượt đủ loại khách nhân đang ngồi.

Sở Vân Phi trơ mắt ngồi xem, tựa hồ chỉ có mình là nhàn rỗi nhất, thật sự không nên a, liền cũng đứng  lên tiến gần tới bên cạnh mành. Sở Phi Dương cùng Quân Thư Ảnh hai người một tả một hữu, đẩy ra bức rèm châu tinh mịn nhìn ra bên ngoài. Sở Vân Phi ngó trái ngó phải, nghĩ muốn chen cùng Sở Phi Dương bên kia, khổ nỗi, chỗ đó quá nhỏ, nếu chưa gì đã cùng người mình kính ngưỡng từ lâu lại vừa mới nhận thức có một ngày quá thân cận tựa hồ không hay lắm, Sở Vân Phi ngã ra, hơn phân nửa thân mình lộ ra bên ngoài.

Sở Phi Dương chọn mi nhìn nhìn cậu, Sở Vân Phi có chút xấu hổ hướng hắn cười cười. Sở Phi Dương bất đắc dĩ thở dài, nói với Quân Thư Ảnh: “Thư Ảnh lại đây, Vân Phi huynh đệ, ngươi đi bên kia.”

Quân Thư Ảnh nghe vậy, nhanh nhẹn như miêu không một tiếng động xẹt qua mành.

Tiểu nhị ở gian phòng phía dưới đột nhiên cảm nhận lầu hai có chút dị động, hồ nghi ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy bức rèm châu ở một gian nhã phòng giống như bị gió thổi qua, nhẹ nhàng lay động. Trừ việc đó ra, tất cả đều bình thường. Tiểu nhị lắc lắc đầu, khách nhân lại cao giọng gọi, vội vàng tiếp tục chạy đi làm việc.

Sở Phi Dương ôm Quân Thư Ảnh kề sát trên vách tường, khó khăn lắm mới đem được Sở Vân Phi ở phía trước hai người kéo đến bên ngoài mành.

Sở Vân Phi thở dài nhẹ nhõm, dưới chân vừa động, thân ảnh đã nhanh chóng đến bên kia.

“Nhã gian của tửu lâu như thế nào lại không có cửa, rèm châu này sao có thể chắn người.” Sở Vân Phi bất mãn nói.

“Người bình thường tới nơi đây là vì ăn cơm, không cần thiết phải như vậy.” Sở Phi Dương nhẹ giọng cười nói.

Quân Thư Ảnh đã sớm đến bên cạnh mành tiếp tục xem xét, biểu tình trên mặt thật sự nghiêm túc. Sở Phi Dương thở dài, nếu không phải có đôi mắt của Sở tiểu hiệp trông mong nhìn hai người, hắn thật sự nhịn không được muốn đến hôn nhẹ y.

“Không cần lo lắng như vậy.” Sở Phi Dương dán sát vào người Quân Thư Ảnh thấp giọng bên tai nói. “Ta sẽ không để cho ngươi phải thủ tiết.”

Quân Thư Ảnh đối với việc đùa giỡn này của hắn sớm đã tập thành thói quen, bất động, mắt cũng chẳng buồn chớp.

Sở Vân Phi nhìn hai người  gắt gao cùng một chỗ, nhíu nhíu đôi lông mày, rồi lại thả lỏng, ca thán một hồi, nhắc nhở chính mình phải tin tưởng vào lời nói của Sở Phi Dương. Bọn họ quả thật là hảo bằng hữu, khó trách Sở đại hiệp đối với vị tiền giáo chủ ma giáo này lại tín nhiệm như vậy, cơ hồ hoàn toàn tin tưởng. May mắn mình không có khuyên nhủ Sở đại hiệp rời xa Quân Thư Ảnh, bằng không hắn nhất định sẽ cho rằng mình là tiểu nhân tìm cách châm ngòi ly gián.

Ba người đều chìm trông suy nghĩ của riêng mình, nhã gian được bố trí tinh xảo trầm mặc thật lâu.

Sở Phi Dương ôm lấy ái nhân, mãn nguyện vô cùng. Sở Vân Phi lại thấy được trong không khí trầm mặc này tựa hồ có cái gì đó đang âm thầm lưu động, làm cho cậu khó chịu. Đúng lúc này Quân Thư Ảnh lên tiếng phá tan bầu không khí quỷ dị.

“Chẳng lẽ là hắn?!”

“Ai?” Sở Phi Dương nhìn ra bên ngoài. Thấy rõ gương mặt người vừa tới, hắn đột nhiên nheo mắt, đau đầu.

“Ai a?” Sở Vân Phi cũng dõi xuống phía dưới, nhưng chẳng thấy nhân vật nào khả nghi, lúng túng hỏi.

Người mà không cần có võ công cũng có thể khiến cho Sở đại hiệp mà ngươi vô cùng kính ngưỡng ngã nhào, Sở Phi Dương nội tâm cười khổ nói.

“Một người bằng hữu cũ mà thôi”. Sở Phi Dương cười cười, nghe được Quân Thư Ảnh hừ lạnh một tiếng.

Sở Vân Phi nhìn lại, chỉ thấy một thư sinh áo lam dáng người gầy yếu đang cùng chưởng quầy nói gì đó, lông mi thanh tú rũ xuống, hình như chất chứa vô hạn sầu bi. Bất quá mới nói được đôi ba câu đã buông mấy lượng bạc để trên bàn rồi rời đi.

“Chẳng lẽ không phải là hắn?!” Quân Thư Ảnh nhíu mày nghi hoặc.

“Người kia chỉ là một thư sinh văn nhược, vì sao Thư Ảnh lại nghĩ đó chính là hắn?!” Sở Phi Dương hứng thú chọn mi hỏi ngược lại. Đợi cả nửa ngày Quân Thư Ảnh không hề động cũng không trả lời. Sở Phi Dương bất đắc dĩ thở dài, xem ra là giả vờ không nghe thấy rồi.

“Thời gian hẹn đã đến, ta nên đi xuống .” Sở Phi Dương buông Quân Thư Ảnh ra, dặn dò : “Các ngươi tốt nhất đừng xuất hiện để tránh gặp chuyện xấu.”

Sở Phi Dương từ phía sau đi ra ngoài, lách người nghênh ngang đến trước tiền môn. Vừa mới tìm được bàn trống định ngồi xuống, trước mắt đã hiện ra một đạo thân ảnh, là một thanh niên khuôn mặt như quan ngọc, môi hồng răng trắng, đôi mắt hạnh mãn ý mỉm cười nhìn hắn. Tinh tế quan sát, người này so với nữ tử bình thường còn xinh đẹp hơn vài phần.

“Sở đại ca, đã lâu không gặp, còn nhớ rõ tại hạ?” Thanh niên dùng một đôi bàn tay thon dài nhỏ nhắn trắng nõn nâng cằm, chớp chớp mắt, mang theo tia khờ dại hỏi.

 -Hết chương 9-

 

 

Categories: Đam mỹ | 6 phản hồi

Điều hướng bài viết

6 thoughts on “Hiểu Tinh Cô Tự- Chương 8+9

  1. meou

    hic, người mới đến là ai vậy, dừng đúng đoạn này, hồi hộp quá

  2. Sở đại hiệp lại ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt a!!!!!!
    ta vừa đọc xong 100 câu hỏi Sở Quân =))) cái vụ “ngó lơ” của Ảnh Ảnh giờ mới được lãnh giáo thật sự .😄

  3. Pingback: Dương Thư Mị Ảnh đệ nhị bộ | wingdranix

  4. Ơ hơ….có lẽ nào là Tống Lam Ngọc?

  5. Không nên để vợ ghen nha Dương ca :3

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: